“Ba à, căn nhà con mua có hai gian, sau khi trở về thì ba cứ ở phòng của con, con sẽ ở chung với mấy chị em, dù sao thì giường đất ở đây cũng rất lớn, mấy người ngủ chung một giường cũng không sao.”
“Còn nữa, ba không được hù dọa người ta, dù sao thì người ta cũng không phải con, đây chính là mấy cô gái sạch sẽ.”
Cô và bọn họ không giống nhau, trong tay cô đã dính đầy m.á.u tươi bẩn thỉu.
Tất nhiên là ba của cô cũng giống cô, cũng không biết tay đã dính bao nhiêu mạng người.
Người giống như bọn họ, ít nhiều gì thì trên người cũng có chút sát khí.
Nếu như là người nhát gan thì cũng sẽ không dám nói chuyện với bọn họ.
Nếu không phải Tần Sương khống chế tốt thì Vu Viên Viên dễ thương đã sớm bị dọa chạy.
Cũng chỉ có Mục Nghiệp Kiêu thần kinh thô mới không chú ý đến bọn họ.
Vân Mộng Hạ Vũ
Mà Tần Phong nghe nói như thế: “Ba của con là hạng người như vậy sao? Mấy cô gái là để yêu thương, ba nhất định sẽ không khiến cho con mất mặt, yên tâm đi.”
“Được, vậy thì phải xem biểu hiện của ba rồi.”
Vốn là Tần Sương không muốn trở về sớm như vậy, bây giờ mới hơn ba giờ chiều cho nên trong nhà không có người.
Cô mở cửa ra rồi đỡ cha già đi vào.
Tần Phong nhìn viện tử sạch sẽ thì cũng có chút thổn thức, đây là lần đầu tiên ông ấy nhìn thấy căn nhà như vậy.
Nhớ năm đó, cho dù có là cô nhi thì ông ấy cũng ở nhà lầu.
Cho dù có đi xuống nông thôn thì cũng xây biệt thự.
Ai có thể nghĩ tới, một ngày kia, một nhân vật làm mưa làm gió như ông ấy lại tới ở trong căn nhà này.
Quả nhiên, lần này ông ấy xuyên qua là để chịu khổ, có cái khổ nào thì sẽ chịu cái đó.
Tần Sương đỡ cha già vào trong phòng thì mới nói tiếp: “Ba cứ ngủ trong phòng một lát, con đi đến chỗ đại đội trưởng bên kia chào hỏi trước, tránh để ba đột nhiên xuất hiện rồi hù dọa bọn họ.”
“Được, con cứ đi sắp xếp đi, có con ở đây thì ba cũng có thể nằm xuống hưởng phúc.”
“Được, vậy ba cứ nằm đi, buổi tối ăn cơm có cần con bón cho không?”
“Cút đi ~!”
Tần Phong thực sự bị đứa con gái này làm cho tức c.h.ế.t mà.
Lần nào gặp mặt cũng cãi nhau với anh ấy, cũng không biết cái gì gọi là kính già yêu trẻ.
Nếu không phải do chắc chắn đây là thân sinh thì ông ấy cũng phải hoài nghi có phải ôm sai hay không, sao có thể cãi nhau như thế.
Cũng may là Tần Sương hiểu ông ấy, thấy cha già xù lông thì cũng không nói thêm gì nữa.
Đóng kỹ cửa phòng, tìm hai món quà rồi đi đến nhà đại đội trưởng.
Sau khi đại đội trưởng biết chuyện này, có thể là trông thấy lễ vật mà nhất thời vui vẻ cho nên không hỏi đến thư giới thiệu.
Điều này cũng làm cho Tần Sương bớt được một chuyện phiền phức.
Cảm thấy ba chỉ cần ở nhà trong khoảng thời gian này, không đi đâu thì cũng sẽ không có vấn đề.
Đợi đến khi người bên kia tới thì cô cũng không cần lo lắng đến vấn đề thân phận của ông ấy.
Sau khi nói chuyện một lúc với đại đội trưởng thì cô mới về nhà đưa sách cho Đường Thành, tiếp tục phiên dịch.
Trong khoảng thời gian này, trên cơ bản là cô sẽ bắt đầu làm việc vào buổi sáng, buổi chiều lên núi, buổi tối phiên dịch.
Sau khi nhận được tiền thù lao phiên dịch mấy lần thì người trong thôn đều biết là cô rất có tiền.
Đương nhiên, cho dù có vài người trong thôn ghen tị thì họ cũng không dám có ý kiến gì với cô. \
Cũng đã có kinh nghiệm từ mấy tên du côn bị dạy dỗ lúc trước.
Trừ phi nghĩ không ra thì mới có thể tự mình tìm đường chết.
Nhưng mà, trên đường trở về, cô lại gặp Chu Đình Đình lần nữa.
