Bùng Nổ! Thiên Kim Thật Được Hắc Bạch Lưỡng Đạo Cưng Chiều - Chương 225: Trương Thập An Tỏ Tình Thành Công
Cập nhật lúc: 2026-02-23 19:03:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cửa đóng .
Phó Tranh con đang tăng dần màn hình hiển thị, cuối cùng dừng ở tầng năm.
Là sân thượng.
“Nếu đoán sai, đang đợi ở đó là Trương Thập An?”
“Anh thông minh.”
He he, Tiểu Cửu khen .
Khóe môi cong lên một đường cong, nhưng ngay đó, sắc mặt trầm xuống.
Bây giờ lúc vui mừng!
Trương Thập An ...
Vậy mà dám vung cuốc về phía nhà họ Tần!
Quả nhiên—
Ngay từ đầu ý !
Ấn nút thang máy lên.
Không lâu , thang máy đến tầng một.
“Ting tong—”
Ngón tay thon dài của chặn một bên cửa, đợi Khương Ly mới bước theo.
Ấn nút tầng năm.
Cửa mở , hiện mắt là một biển hoa.
Trên đất trải đầy cánh hoa hồng, còn xung quanh, đặt nhiều bó hoa cao thấp khác , màu sắc đa dạng.
Theo biển chỉ dẫn, họ thẳng trong.
Sau đó liền thấy sân khấu hình trái tim kết bằng hoa hồng ở chính giữa, Trương Thập An và Tần Phương Hảo đang đối diện .
Mà xung quanh, chỉ hai nhân viên phục vụ.
Bữa tiệc tỏ tình , tiếng hò hét ồn ào, cũng áp lực đưa quyết định vội vàng, chỉ một trái tim chân thành.
Cậu cân nhắc chi tiết, cho cô đủ cảm giác nghi thức, từng nghĩ đến việc lợi dụng xung quanh để đạt mục đích.
Chỉ thấy chính giữa sân khấu, cầm micro, tay run lên vì xúc động.
“Hảo Hảo, ... ...”
Cậu chuẩn một bài phát biểu, học thuộc mấy ngày liền, vốn thuộc lòng, nhưng lúc , đầu óc trống rỗng.
Tần Phương Hảo , trong mắt tràn đầy ánh , “Cậu nghĩ gì thì nấy.”
Cô những lời văn như khuôn mẫu, những lời từ tận đáy lòng mới thể lay động lòng nhất.
Trương Thập An cuối cùng cũng lấy hết can đảm, “Hảo Hảo, đầu tiên gặp , là năm lớp mười, ở sân thể d.ụ.c của trường.”
“Lúc đó chúng còn học cùng lớp.”
“Tớ thấy dùng một cây chổi quét sạch hai nam sinh lớp đang bắt nạt một bạn nữ, đó là đầu tiên tớ hứng thú với .”
“Sau tớ luôn chú ý đến , máy ảnh luôn bắt hình bóng của , cuộn phim hết , nhưng năm tháng trôi qua, chụp đều là cùng một .”
Tần Phương Hảo nhớ , sinh nhật tuổi mười tám của cô, Trương Thập An tặng cô một cuốn album ảnh.
Cô , thích chụp ảnh, n.g.ự.c luôn đeo một chiếc máy ảnh.
Lúc đó cô tưởng chụp cho , đó chọn những tấm cô, thành album.
Không ngờ, ba năm qua, trong máy ảnh của chỉ một cô.
Tình cảm của Trương Thập An dành cho cô dấu vết, mà là cô từng nhận .
Cô quá ngốc, mà mất nhiều thời gian như mới hiểu lòng .
Sống mũi cay cay, nước mắt lưng tròng, nhưng cô vẫn cố nén cho nó rơi xuống.
Hôm nay là một ngày đặc biệt.
Trương Thập An tỏ tình với cô.
Cậu , sẽ cho cô đủ cảm giác nghi thức.
Người khác cô cũng sẽ , mà còn gấp đôi, khác , cô vẫn ...
Cho nên, ngày quan trọng như , cô nhất định thật xinh .
Trang điểm lem luốc sẽ .
Trương Thập An nào nỡ để cô rơi lệ.
Thấy cô , vội vàng gọi nhân viên phục vụ bên cạnh, lấy khăn giấy, kể chuyện chọc cô.
Tần Phương Hảo lau nước mắt, “Cậu tiếp .”
“Không buồn nữa ?”
“Tớ hết.”
Trương Thập An lùi một bước, tiếp tục câu chuyện gián đoạn lúc nãy.
“Trong trường vô lời đồn về , họ là nữ bá vương, nhưng tớ thấy là nữ hiệp, chuyên trừ gian diệt ác.”
