Bóng Tối Đã Tan, Đợi Anh Trở Về - Chương: 03

Cập nhật lúc: 2026-02-13 08:19:11
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mẹ , rời khỏi đó. Bố giận dữ gọi tên bà, đuổi theo. Bóng lưng họ, dần dần biến mất khỏi tầm mắt . ngây trong sân, ánh trăng kéo bóng thật dài thật dài. theo hướng kéo dài của cái bóng, thật xa. Màn đêm dần sâu, bố và ai nữa. Gió thổi mặt, lạnh buốt như đóng băng. đưa tay sờ mặt, mới phát hiện mặt ướt đẫm. Anh trai mười bảy tuổi, lâu nữa . Cho nên nghĩ, Cố Thanh mười bảy tuổi, cũng nên rơi nước mắt nữa. vẫn kìm . lau khô mặt, nhưng mặt nhanh ướt. Cho đến khi ở cửa lưng, Bùi Dã hung hăng mở lời:"Không nữa, tao đóng cửa đấy." , ánh trăng thấy khuôn mặt lạnh lùng và khó chịu của . Hắn nhất định thấy tất cả. Cho nên nhất định cũng , bố sẽ đón về nhà nữa. Không ai quan tâm đến nữa. Chị hàng xóm cũng sẽ , mà đồng ý bạn gái

.. còn nơi nào để nữa. nắm c.h.ặ.t góc áo, môi run rẩy, cố gắng lau khô nước mắt chảy hết đến khác. Không ai sẽ thích một đứa ngốc. vẫn hoảng loạn bối rối, còn lựa chọn nào khác, cẩn thận hỏi :"Sau , em cũng thể mỗi ngày quét dọn nấu cơm cho ."Anh thể... thể đừng đuổi em ?"

6

Bùi Dã im lặng .

Một lúc lâu , mặt , vẫn chỉ lặp câu đó:

"Không nữa, tao đóng cửa đấy."

Họng nghẹn .

thấy mái tóc vàng đầu , ánh trăng dường như phát ánh sáng lấp lánh.

Có chút hài hước, nhưng khoảnh khắc , khiến cảm thấy chút an tâm.

giơ tay dùng sức lau thêm một nước mắt, cơ thể run rẩy, vội vàng chạy trong cửa.

Trong đêm khuya, một giấc mơ dài.

Trong mơ là về trận động đất đó.

Lúc liều mạng kéo trai , m.á.u me bê bết khắp .

Vết thương của trai sẽ bao giờ lành nữa.

Thần đồng 12 tuổi trở thành một trong những học sinh khóa đầu tiên của lớp thiếu niên trường Đại học Khoa học và Công nghệ Trung Quốc, trai ước mơ cống hiến lớn cho đất nước.

Bảy năm trận động đất đó, còn học nữa.

Mẹ , là vì , là vì ...Ý thức mơ hồ, dày cuộn trào, nôn bẩn bên cạnh giường.

Trong ánh trăng trắng bệch chiếu từ ngoài cửa sổ.

thấy trai xe lăn, khuôn mặt đầy oán hận và tuyệt vọng.

Trong lúc ý thức mơ hồ, thấy giọng đau khổ:

"Tiểu Thanh, trai đối xử với em ?"

"Bố thích hơn... mỗi thứ , đều là lén lút nhét cho em mà."

"Tiểu Thanh, tại kéo ..."

"Anh đau lắm, đau lắm."

"Tay hỏng , bài thi nữa."

"Chân hỏng , nữa...Tiểu Thanh, Tiểu Thanh..."

lắc đầu điên cuồng, nước mắt tuôn rơi, nôn ói dữ dội.

Rơi giấc mơ, thấy khuôn mặt đau khổ của trai trong mơ.

nghĩ, lẽ...Có lẽ thật sự là sai .

Bố trai đây chê ngu ngốc, nhưng cũng bao giờ oan uổng .

tự ý kéo trai thương.

Người trai cảm thấy tự hào nhất, còn tương lai lẽ rực rỡ huy hoàng nữa.

Bố , phạm thì nhận xin .

nghĩ, thể về nhà ở nữa.

ít nhất, nên một lời xin .

Ngày hôm , Bùi Dã vẫn học đại học như thường lệ.

