Tần Sương bất chợt nói đến khiến Tần Phong sửng sốt một chút.
Ông ấy và con gái sống nương tựa nhau đã thành thói quen.
Hơn nữa kiếp trước vợ anh c.h.ế.t sớm, vậy mà nguyên thân đời này lại có vợ.
Nhưng mà đã nhiều năm như vậy, cũng không biết ở đây có tình huống gì. Tiếp đó hỏi: “Người mẹ của con ở đời này đâu? Có còn không?”
“Không còn, đã qua đời trước khi con đến đây, hơn nữa lúc con vừa đến thì cũng rất rắc rối.”
“Ba mẹ nuôi của nguyên chủ này chính là quỷ hút m.á.u cực phẩm, nếu không phải vì bọn họ thì nguyên chủ cũng không chết, lúc con vừa mở mắt thì đã tiện tay đánh cả nhà bọn họ, còn thuận tiện cắt đứt quan hệ giúp ba, cho nên ba không cần trở về, con cũng đã bán căn nhà ở bên kia rồi, bây giờ con là thanh niên tri thức xuống nông thôn, đã mua một căn nhà ở đây, sau này nơi đây chính là nhà, chờ sau này khi khôi phục lại kỳ thi đại học thì chúng ta lại đến kinh thành mua tứ hợp viện.”
“Còn nữa, với thân phận bây giờ, có phải là ba nên liên lạc với lãnh đạo của mình không? Dù sao thì người ngoài cũng chỉ biết ba mất tích, không rõ liên lạc.”
“Hơn nữa bây giờ ba không có thân phận, không có thư giới thiệu, cũng không đi đâu được, cuối cùng chỉ có thể ngủ ngoài đường đúng không?”
Tần Phong nghe thấy con gái nói vậy thì cũng có chút lúng túng: “Ở chỗ con có điện thoại không? Ba có thể trực tiếp gọi điện thoại cho bọn họ đến đón ba, đúng lúc nguyên chủ của cơ thể này còn phải giao trả nhiệm vụ, còn tình huống sau đó như thế nào thì vẫn phải chờ xem.”
Bây giờ ông ấy vừa trở về, chỉ có thể đi được tới đâu thì hay tới đó.
Tiếp đó Tần Sương suy nghĩ một chút rồi mới lên tiếng: “Đại đội bộ có điện thoại, đợi con đưa ba xuống núi đi gọi điện.”
“Sau khi ba về khu bộ đội, đề nghị của con là, nếu chức quan cao thì làm tiếp, nếu không cao thì xuất ngũ đi, chờ mấy năm nữa chúng ta tự mở công ty cũng được.”
Chỉ cần đợi thêm 3, 4 năm nữa là cô có thể đại triển quyền cước.
Lần này, cô sẽ không làm lại nghề cũ ở kiếp trước.
Dù sao thì cũng không cần phải tẩy trắng thân phận, kiếp trước cô và ba của mình phấn đấu cả một đời, nhưng mà vẫn không thể tẩy trắng được.
Bây giờ không có thân phận như vậy, có thể vĩnh viễn sống dưới ánh mặt trời, đây là thứ cô cầu mà không được.
Mà Tần Phong nghe thấy lời này của con gái thì cũng bắt đầu suy xét.
Nếu không có con gái ở đây thì chắc chắn là ông ấy sẽ làm lại, ai bảo ông ấy nghèo chứ.
Còn về bây giờ mà nói, đúng là ông ấy muốn đợi sắp xếp bên kia rồi tính tiếp.
Nếu như được thăng chức tăng lương thì ông ấy cũng không để ý mà làm sĩ quan mấy năm nữa.
Dù sao, bộ đội cũng không phải nơi muốn vào thì vào.
Đương nhiên, nếu con gái có thể nói là ba mẹ ruột, cô có thể tán thành, vậy thì đây chắc chắn là người trong sạch, dù sao thì mắt của con gái cũng rất tinh tường.
Muốn lừa gạt cô, trừ phi người kia sống đủ rồi. Tiếp đó lại hỏi: “Con gái, nói cho ba biết tình huống của ba ruột mẹ con một chút, để trong lòng ba có tính toán.”
“Được.”
Sau đó, Tần Sương nói qua tình huống bên kia một lần, đương nhiên là trước mắt thì cô làm thanh niên tri thức cho nên cũng không biết nhiều lắm.
Ngoại trừ 3 người anh họ thì cô còn chưa nhận thân với người khác, cũng chỉ có thể coi như mới nhận thân một nửa.
Mà Tần Phong nghe xong thì cũng có chút không biết nói gì: “Tại sao con lại không hiểu chuyện như thế, cũng không biết trở về một chuyến?”