“Năm lớp mười một, tớ cuối cùng cũng học cùng lớp với , chúng từ bạn cùng trường đến bạn cùng lớp, mất cả một năm, tớ cuối cùng cũng bước thế giới của .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bung-no-thien-kim-that-duoc-hac-bach-luong-dao-cung-chieu/chuong-225-truong-thap-an-to-tinh-thanh-cong.html.]
Không khéo ăn , mà đây đều là thanh xuân của họ.
Vẻ mặt nghiêm túc, “Trước đây tớ luôn cảm thấy ‘mãi mãi’ quá xa vời, nhưng từ khi gặp , tớ đột nhiên dũng khí.”
“Bất kể quá khứ, hiện tại, tương lai, tớ ở bên .”
Dứt lời, quỳ một gối xuống, trong mắt là một mảnh chân thành, “Tớ thích , đồng ý ở bên tớ ?”
Tần Phương Hảo lau nước mắt, “Đồ ngốc, cầu hôn mới quỳ một gối, quỳ sớm quá .”
Nhân viên phục vụ bên cạnh nở nụ của một dì.
Đây chẳng là thanh xuân nóng bỏng và mãnh liệt của họ , tuổi trẻ thật .
Hy vọng tình yêu của họ sẽ vĩnh hằng như núi sông, sáng mãi như trăng .
Trương Thập An dậy, lúc nãy quá kích động, mà quên mất cầu hôn mới quỳ.
Ánh mắt rơi xuống cô, “Vậy... đồng ý ?”
Là giọng điệu hỏi han, nhưng mang theo vài phần cẩn thận.
Tần Phương Hảo gật đầu, “Đồng ý.”
Trong mắt Trương Thập An bừng lên ánh , khóe môi toe toét đến tận mang tai.
Hảo Hảo đồng ý !
Cậu bạn gái !
Nhân viên phục vụ bên cạnh tiến lên, đưa qua một hộp quà.
Đây là do Trương Thập An sắp xếp từ sớm.
Cậu nhận lấy hộp quà, mở , từ bên trong lấy một tờ giấy.
“Đây là gì?”
Tần Phương Hảo nghi ngờ nhận lấy.
Trương Thập An: “Nếu tớ tức giận, cứ lên đây, tớ sẽ sửa.”
“Cậu còn tớ tức giận?”
“Đây là để phòng hờ ?”
Cậu hì hì, đó lấy một sợi dây chuyền.
Tần Phương Hảo mấy quan tâm đến trang sức, nhưng cũng nhận , sợi dây chuyền trong tay hề rẻ.
Ít nhất cũng sáu con .
Cậu đến gần, đeo lên cổ cô.
Khương Ly sân khấu, khóe môi khẽ cong lên một đường cong.
Cô mừng cho Tần Phương Hảo.
Ngược , Phó Tranh từ đầu đến cuối đều mặt mày trầm xuống, thấy chút vui vẻ nào.
Ánh mắt Trương Thập An liếc thấy, lòng chùng xuống.
Anh Phó... sẽ phản đối chứ?
-
Sau khi kết thúc.
Nhân viên phục vụ bắt đầu dọn dẹp hiện trường.
Khương Ly và Tần Phương Hảo ở phòng nghỉ lầu.
Còn sân thượng.
Phó Tranh bức tường lửng, châm một điếu t.h.u.ố.c, chút phiền muộn.
Phía vang lên một giọng , “Anh Phó.”
Là Trương Thập An.
“Cậu còn dám đến?”
Trương Thập An , “Em đang nghĩ gì, em hứa với , tuyệt đối phụ lòng Hảo Hảo.”
“Bất kể tương lai sẽ trải qua điều gì, tình cảm của em dành cho cô sẽ bao giờ đổi.”
Phó Tranh trầm giọng, “Làm thì ?”
“Em mặc xử trí.”
Giọng điệu của vô cùng trịnh trọng.
Phó Tranh dụi điếu t.h.u.ố.c mặt bàn, nhả một vòng khói, “ chỉ Tần Phương Hảo là em gái, nếu dám bắt nạt nó...”
Ánh mắt rơi xuống , mang theo vài phần hung tợn, “ sẽ đ.á.n.h đến mức Trương Quốc Lễ cũng nhận !”
Trương Quốc Lễ, ba .
Trương Thập An: “Anh Phó yên tâm, sẽ ngày đó.”
“Tốt nhất là .”
Nói xong, rời .
Tuy và Tần Phương Hảo từ nhỏ đến lớn cãi , nhưng thể phủ nhận, cô là em gái duy nhất của .
Anh bắt nạt thì , khác... dù chỉ một câu nặng lời, cũng !