Chỉ có điều là lần này, cô ta và một người đàn ông khác lại đang lôi kéo gì đó.
Chu Đình Đình nhìn thấy Tần Sương đi tới thì vung tay nói: “Từ Minh, chúng ta không thích hợp, sau này đừng liên hệ nữa, tôi đã có người mình thích rồi.”
“Đình Đình, tôi thích cô lâu như vậy, cô không thể cho tôi một cơ hội sao?”
“Đừng tưởng rằng cô mất tích lâu như vậy, người trong thôn không biết xảy ra chuyện gì.”
“Tôi cũng không chê cô không phải con gái hoàng hoa, sao cô còn có mặt mũi ghét bỏ tôi!”
Trước đó Từ Minh cũng rất thích cô ta, nhưng mà điều kiện nhà bọn họ không tốt, vốn là trong nhà không có tiền cho anh ta cưới vợ.
Cảm thấy đời này cũng như vậy.
Kết quả sau khi nghe xong chuyện của Chu Đình Đình thì anh ta mới nghĩ là cô ta cũng không còn sạch sẽ, cho dù bản thân có nghèo đi nữa mà vẫn nguyện ý cưới cô ta thì cô ta nên cảm ơn mình.
Dù sao thì đàn ông tốt cũng sẽ không cưới một người phụ nữ tàn về.
Mà với gia cảnh bây giờ của anh ta, nếu có thể cưới một người vợ không tốn tiền mà sinh con cho anh ta thì anh ta cũng không tính toán nhiều như vậy.
Kết quả, vậy mà người phụ nữ này lại còn chướng mắt anh ta.
Đừng tưởng rằng anh ta không biết cô ta đang nghĩ cái gì.
Thấy thanh niên tri thức Tần càng lúc càng đến gần, anh ta cũng cố ý mở miệng nói lần nữa: “Chu Đình Đình, thanh niên tri thức Hoắc không thể nào thích cô, trước đó khi cô còn tốt thì người ta đã khinh thường cô, đến bây giờ thì cô càng đừng mơ tưởng.”
“Nếu như cô còn muốn mặt mũi thì hãy gả cho tôi, ít nhất thì tôi cũng không ghét bỏ cô.”
Chu Đình Đình nghe thấy lời của anh ta thì thực sự tức chết.
“Anh mẹ nó câm miệng lại cho tôi, cho dù cả đời này tôi không lấy chồng thì cũng sẽ không gả cho người xấu xí như anh.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-94.html.]
“Đòi tiền không có tiền, muốn chiều cao không có chiều cao, muốn tướng mạo không có tướng mạo, trừ phi ta mù, nếu không thì sẽ không gả cho anh.”
“Nếu anh còn dám quấy rối tôi thì tôi sẽ báo công an, báo cáo anh đùa nghịch lưu manh!”
Đúng là hôm nay cô ta không nên đi ra ngoài, gặp phải con cóc ghẻ này, thực sự là xúi quẩy chết.
Mà Từ Minh cũng biết cô ta sẽ không đồng ý, thấy đã đạt được hiệu quả thì lập tức buông tay Chu Đình Đình ra rồi quay người rời đi.
Nghĩ thầm, anh ta còn nhiều thời gian, cũng không tin không giải quyết được cô ta.
Nếu như không cưới ở mặt ngoài được thì anh ta sẽ bí mật cưới cô ta về nhà xem cô ta còn phát điên đến mức nào.
Mà Tần Sương nghe cuộc đối thoại của hai người này xong thì thì suy nghĩ, chẳng lẽ Chu Đình Đình vẫn chă tử bỏ Hoắc Đình Xuyên?
Nếu cô ta còn dã tâm, vậy thì cô không ngại thành toàn cho cô ta và người kia.
Dù sao thì ác nhân tự có ác nhân trị.
Cô cũng không có thời gian dư thừa để nhìn chằm chằm quả b.o.m hẹn giờ cả ngày.
Cho dù có nói như thế nào thì Hoắc Đình Xuyên cũng là em rể của cô, ngoại trừ cô ra thì không ai được phép bắt nạt hết.
Cô chính là người bao che nhất.
Sau đó lúc đi ngang qua Chu Đình Đình, cô ý vị thâm trường nhìn cô cái một cái rồi trực tiếp đi qua.
Mà Chu Đình Đình thấy Tần Sương chẳng những xinh đẹp mà còn có tiền, thanh niên tri thức Hoắc còn đến ăn cơm chung với bọn họ thì liền ghen tỵ không chịu được.
Hơn nữa cô còn nghe thấy hết cuộc đối thoại giữa cô ta và Từ Minh.
Nói không chừng sau khi trở về thì sẽ nói cho Hoắc Đình Xuyên biết.
Nếu là trước kia thì đúng là cô ta sẽ lo lắng.
