Bỏ Thân Phận Pháo Hôi , Ta Làm Lại Từ Đầu - Chương 91

Cập nhật lúc: 2025-03-31 14:11:54
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi ba Chu mẹ Chu nghe thấy lời con trai nói, mặc dù ngoài miệng hùng hùng hổ hổ, nhưng mà đúng là không thể làm ảnh hưởng đến cháu trai, cuối cùng không thể làm gì khác hơn là nói: “Buổi chiều các con trở về thì đi tìm đại đội trưởng đi, Đình Đình sẽ sống cùng ba mẹ, các con chỉ cần dưỡng lão là được, cứ tính như vậy đi.”

“Xin lỗi ba mẹ, con không thể không cân nhắc cho các con của mình, chờ em gái lập gia đình, chúng con vẫn sẽ chuẩn bị đồ cười cho em ấy.”

“Được rồi, ba mẹ biết các con vẫn hiếu thuận, cứ quyết định như vậy đi, đừng nói nữa.”

Ba anh em nhận được kết quả mong muốn. Cho nên cũng không tiếp tục nói thêm gì nữa, sau này chỉ cần cố gắng chăm sóc ba mẹ là được.

Chỉ có Chu Đình Đình trong phòng là đầy oán hận.

Bây giờ cô ta đã hắc hóa, không thể để bất cứ ai sống tốt hơn mình.

Đây cũng là lý do sau này thiếu chút phá hủy nhà họ Chu.

Cũng may là anh em nhà họ Chu có dự kiến trước, nếu không thì khó có thể tưởng tượng nổi.

Mà lúc này Hoắc Đình Xuyên còn không biết mình lại sắp gặp phải xui xẻo.

Cuối cùng thì Hoắc Đình Châu cũng đã dẫn theo tinh anh được chọn ra đi tới trong thành phố H.

Lúc từng chiếc xe quân đội đi vào nội thành, đám dân thành thị còn tưởng là sắp chiến tranh.

Bị dọa đến mức chạy hết về nhà.

Cũng may, sau khi Hoắc Đình Châu bàn giao với người phụ trách bên này xong thì trực tiếp đi đến chỗ huấn luyện.

Khi mọi người đi đến chân núi, Hoắc Đình Châu nói với phụ tá: “Tất cả mọi người dựng chỗ ở tạm thời, tiếp đó chỉnh đốn, ngày mai bắt đầu huấn luyện.”

“Bảo bọn họ đi tìm nhiều cành khô chút, buổi tối nhóm lửa sưởi ấm.”

“Vâng, đã rõ.”

Sau khi phụ tá xuống xe thì lập tức đi thông báo.

Sở dĩ lần này tới đây, một là vì hoàn cảnh ở nơi này thích hợp, hơn nữa còn sắp vào đông, những người này phải huấn luyện cơ thể kháng lạnh.

Làm lính, tất cả đều tới từ trời nam biển bắc, thậm chí còn có một số người chưa từng thấy tuyết rơi.

Sau này, những người này còn phải làm rất nhiều nhiệm vụ khó khăn.

Chờ đến khi huấn luyện ở bên này xong, bọn họ còn phải đi tới rừng nhiệt đới phía nam, những người này không những phải học được kỹ năng sinh tồn ở bên ngoài mà còn phải nhận biết được một số dược liệu cơ bản, như vậy thì cũng có thể tự cứu mình vào những lúc mấu chốt.

Việc đào tạo truyền thống đã không còn thích hợp với những người này.

Hoắc Đình Châu đứng ở một chỗ có tầm mắt rộng trên núi, bắt đầu nhìn về phương xa.

Cô gái mà anh yêu đang cách anh càng ngày càng gần.

Chờ chút nữa thôi là anh có thể đến gặp cô rồi...

Tần Sương bên này, hôm nay làm xong việc, đang trên đường về nhà thì đột nhiên trông thấy một bóng người quen thuộc.

Lúc đầu cô còn tưởng là mình nhìn nhầm.

Thẳng đến khi Chu Đình Đình đi về phía mình thì cô mới chắc chắn được, vậy mà người này đã trở về!

Cô híp mắt nhìn, luôn cảm thấy ánh mắt Chu Đình Đình nhìn cô có chút quái dị.

Hơn nữa khi một người sống sờ sờ như vậy trở về mà trong thôn lại không có ai nhắc đến.

Sở dĩ không có ai nhắc đến là vì nhà họ Chu vừa chia nhà xong, bây giờ cô ta mới đi ra ngoài.

Sau đó liền gặp cô.

Nhìn thanh niên tri thức Tần, Chu Đình Đình không chào hỏi, sau khi liếc mắt nhìn một cái thì lập tức rời đi.

Đương nhiên, Tần Sương là ai, vừa nhìn là cô đã biết có vấn đề.

Hơn nữa sắc mặt người phụ nữ này rất không tốt, thậm chí còn gầy hơn trước đây không ít.