“Ba à, bây giờ con vừa xuống nông thôn, làm gì được nghỉ nhiều ngày về thăm người thân như thế? Nếu đại đội trưởng mở tiền lệ cho con thì các thanh niên tri thức khác sẽ thấy thế nào?”
“Hơn nữa bây giờ anh họ tư của con cũng đã xuống nông thôn chỗ này, con cũng không chạy được, nếu có ngày nghỉ, con sẽ đến thăm bọn họ sau.”
“Hơn nữa, mặc dù bọn con không thể quay về, nhưng mà con cũng đã gửi quà qua bên đó, cho nên ba đừng nói con nữa, con cũng đã lớn như vậy rồi, còn có thể không hiểu cấp bậc lễ nghĩa sao?”
Tần Sương bất lực giải thích nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-93.html.]
Cô là một người đáng tin như thế, cũng chỉ có cha già là coi cô như trẻ con.
Cái gì cũng lo lắng.
Ngay sau đó cô lại tuôn ra một câu.
“Cái kia, ba à, con đã tìm cho ba một người con rể, dáng dấp đẹp trai, hơn nữa còn là binh lính, hài lòng không?”
(′?ω?`)?
Tần Phong ngơ ngác!
Đến cùng thì ông ấy đã bỏ lỡ nhưng chuyện gì?
Vì sao vừa tìm được con gái, còn chưa đợi qua một thời gian thì đã bị lũ sói con tha đi.
Nhưng mà vừa nghĩ tới đời trước, đến lúc c.h.ế.t thì con gái vẫn là cẩu độc thân, ông ấy cũng không còn xoắn xuýt như cũ nữa.
Ít nhất thì đời này cũng nên để lại một hậu duệ.
Sau đó nói: “Con vui vẻ là được rồi, nhưng mà nói trước, con cái sau này của con, nhất định phải có một đứa theo họ nhà mình, nếu không thì ba không đồng ý, hừ!”
Tần Sương liếc mắt: “Ba có hoàng vị phải thừa kế sao, còn chưa biết sau này ba họ Tần hay là họ Dương đâu.”
“Còn chưa hiểu rõ bản thân mà đã bắt đầu nghĩ đến đời sau, sao ba không lên trời luôn đi?”
“Hơn nữa, người nhà họ Dương có bốn đứa bé trai, còn cần một cô con gái như con thừa kế hương hỏa sao?”
Vân Mộng Hạ Vũ
“Nếu ba lo lắng trăm năm sau không có người ngã bồn đưa ma cho ba thì ba có thể yên tâm, ba có nhiều cháu như thế, bất cứ ai cũng có thể tiễn đưa ba được!”
“Phi ~!” Tần Phong bị chọc giận chết.
“Cái con bé này, sao có thể nói như thế? Ba thấy đây là con đang muốn chọc ba tức c.h.ế.t rồi tự mình sống thoải mái đúng không?”
“Ba nói cho con biết, không có cửa đâu!”
“Còn nữa, bây giờ con mới 16 tuổi đúng không, cho nên bây giờ nói gì cũng có chút sớm, còn chưa hai mươi tuổi thì đừng nghĩ đến chuyện lấy chồng.”
Thực ra, nếu có thể thì cứ chậm thêm chút nữa.
Nhưng mà vừa nghĩ tới đời trước còn chưa nhìn thấy con gái được gả đi thì ông ấy lại có chút tiếc nuối.
Suy nghĩ, nếu hai mươi tuổi đời này muốn gả thì gả đi.
Mà Tần Sương nghe thấy lời của ba mình xong thì cũng bất lực chửi bậy.
Không thể làm gì khác hơn là nói: “Sau này nói mấy chuyện này sau, bây giờ vẫn nên giải quyết chuyện của ba trước.”
“Đợi một chút nữa, sau khi trở về, ba cứ nói với mọi người là ba vừa đi làm nhiệm vụ, còn chuyện khác thì cứ để con giải quyết.”
“Lần này tới thăm con cũng là vì dưỡng thương, con sẽ nghĩ biện pháp về chuyện thư giới thiệu bên kia, bây giờ sẽ tìm cách làm một cái giả cho ba trước.”
“Còn nữa, em rể của con, cũng chính là em trai của bạn trai con cũng xuống thôn này, đến lúc đó ba đừng gây chuyện cho con.”
Cô thực sự sợ cha già không nhìn thấy người yêu của cô thì sẽ đi gây rắc rối cho em rể.
Với tính cách này của ba cô, nếu như không nói sớm thì nhất định sẽ tỏ thái độ với người ta.
Sau khi hai người nói chuyện xong, lúc này Tần Sương mới dẫn ông ấy xuống núi về nhà.
Chờ đến lúc đi tới chân núi, Tần Phong mới phát hiện cái thôn này cũng khá lớn.