Nhưng mà, bây giờ cô ta chỉ muốn báo thù, cho dù đối phương có biết thì cô ta cũng không quan tâm.
Hơn nữa kế hoạch bây giờ của cô ta chỉ còn thiếu cơ hội, chỉ cần đến lúc đó thành công, cô ta có thể khiến Hoắc Đình Xuyên đi ăn cơm tù.
Cô ta phải chịu sự tra tấn vô nhân đạo như thế, bây giờ lại không thể tìm thấy hai con buôn kia cho nên cô ta chỉ có thể trút hết hận thù lên người cậu ấy.
Ai bảo lúc đó cậu ấy đánh cô ta ngất xỉu, nếu không thì cô ta cũng sẽ không bị người khác nhặt đi.
Cho nên, cậu ấy đáng chết!
Mà bên này, sau khi Tần Sương trở về thì lập tức bỏ chuyện của Chu Đình Đình sang một bên.
Ở trong mắt cô, loại người này chẳng khác gì một thằng hề đang nhảy nhót.
Không thể tạo ra được sóng lớn gì.
Nhìn thấy cha già đang ngủ ngon, cô đi lấy sách nước ngoài ra, liền bắt đầu hoàn thành nhiệm vụ của tối nay sớm.
Dù sao thì buổi tối mấy người Vu Viên Viên cũng đi ngủ sớm, cô cũng không tiện ngủ quá muộn.
Chờ đến khi cha già rời đi thì cô cũng không phải phiền toái như thế nữa.
Cho nên, gần đây chỉ có thể điều chỉnh thời gian làm việc một chút.
Sau khi Tần Phong ngủ một giấc dậy thì cảm thấy toàn thân thoải mái.
Nghĩ thầm, còn phải ngủ ở trên giường thì mới được coi là chỗ ngủ.
Màn trời chiếu đất mấy tháng, thiếu chút nữa thì đã biến thành dã nhân.
Có lẽ là đến tên ăn mày còn sống tốt hơn ông ấy.
Quả thực là cái đầu trọc lóc này cũng có chút lạnh.
Nhất là bây giờ còn sắp vào đông, con gái làm như vậy khiến ông ấy rất dễ lọt gió, thế mà còn không biết làm chiếc mũ cho ông ấy đội.
Khi ông ấy còn đang sắp xếp lại củi đốt cho con gái thì mấy người Vu Viên Viên trở về.
Nhìn người đàn ông xa lạ trong sân, bọn họ cũng sợ hết hồn.
Chỉ có Dương Minh Trạch nhìn Tần Phong là sững sờ.
Bởi vì nếu như anh ấy không đoán sai thì đây hẳn là chú ba của anh ấy.
Ông ấy quá giống chú hai.
Mà Tần Phong nhìn thấy mấy đứa nhỏ đi vào thì có chút sửng sốt, sau đó liền cố gắng cười nói: “Bọn nhỏ, xin chào, chú là ba của Sương Sương, đột nhiên tới cửa, mấy đứa không bị dọa sợ chứ?”
Vu Viên Viên nhìn người đàn ông hòa ái, trả lời trước: “Chào chú, chú đến thăm Sương Sương, không quấy rầy chút nào.”
“Ôi, đứa trẻ ngoan, chú tới gấp gáp, không mang quà cho mấy đứa, đừng giận chú nhé.”
Ông ấy cố ý nói như vậy, cũng vì không muốn để cho bọn nhỏ nghĩ mình là người ba keo kiệt.
Nếu đổi lại kiếp trước, món quà gặp mặt tùy tiện nào cũng vô cùng sang trọng.
Bây giờ, đừng nói là xe sang, bên trong cái túi còn sạch hơn cả mặt.
Nếu không phải gặp con gái thì có lẽ là lúc này ông ấy đã nghẻo lần nữa.
Đương nhiên, lời của ông ấy cũng khiến mấy đứa trẻ xấu hổ.
Nhất là Hoắc Đình Xuyên, sau khi biết được đây là ba của chị Sương thì lập tức nói: “Chú à, chú đi từ xa đến, sao có thể để chú vất vả mang đồ được, cái gì chỗ chúng cháu cũng có, chú muốn ăn gì không, để cháu đi mua cho chú?”
“Còn nữa, chú uống rượu không? Đúng rồi, chỗ cháu vẫn còn một chai rượu đế chưa khui, bây giờ cháu sẽ đi lấy cho chú.”
Hoắc Đình Xuyên nói xong thì lập tức xoay người chạy về nhà.
Vừa đi vừa nghĩ, không phải ba của chị Sương mất tích rồi sao?
Tại sao bây giờ lại đột nhiên xuất hiện, còn chưa kịp chuẩn bị gì cả.
Nhất là anh cả sắp đến đây, nếu như gặp ba vợ tương lai thì cũng không biết có thể đỡ được hay không.