Nhất là cô ta còn có một vết sẹo nhàn nhạt ở cổ.

Điều này khiến Tần Sương càng thêm chắc chắn, người phụ nữ này không tốt lành gì.

Vân Mộng Hạ Vũ

Xem ra, phải bảo Đình Xuyên cẩn thận một chút mới được.

Minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng, ít nhiều gì thì Hoắc Đình Xuyên cũng có chút nhân quả trong việc cô ta mất tích.

Cô cũng không tin người phụ nữ này sẽ bỏ qua.

Tiếp đó đi về đến nhà, cô đổi sang áo gai rồi cõng gùi đi lên núi.

Cô muốn cố gắng lấy được nhiều con mồi trước khi có tuyết rơi.

Đạp lên lớp lá rụng thật dày, Tần Sương đi thẳng vào sâu trong núi.

Mà bên này, đến khi Chu Đình Đình xuất hiện ở chỗ làm việc thì người trong thôn mới phát hiện cô gái này đã quay về.

Đương nhiên còn rất khác so với trước đây.

Mẹ Chu nhìn thấy con gái đến thì thả cuốc xuống nói: “Đình Đình, con ra đây làm gì? Bây giờ mẹ về nấu cơm cho con.”

Mọi người đều đã biết chuyện nhà họ Chu chia nhà.

Bây giờ lại nhìn thấy người, có rất nhiều người đã tạo ra một vở kịch trong lòng.

Mà Chu Đình Đình không để ý tới ánh mắt của mọi người, hào phóng nói: “Mẹ, con chỉ ra ngoài cho đỡ chán, khoảng thời gian trước con lén lấy tiền ra ngoài đi tìm việc với bạn, nhưng không nói cho mẹ biết, khiến mẹ lo lắng như vậy, bây giờ để con làm nốt phần việc này giúp mẹ đi!”

Các thôn dân nghe thấy lời này của cô ta thì đều cảm thấy là lạ.

Tìm việc làm là chuyện tốt, sao đổi sang cô ta lại thành chuyện lén lút rồi?

Hơn nữa, cái cớ này của cô ta có chút không thỏa đáng?

Nếu thực sự không có vấn đề gì nhà họ Chu sẽ chia nhà vào thời điểm này sao?

Vừa nhìn liền biết trong chuyện này có gì đó mà bọn họ không biết.

Mà Chu mẫu cũng biết con gái cố ý nói như vậy.

Không thể làm gì khác hơn là nói: “Con không cần ở đây, con ra ngoài bôn ba lâu như vậy, vẫn nên đi về nhà nghỉ ngơi chút, mẹ sắp làm xong rồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-91.html.]

“Mẹ, mẹ có trách con tiêu hết tiền trong nhà không, các anh trai giận con chia nhà, mẹ ở đây cũng không cho con làm việc, có phải mọi người đều không cần con nữa không.”

Chu Đình Đình nói chuyện điềm đạm đáng yêu, nếu có Tần Sương ở đây thì cô nhất định sẽ trao cho cô ta một bức tượng vàng nhỏ.

Diễn xuất rất tuyệt vời.

Chỉ là đáng tiếc, đa số người trong thôn không phải kẻ ngu.

Nếu như làm đúng thì hà tất phải vẽ vời giải thích ở đây!

Càng có các thím lợi hại hơn, vừa nhìn liền biết Chu Đình Đình đã không phải một thiếu nữ nữa.

Dù sao thì thiếu nữ cũng khác phụ nữ.

Hơn nữa đi ra ngoài một chuyến lại gầy nhiều như vậy, chắc chắn là bị đàn ông làm hại, nếu không thì sao có thể thay đổi nhiều như vậy được.

Đương nhiên, cho dù đám người có biết thì lúc này cũng không nhiều lời nói ra.

Mà Chu Đình Đình thấy mọi người không tới dỗ dành mình thì ở chỗ người khác không nhìn thấy, sự oán hận trong ánh mắt của cô ta càng sâu hơn.

Cuối cùng mẹ Chu không thể làm gì khác hơn là giao nốt việc của mình cho chồng, dẫn con gái đi về nhà trước.

Từ lúc con gái trở về, bà ấy cũng không hiểu nổi con gái mình nữa.

Trước đây con gái rất ngoan, rất nghe lời, mặc dù tính tình có chút ngang bướng, nhưng cũng sẽ không giống như bây giờ, sẽ làm như vậy.

Hơn nữa còn không nói mình đã đi đâu trong khoảng thời gian mất tích này.

Cho dù bà ấy có muốn an ủi thì cũng không biết an ủi như thế nào.

Mà khi Chu Đình Đình đi ngang qua Hoắc Đình Xuyên, cô ta dừng bước cố ý nhìn đối phương một cái rồi mới rời đi.

