Bóng Tối Đã Tan, Đợi Anh Trở Về - Chương: 11

Cập nhật lúc: 2026-02-13 09:00:22
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

chợt nhớ đến.

Câu trai với cuối cùng đến thăm :

"Cố Thanh, em cứ... tự chăm sóc cho ."

nuốt xuống vị chua chát trào lên ở mũi, lặng lẽ gật đầu.

Bùi Dã thuận lợi nhập ngũ.

vẫn cố gắng tiếp tục học, học sinh lớn tuổi nhất trong lớp.

luôn học vất vả.

May mắn là khi nỗ lực gấp nhiều so với các bạn học khác, thỉnh thoảng cũng nhận giấy khen.

Nhiệm vụ huấn luyện trong quân ngũ của Bùi Dã nặng nề, nhưng vẫn tranh thủ thời gian về một mỗi tháng.

mong trở về.

Và mỗi trở về, luôn vội vàng cho một đống lớn bánh bao hoặc thức ăn thể bảo quản khác.

Bảo để trong tủ lạnh ăn dần.

Khi chúng ăn cơm cùng , kìm với :

"Chúng thật sự giống như em ruột."

Tay Bùi Dã đang gắp thức ăn chợt khựng .

Hắn dường như phản bác điều gì đó, nhưng con mèo nhỏ chạy , nhảy lên lòng .

Rồi đưa chân cào cào ống quần Bùi Dã.

Lúc Bùi Dã, cụp mắt xuống múc cho một bát canh, gì nữa.

Năm hai mươi mốt tuổi, khi thành chương trình trung học cơ sở, tìm một công việc.

Không là quá , nhưng mức lương khá , đối với cũng quá vất vả.

Những khóa học cấp ba và đại học thể thành, chọn học bổ túc ban đêm ngoài giờ việc.

小鱼翻译 - Cá Nhỏ Dịch Truyện

Thỉnh thoảng tin tức về bố trai.

Bố thăng chức, thành quả nghiên cứu mới, đoạt giải thưởng lớn.

Tình trạng tâm lý của trai hơn, dần quen với việc sinh hoạt bằng tay trái.

Mùa đông năm đó, phía Nam xảy một trận động đất.

Bùi Dã trở về một chuyến, cẩn thận bàn bạc với , đăng ký hỗ trợ vùng thiên tai.

Gió từ ngoài cửa sổ lùa , thổi qua bức ảnh đen trắng bệ cửa sổ.

cụp mắt xuống gắp thức ăn cho .

Nghĩ nghĩ cũng chỉ câu Sư trưởng Mục từng dặn dò:

"Vậy ... chăm sóc cho bản ."

Đó là đầu tiên lo lắng chờ đợi .

Đợi suốt mười bảy ngày, trở về.

đón , thấy khuôn mặt tiều tụy tái nhợt của từ xa.

Khoảnh khắc đó chợt nảy một ý nghĩ kỳ lạ.

nghĩ thể bình an trở về, cảm thấy vui buồn?

từng phòng đóng cửa sổ đêm khuya, thấy tiếng mơ.

Hắn , hy vọng giống như bố , chôn xương ở miền Nam.

Nói như , lẽ sẽ đoàn tụ với cha .

Cho nên rõ, đây là đầu tiên về phía Nam, nhưng sẽ cuối cùng.

Sau đó, hễ phía Nam nhiệm vụ, cần điều từ quân đội hỗ trợ.

Hắn hầu như đều .

vẫn chờ .

Có khi đầy một tháng, khi ba năm tháng.

Lần cuối cùng, là một vụ án ma túy đặc biệt lớn ở biên giới Vân Thành.

Bùi Dã vẫn như thường lệ, trở về bàn bạc với .

Lần , khẽ hỏi :

"Nếu em đừng , sẽ ?"

Hắn lấy lý do thích quản lý tiền bạc.

Đã tất thủ tục chuyển nhượng tất cả bất động sản và những thứ khác tên sang tên .

Bùi Dã im lặng, lâu trả lời .

Bữa cơm bàn giữa mùa đông sắp đóng băng.

thấy giọng run rẩy: "Cố Thanh, xin em."

nghĩ nghĩ , vẫn chỉ là câu đó: "Vậy ... chăm sóc cho bản ."

Suy nghĩ một chút, thêm một câu: "Em đợi trở về."

Hắn như đây, gì nữa.

Chúng im lặng ăn xong bữa cơm.

Lúc đặt bát đũa xuống dậy.

Hắn đột nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ rực :

"Cố Thanh, đợi .

"Sau , hứa với em sẽ chăm sóc cho bản .

"Và... và sẽ ở bên em thật ."

vẫn , vẫn học bổ túc ban đêm.

