Bỏ Thân Phận Pháo Hôi , Ta Làm Lại Từ Đầu - Chương 97

Cập nhật lúc: 2025-03-31 14:12:46
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/Qxfpf63FYL

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Chị cũng biết, chuyện nào của quân đội cũng bí mật, người ta không nói thì em cũng ngại hỏi.”

“Tối hôm qua cậu gọi rồi sao?” Tần Sương nhíu mày nói.

“Hắc hắc, không phải do chú tới rồi sao? Dù sao thì em cũng phải bảo anh trai mình chuẩn bị một chút.”

Cậu ấy kiên quyết không thừa nhận mình là tai mắt cho anh cả mà chỉ là nhắc nhở thiện ý.

Mà Tần Sương biết dụng ý của cậu ấy thì cũng không nói gì.

Cảm thấy biết cũng tốt, ít nhất thì trong lòng cũng có tính toán, kết quả thằng nhóc này gọi điện thoại cũng vô ích, vẫn không báo tin được.

Bây giờ nàng muốn xem khi biết ba vợ quay về thì cẩu nam nhân này sẽ có biểu tình gì.

Ngay khi hai người sắp rèn luyện xong, chỉ thấy Dương Minh Trạch đỡ cha nhà mình đi tới.

Nhìn vào người đi lại không dễ dàng.

Tần Sương cũng đen mặt lại nói: “Hai người tới đây làm gì, bây giờ chúng tôi cũng quay về rồi.”

“Nhất là ông già ba đấy, còn không biết tình huống của mình sao? Không ở nhà dưỡng thương mà còn ra đây làm gì?”

“Nếu như vết thương bị nứt ra, không được chăm sóc tốt, sau này ba muốn làm người thọt hả?”

“Nếu ba thọt thì con cũng không cần ba nữa, quá mất mặt!”

Tần Phong thấy con gái nói vậy thì cũng chột dạ.

Chỉ là, đang có nhiều người ngoài như vậy, tại sao lại không biết nhẹ nhàng một chút. Sau đó ông ấy lấy lòng nói: “Sương Sương à, không phải do ba quá chán sao, cho nên con đừng nóng giận, Minh Trạch đã đỡ ba đi cả đường.”

“Hơn nữa, đã lâu rồi ba không thấy con tập võ cho nên muốn đi xem.”

Chủ yếu nhất là ông ấy muốn đi bộ một chút.

Tần Sương nhìn thấy đức hạnh kia của cha già thì lập tức biết ông ấy đang nghĩ gì. Sau đó nói: “Anh tư, sau này anh đừng nuông chiều thật xấu của ông ấy, bị thương thì phải có giác ngộ của bệnh nhân.”

“Chờ đến khi vết thương lành thì sẽ tự đi được, bây giờ mau mau đi về, em và Đình Xuyên sẽ chặt hai bó củi mang về.”

Dương Minh Trạch thấy em gái tức giận thì cũng không dám nói gì.

Chuyện bên này, anh ấy còn chưa gọi điện thoại về kinh đô, đợi đến ngày nghỉ đi lên trấn thì gọi.

Có một số chuyện không tiện nói qua điện thoại của đại đội, cho nên cũng không có gấp gáp đi.

Cuối cùng, hai người tới như thế nào thì trở về như thế đó.

Nhìn hai người rời đi, Tần Sương và Hoắc Đình Xuyên liền đi nhặt củi.

Cảm thấy buổi chiều hôm nay phải tăng tốc đốn củi tìm đồ trên núi.

Thời tiết bên này nói lạnh liền lạnh, tầm một tháng nữa là sẽ có tuyết rơi.

Tuyết lớn ngập núi cũng không phải chỉ nói đùa.

Còn nữa, cô cũng phải bảo người ta tăng nhanh tốc độ làm nhà cho anh tư mới được.

Chờ hai người cầm củi lửa về đến nhà thì đã thấy trong nhà có thêm một người.

Tần Sương trông thấy người tới thì cũng hơi kinh ngạc.

“Anh à, anh tới lúc nào thế? Sao không nói trước với bọn em?”

Người vừa tới không phải là ai khác, chính là con trai lớn của nhà họ Dương, Dương Minh Thần.

Vốn là anh ấy cũng không nghĩ là mình sẽ đi đến đây, là do trùng hợp đi công tác ngang qua cho nên mới ghé vào xem.

Kết quả vừa tới thì đã nhận được niềm vui lớn. Tiếp đó có chút u oán nói: “Em gái, chú ba trở về, chuyện này lớn như vậy, sao em không nói cho mọi người biết? Em không biết ông bà rất nhớ chú ba sao?”

Vân Mộng Hạ Vũ

Tần Sương thấy thế thì không thể làm gì khác hơn là giải thích nói: “Ba em mới về từ chiều hôm qua, hơn nữa anh tư vẫn chưa nói với anh sao?”