“Đình Xuyên, cậu nhìn xem, đó có phải Chu Đình Đình hay không? Không phải cô ta mất tích rồi sao?”

Nghe thấy lời của thanh niên tri thức, Hoắc Đình Xuyên cũng quay người lại nhìn sang.

Khi nhìn thấy bóng lưng Chu Đình Đình thì cậu ấy lập tức cảm thấy sống lưng có chút lạnh.

Nghĩ thầm, sao người mất tích lại quay về rồi?

Chẳng lẽ, ngay từ đầu là cố ý?

Cậu ấy nghĩ mãi mà vẫn không hiểu, xem ra lúc về còn phải tìm chị Sương nói một chút.

Sau đó nói: “Trở về là tốt, như vậy thì ba mẹ cô ta cũng không còn đau lòng nữa, trước đây khi cô ta biến mất, ba mẹ cô ta còn đi tìm cô ta khắp thôn, có vẻ như ba cô ta rất thương cô ta.”

“Chính xác, nhưng mà bao giờ thì mới có thể kết thúc cuộc sống như thế này đây, tay của tôi cũng sắp giống của ba tôi rồi.”

Lời của anh ta chính là tiếng lòng của tất cả thanh niên tri thức.

Không có hy vọng trở về, ngày nào cũng chỉ có thể trồng trọt và làm việc, bọn họ cũng rất tuyệt vọng.

Nhìn những thanh niên tri thức thỏa hiệp gả cho người trong thôn kia, bọn họ cũng cảm thấy rất chua xót.

Có lúc còn nghĩ, nếu cứ tiếp tục như vậy thì bọn họ sẽ phải cắm rễ ở nơi này.

Mà mấy người thanh niên tri thức mới tới Hoắc Đình Xuyên lại không có cảm nhận như những thanh niên tri thức cũ.

Bây giờ bọn họ chỉ cảm thấy đau đầu, không biết nên làm như thế nào thì mới nhanh chóng sống tốt hơn một chút.

Lần nào trông thấy thanh niên tri thức Tần tiêu sái rời đi thì bọn họ cũng cảm thấy vô cùng hâm mộ.

Mà giờ khắc này, người được hâm mộ là Tần Sương lại đang đánh nhau sống c.h.ế.t với một con hổ.

Cách đó không xa còn có một con gấu đen đã tắt thở.

Vốn là ngồi trên núi trên hổ đấu, kết quả là Tần Sương không cẩn thận bị bại lộ.

Nhìn con hổ đã bị thương, cô cũng không nghĩ nhiều.

Kết quả, thiếu chút là cô đã bất cẩn.

Không phải con hổ này đã ăn thiên tài địa bảo chứ, đã chảy m.á.u nhiều như thế mà vẫn còn ương ngạch chống cực, thật là muốn mạng nhỏ này mà...

Sau khi Tần Sương chiến đấu với con hổ trong mười lăm phút thì mới có thể hạ gục nó.

Tần Sương cũng có thể cảm nhận được sự tuyệt vọng trong ánh mắt con hổ trước khi nó chết.

Cảm thấy nếu không phải do không nuôi được thì cô đã mang nó về nhà dạy dỗ.

Bây giờ không gian của cô vẫn chưa chứa được vật sống, cho nên mày yên tâm rời đi đi.

Tao sẽ để cái c.h.ế.t của mày có ý nghĩa!

Xương hổ, roi hổ, thịt hổ, ta tới đây...

Chờ đến khi con hổ thực sự tắt thở, Tần Sương liền thu t.h.i t.h.ể của nó và con gấu đen vào không gian.

Tiếp đó tìm một địa phương an toàn bắt đầu ăn cơm trưa.

Giằng co cho tới trưa, lúc này đúng là cô cũng cảm thấy mệt mỏi.

Mua một phần gà rán trong cửa hàng bách hóa xong thì cô liền bắt đầu ăn, đương nhiên là vô cùng thoải mái.

Sau khi ăn xong, cô lại bắt đầu càn quét ngọn núi.

Đi qua chỗ nào là sẽ nhổ lông nhạn chỗ đó!

Sau khi cố gắng một khoảng thời gian, hàng hóa trong không gian của cô càng ngày càng nhiều.

Nhưng mà vào lúc xuống núi, cô ngửi thấy mùi m.á.u tươi.

Mặc dù rất nhạt nhưng cô vẫn ngửi thấy.

Cô lập tức cảnh giác, cẩn thận đi về phía có mùi máu.

Tiếp đó, cô nhìn thấy một người đàn ông bị thương nằm ở trong bụi cỏ.

Chân phải còn đang chảy máu.

Mặc dù bây giờ Tần Phong đã kiệt sức, nhưng ông ấy vẫn có thể cảm nhận được là có người tới.

Ông ấy nắm chặt con d.a.o trong tay, nếu đối phương không phải người tốt thì cũng đừng trách ông ấy không khách sáo.

Loading...