Mỗi tối về nhà, luôn thói quen khẽ đẩy cửa .

Xem thử thể đẩy , ai về .

Rồi mới lấy chìa khóa mở cửa.

Thành phố phía Bắc dần ấm lên, cành cây nhú chồi non, dần dần xanh sum xuê.

Rồi đến một ngày khi tan sở, chợt thấy cây ngô đồng rụng vài chiếc lá vàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bong-toi-da-tan-doi-anh-tro-ve/chuong-11.html.]

mới chợt nhận , gió còn nóng nữa.

Năm mới, trôi qua phần lớn .

ngơ ngẩn cúi đầu, mấy chiếc lá vàng đó.

Nghĩ rằng hôm nay về nhà, cánh cửa thể đẩy .

Không xa, chợt gọi :

"Tiểu Thanh."

ngẩng đầu lên, thấy bố đang xa.

Bên cạnh họ, là trai đang xe lăn.

Bố trông vẻ già , còn trai dường như gầy hơn.

ngoài hai mươi tuổi, cũng còn nhút nhát rụt rè nữa.

vẫn vì bất ngờ gặp họ, mà luống cuống tay chân.

gọi họ một tiếng, nên gọi gì.

Những cách xưng hô như "Bố " và "Anh trai".

Từ ngày rời khỏi nhà họ Cố, còn thích hợp để gọi nữa.

Mà những cách xưng hô xa lạ khác, cũng gọi .

Mẹ mắt đỏ hoe về phía , trường học ban đêm phía .

Mắt bà đột nhiên run lên, rớt nước mắt :

"Xin con, là ... lỡ dở con nhiều năm ."

bối rối nắm c.h.ặ.t góc áo, chút :

"Trường học ban đêm... ạ."

Mẹ đưa tay lên, run rẩy che mặt.

Bố bước tới, lâu , khẽ thở dài :

"Về nhà , Tiểu Thanh.

"Ở một , tiện."

theo bản năng phản bác:

"Không .

"Bùi Dã vài ngày nữa sẽ về, con thứ đều cả."

Mẹ đột nhiên : "Con..."

chợt nghĩ, bố bây giờ là Tư lệnh khu quân đội.

Có lẽ, ông nên tin tức gì đó của Bùi Dã.

nghĩ một lát, vẫn hỏi.

nghĩ, tự chờ đợi cũng khá .

Ngày nào cánh cửa thể đẩy , tự nhiên là về .

Mẹ dường như gì đó, trong mắt là nước mắt đang dâng trào.

bố khẽ vỗ vai bà, cuối cùng bà mở lời nữa.

Bà chỉ như nhiều năm , nhét tay một cuốn sổ tiết kiệm :

"Tiểu Thanh, con... khó khăn gì thì với ."

gật đầu, nhận lấy sổ tiết kiệm.

nghĩ nếu, thể khiến họ dễ chịu hơn một chút.

Mặc dù nghĩ, họ thực cũng nợ gì cả.

Chuyện năm xưa, cố ý.

cuộc đời hủy hoại của trai, nỗi đau tột cùng của bố trong quãng đời còn , là sự thật thể đổi.

nghĩ một lát, nghiêm túc :

"Con thật sự , ... cứ yên tâm."

Mẹ lưng , vai run rẩy dữ dội.

Bố trong bóng tối.

Trong đêm, thấy mắt ông dường như cũng đỏ lên.

Rất lâu , ông vẫn đưa tay .

Như khi còn nhỏ, vỗ vỗ cánh tay :

"Anh con Viện Khoa học Trung Quốc .

"Tuy tay chân tiện, nhưng những nghiên cứu lý thuyết, vẫn thể giúp một chút."

Tay chợt run lên.

Khoảnh khắc , cảm thấy vui mừng khôn xiết cho trai.

Giọng bố dừng , trong mắt sự quan tâm và áy náy dâng lên:

"Tiểu Thanh , chuyện năm đó, của con, đừng bận tâm nữa.

"Bố con... nợ con nhiều."

cụp mắt xuống, nước mắt suýt lăn xuống.

Họng nghẹn , khẽ : "Không nợ gì cả."

cúi đầu rời , ngang qua trai.

Khoảnh khắc lướt qua , thấy giọng trầm thấp run rẩy:

"Trời lạnh , mặc ấm một chút."

Giọt nước mắt cố nén trong mắt , đột nhiên rơi xuống.

trở về nhà, đưa tay , khẽ đẩy cửa.

Rồi lấy chìa khóa, mở cửa, bước căn phòng tối đen.

Con mèo nhỏ "meo" một tiếng, nhảy lòng .

xổm xuống ôm nó lên, dụi dụi mặt.

nghĩ, về nhà, cánh cửa nhất định sẽ đẩy .

HOÀN

Loading...