Bùng Nổ! Thiên Kim Thật Được Hắc Bạch Lưỡng Đạo Cưng Chiều - Chương 186: Lan Ngũ: Tại Sao Cứ Phải Tàn Sát Lẫn Nhau?

Cập nhật lúc: 2026-02-23 19:02:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lan Ngũ tự nhiên điều .

Chỉ thấy cúi , “Phụ , Tiểu Cửu thích hợp hơn con.”

“Lời thật?”

“Vâng.”

Ánh mắt sắc bén của Lan Liệt dịu đôi chút, “Biết ý nghĩa chọn con Quỷ Diện ?”

“Phụ đang chọn Quỷ Diện cho Tiểu Cửu.”

“Với năng lực của con, con cam tâm chịu khác, chỉ một Quỷ Diện nhỏ bé ?”

“Là phụ cứu con, ngài ơn tái tạo với con, bất kể ngài bảo con gì, con đều từ chối!”

“Huống hồ Tiểu Cửu thích hợp với vị trí hơn con.”

Anh nhấn mạnh hết đến khác.

Lan Liệt hài lòng với câu trả lời của , “Ta hy vọng tương lai con thể hết lòng phò tá Tiểu Cửu, con d.a.o sắc bén nhất trong tay nó, ?”

“Được ạ!”

Giọng vô cùng kiên định, trong mắt là một mảnh chân thành.

Lan Liệt gật đầu.

Không hổ là ông chọn, chỉ thông suốt, mà còn thời thế.

“Phụ , một chuyện, con vẫn luôn hiểu.”

Lan Ngũ do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn hỏi câu hỏi .

Đôi mắt quanh năm lạnh lẽo của Lan Liệt bỗng trở nên linh hoạt, “Chuyện gì?”

Ông tò mò, con trai luôn tâm cơ sâu sắc sẽ hỏi ông một câu hỏi như thế nào.

Chỉ : “Tại phụ chúng con tự tàn sát lẫn ?”

Ánh mắt chân thành, thể thấy, câu trả lời , chứ khiêu khích.

Ánh mắt Lan Liệt lạnh , “Không tự tàn sát lẫn , , con còn hữu nghị ?”

“Không ?”

“Lão Ngũ, con nghĩ đây là nơi nào? Muốn sống sót, dựa hữu nghị, mà là khẩu s.ú.n.g trong tay và thực lực của bản .”

“Không tranh, đấu, cướp, ở M Đảo, ở Lan Môn, chỉ một con đường c.h.ế.t!”

Giọng ông cực kỳ nặng nề.

Sao cũng thể hiểu nổi, thể hỏi một câu hỏi như !

Lan Ngũ nhíu mày, “Phụ , chúng con là em, lẽ nào nên cùng đối ngoại, tại cứ nội đấu?”

“Bởi vì vị trí thừa kế chỉ một! Hiểu ?!”

chúng con thể cần vị trí đó, chỉ cần sống là !”

Hốc mắt đỏ hoe, môi khẽ run, dường như đang cố gắng kìm nén cảm xúc.

Truyền thống nội đấu của Lan Môn là do phụ khởi xướng.

Anh hiểu, rõ ràng là những cùng lớn lên, tại cứ đấu đá đến c.h.ế.t?

Không ai cũng vị trí đó, điều họ cầu, lẽ chỉ là sống mà thôi.

Yêu cầu đơn giản như , khó thành đến thế.

Lan Liệt trầm mặt, “Con nghĩ Lan Môn là tổ chức từ thiện, thấy các con đáng thương, nên mang về nuôi ?”

“Ta mang các con về Lan Môn, bỏ tiền lớn để bồi dưỡng các con, là để chọn thừa kế từ trong các con.”

“Con thì , thật sự coi các con là em ruột, còn chơi trò tình sâu đậm!”

“Thương tiếc chúng nó c.h.ế.t như , thấy con cùng chúng nó !”

Lòng Lan Ngũ chùng xuống, cúi đầu, gì.

Ánh mắt Lan Liệt lạnh lẽo, “Nghe đây, đây là Lan Môn, nơi thể đến công bằng chính nghĩa!”

“Con là Lan Môn Ngũ gia, công t.ử thiếu gia nuông chiều trong gia đình bình thường!”

“Nếu tranh cướp, con nghĩ con thể sống đến bao giờ?”

“Trên đời khó lường nhất chính là lòng , đúng, các con đều là những khổ mệnh mua về từ khu ổ chuột, từ Kim Tam Giác, từ khắp nơi thế giới.”

“Thân thế các con giống , cùng lớn lên, con chúng nó sống, thể hiểu.”

con thể đảm bảo, lòng sẽ đổi, trong lòng chúng nó, quyền lực sẽ cao hơn tình ?”