Sau khi quét dọn sạch sẽ căn nhà từ xuống , bên cửa sổ suy nghĩ lâu.

Hoàng hôn, vẫn chạy một chuyến đến khu quân đội.

ngoài cổng khu, dám bước .

nghĩ chỉ đến để xin , để chuyển về ở.

vẫn sợ bố trai sẽ nổi giận.

cứ ở một góc khuất ngoài khu quân đội lâu.

Cho đến khi đột nhiên thấy, trầm giọng gọi từ phía :

"Cố Thanh?"

Giọng đó mang theo sự tức giận và hài lòng.

đầu , thấy khuôn mặt chị hàng xóm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bong-toi-da-tan-doi-anh-tro-ve/chuong-03.html.]

xách một chiếc bánh kem nhỏ màu hồng tay, , nhíu c.h.ặ.t mày.

thoáng chút hoảng loạn, trả lời thế nào.

bước đến bóng cây, tiến sát đến mặt , lạnh giọng hỏi :

"Gọi mày đó, mày còn gì?"

ấp úng giải thích:

"Em... Em tìm trai, một tiếng xin ."

Chị hàng xóm như thấy một câu chuyện .

bật thành tiếng, lộ vẻ mặt ghét bỏ:

"Nói xin ?"

"Vì chuyện bảy năm ?"

"Cố Thanh, lời xin của mày đáng giá bao nhiêu?"

nhất thời sững sờ, ngờ ngay cả cô cũng .

nghĩ lời , nhận cô con gái nuôi, lẽ là kể hết chuyện cho cô .

thể bắt bẻ lời nào trong câu của cô , nhưng vẫn chút khó chịu và vui :

"Đây là chuyện riêng giữa em và trai."

Chị lạnh một tiếng: "Anh trai?"

"Anh Cố sớm nhận mày em gái nữa ."

"Mày lạc nửa tháng nay, còn mừng hơn ai hết."

小鱼翻译 - Cá Nhỏ Dịch Truyện

"Nhà họ Cố nhận tao con gái, hẹn hôm nay cùng chúc mừng, Cố đích đặt bánh kem cho tao."

"Cố Thanh, ai hy vọng mày , mày hiểu ? Mày thể để yên tĩnh thêm chút nữa ?!"

Mặt đỏ bừng lên, trong mắt như sương mù dâng kín.

vẫn cố gắng nắm c.h.ặ.t t.a.y, nghiêm túc lặp câu đó:

"Đây là chuyện riêng giữa em và trai."

đối mặt hỏi trai.

Vết thương thể phục hồi của bây giờ, là do kéo gây .

Nếu là , phạm thì nên xin , còn việc chấp nhận thì nên do quyết định.

Chị hàng xóm đến mấy, cũng chỉ là ngoài.

chuyện với cô nữa.

Sau khi hạ quyết tâm, thẳng khu quân đội.

Chị đưa tay , tức giận túm lấy cánh tay .

dùng lực hề nhỏ, kéo tay đau điếng.

chút tức giận, gạt tay cô .

dùng sức mạnh, hất về phía xa khỏi khu quân đội.

thấy giọng cô đầy giận dữ, dường như còn mang theo sự cam lòng:

"Mày hiểu tiếng ?"

"Nhà họ Cố với Cố đều cần mày nữa! Đồ ngu như mày, rốt cuộc dựa cái gì mà là con gái nhà họ Cố?!"

thấy khuôn mặt cô , lộ vẻ mặt xa lạ gần như méo mó vì căm ghét.

Đó là điều mà đây từng thấy.

Chị hàng xóm mà quen bảy năm , là con gái nuôi chú Ôn trong khu nhận nuôi.

Sau chú Ôn bảo vệ đứa con của một quân nhân phạm .

Vi phạm quân kỷ, giáng chức công tác ở cơ sở phía Nam.

Chị sợ nơi xa lạ, theo.

Chú Ôn liền gửi cô ở nhà một tại thành phố Bắc Kinh.

Sau đó, cô vẫn thường xuyên đến khu quân đội, tìm trai chơi.

Lại luôn đáng yêu, yêu thích, kiên nhẫn dạy bài tập.

thích chơi với cô nhất, bố trai cũng vì thế mà gọi cô  đến nhà. 

 

Loading...