Nói xong thì còn nhìn Dương Minh Trạch, nghĩ thầm cô cũng không muốn cõng cái nồi này, muốn cõng thì anh tự cõng đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-97.html.]

Mà Dương Minh Trạch thấy em gái nhìn mình thì anh ấy cũng chỉ đành nói: “Anh cả, không trách em gái được, thật sự rất bất ngờ cho nên em còn chưa kịp gọi điện thoại.”

“Hơn nữa bây giờ chú ba bị thương, cho dù trong nhà có biết thì cũng chỉ nóng nảy lo lắng, không bằng đợi chú ba lành lại rồi nói.”

Dương Minh Thần thấy bọn họ đều nói như vậy thì cũng không nói gì nữa. Chỉ nhìn Tần Phong nói: “Chú ba, chú có muốn về kinh đô với cháu luôn không? Đúng lúc lần này cháu tới, làm xong thì sẽ trở về.”

Nhìn cháu trai lớn đột nhiên xuất hiện, Tần Phong cũng có chút bất đắc dĩ.

Bây giờ ông ấy mới tìm được con gái, liền nhân tiện có được nhiều người nhà như thế.

Hơn nữa, đúng là chuyện này quá trùng hợp.

Hôm qua ông ấy vừa mới đến đây, vậy mà hôm nay lại có một người họ hàng đến.

Cũng không biết, có phải là do đời trước mình quá cô đơn, cho nên khi đến thế giới này, ông trời mới cho ông ấy nhiều người thân như vậy.

Nếu như vừa mới tới mà đã gặp được tình huống này thì rất tốt.

Nghĩ đến nhiệm vụ của mình, Tần Phong không thể làm gì khác hơn là trả lời: “Cái kia, Minh Thần đúng không?”

“Là cháu, chú ba.”

“Khục, đã lâu rồi chú ba chưa trở về, bây giờ trên người còn bị thương, chú muốn ở với mấy người em gái cháu trước rồi mới quay về.”

“Dù sao thì chú cũng còn nhiệm vụ cần quay về bàn giao, chúng ta không nên nóng vội nhất thời, cháu thấy được không?”

“Được, nghe chú ba.”

Dương Minh Thần nghĩ tới chú ba vừa trở về, đúng là nên ở cạnh em gái nhiều một chút.

Vào thời điểm không có ba mẹ ở bên, đúng là em gái đã phải chịu khổ nhiều.

Bây giờ thật vất vả cha ruột mới trở về, đúng là không thể gấp gáp được.

Thấy bọn họ nói xong, Tần Sương cũng nói: “Sao anh cả lại tới đây sớm thế? Là người khác đưa anh tới đây sao?”

“Ừ, xe chở đến cửa thôn thì anh bảo bọn họ đi trước, sáng mai lại đến đón anh cho nên anh muốn ở đây đêm nay.”

“Được rồi, vậy anh ở cùng phòng với ba em là được, nếu đã nói xong thì mọi người đi ăn sáng trước, chờ lát nữa chúng ta còn phải bắt đầu làm việc.”

“Được, ăn cơm trước.”

Chờ đến khi ăn sáng xong, Tần Sương thay thuốc cho cha già, để anh cả ở lại nhà cùng cha già.

Lúc này bọn họ liền bắt đầu đi làm việc.

Bây giờ công việc ngoài ruộng cũng sắp kết thúc, không còn nhiều việc phải làm nữa.

Cho nên Tần Sương vừa đến nơi thì đã bắt đầu làm việc.

Mấy ngày nay Dương Minh Trạch cũng đã quen với công việc ở nơi đây.

Chỉ cần không phải công việc cường độ cao thì anh ấy có thể làm được.

Dù sao thì một ngày cũng có thể kiếm được 8 công điểm.

Chỉ có điều, nếu so sánh với em gái thì lại không đáng chú ý chút nào.

Cũng may trong thôn chỉ có nàng là người yêu nghiệt như thế, anh ấy cũng không đến nỗi ngượng ngùng.

Dương tên thần bên này, tại nhà cũng là không ở không được người, vừa nói chuyện những ngày qua với chú ba. Vừa giúp em gái sắp xếp lại củi trong nhà.

Bình thường củi khô mà mấy người Tần Sương nhặt được cũng sẽ được phơi ở sau nhà rồi mới chất vào kho củi.

Dù sao có nhánh cây dính sương hoặc chưa khô.

Mà Tần Phong nhìn Dương Minh Thần bận tới bận lui thì cũng nói: “Cháu đừng bận rộn, thật vất vả mới tới một chuyến, tới uống trà, tâm sự với chú một chút.”

“Lát nữa em gái cháu sẽ về, cứ để con bé làm mấy chuyện này, con bé rất khỏe.”

“Chú ba, em gái đi làm việc đã rất mệt mỏi, cứ để cháu làm mấy chuyện này là được.”

“Hơn nữa, hồi nhỏ cháu cũng từng ở nông thôn, chút việc này không đáng là gì.”

Loading...