Dục vọng của con giống như vực sâu, bao giờ lấp đầy .

Trước đây họ ngay cả sống cũng khó khăn, nhưng khi một ngày nào đó, sống còn là điều xa xỉ, họ cầu xin nhiều hơn ?

Ví dụ, quyền lực.

Lan Môn chính là một kho vàng khổng lồ, của cải hưởng hết, quyền lực tối cao.

Những thứ , thường là hấp dẫn nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bung-no-thien-kim-that-duoc-hac-bach-luong-dao-cung-chieu/chuong-186-lan-ngu-tai-sao-cu-phai-tan-sat-lan-nhau.html.]

Trước đây những thứ , đối với họ là điều xa vời.

bây giờ dễ như trở bàn tay.

tương lai thì ?

Lan Môn chỉ một thừa kế.

Khi họ loại ngoài, chỉ cách quyền lực và của cải một bước chân, liệu họ cam tâm?

Thay vì đợi họ lớn lên tranh đấu, chi bằng sớm phân định thắng thua, vĩnh viễn loại bỏ hậu họa.

Huống hồ… ngay từ đầu nhận nuôi họ, vốn xuất phát từ lòng .

Người lên ngôi mà trải qua sóng gió, e là giữ khối tài sản khổng lồ của Lan Môn.

Ông một đủ bản lĩnh, dã tâm, thực lực đủ mạnh, do dự, một chút thiện niệm.

Tiểu Cửu, phù hợp nhất.

Lan Ngũ ông, một lúc lâu trầm giọng, “Con hiểu .”

Câu trả lời cho câu hỏi lẽ từ lâu đây .

Chỉ là tin.

luôn tự lừa dối , lẽ phụ tình cảm với họ.

Chứ chỉ coi họ là quân cờ bàn cờ, là công cụ để ông nối dõi.

đ.á.n.h giá quá cao bản .

Trong lòng phụ , họ quan trọng.

Có ích thì dùng, vô dụng thì bỏ.

, ngay từ đầu phụ chọn họ, chỉ để chọn thừa kế, chứ … con trai.

Người thừa kế nay chỉ một.

những khác, thể sống.

vượt quá giới hạn.

Lan Liệt , “Đặt đúng vị trí của , nếu còn quy củ như , ngại chọn một Quỷ Diện khác cho Tiểu Cửu.”

Là cảnh cáo.

Lan Ngũ cúi đầu, “Vâng, phụ .”

Từ thư phòng .

Vừa gặp quản gia, “Ngũ gia.”

Lan Ngũ khẽ gật đầu, sải bước rời .

Quản gia gõ cửa, “Tiên sinh.”

“Vào .”

Vào trong phòng, quản gia , “Tiên sinh, nhà họ Khương tổ chức tiệc mừng đỗ đại học cho Cửu gia ở Hoa Quốc, đầu tháng chín, Cửu gia sẽ đến Đại học Kinh Thành học.”

“Biết .”

Ánh mắt quản gia lướt qua chiếc máy tính bảng bàn, màn hình tạm dừng chính là video Khương Định Viễn trả lời phỏng vấn ở bệnh viện.

Ông do dự một lát, vẫn : “Tiên sinh, nhà họ Trì ở Kinh Thành, Cửu gia đến đó, liệu …”

“Động tĩnh của lão Nhị và lão Thất thế nào?”

“Từ Thất gia dẫn đến chỗ ở của Nhị gia gây chuyện, gần đây vẫn động tĩnh gì, cần thêm lửa ạ?”

“Thêm! Đấu càng ác liệt càng , để Tiểu Cửu ở Kinh Thành quá lâu.”

Đây là đồng ý cho Khương Ly đến Kinh Thành .

Quản gia lo lắng, “Vậy bên nhà họ Trì…”

“Bí mật cử theo dõi động tĩnh của nhà họ Trì, họ thế của Tiểu Cửu.”

“Vâng.”

Dừng một chút, ông : “Khương Định Viễn đúng là dịp khoe khoang.”

Lan Liệt: “Cứ để huy hoàng thêm một thời gian, lâu nữa, sẽ đến lúc ai về nhà nấy.”

Nói xong, ông xua tay.

Quản gia hiểu ý, ngoài.

Trong thư phòng chỉ còn một Lan Liệt.

Lúc bóng dáng của ông, hiện vài phần cô đơn.

Ông từ từ mở ngăn kéo khóa ở một bên bàn việc, lấy một tấm ảnh từ bên trong.

Là một tấm ảnh chụp chung bốn .

Ba nam một nữ.

 

Loading...