Nghĩ thầm, tuyệt đối đừng bị thương, bằng không đợi anh cả tới, chắc chắn là cậu ấy sẽ bị đánh một trận.
Mà Tần Sương nhìn thấy dáng vẻ lo lắng của cậu ấy thì cười nói: “Cậu không tin giá trị vũ lực của chị Sương sao? Dù sao thì tôi cũng là người chỉ cần dùng một nắm đ.ấ.m là có thể g.i.ế.c được lợn rừng, nhưng mà lần này thất sách, phải chặt mấy đao thì mới g.i.ế.c chết.”
Thấy cô thực sự không sao thì Hoắc Đình Xuyên mới tiếp tục nói: “Chị Sương, lần sau cứ dẫn em đi vào núi cùng, em cũng muốn hoạt động một chút, vừa vặn nghiệm chứng tình huống học tập gần đây của em.”
“Có thể, công việc ở ngoài đồng cũng sắp hết, chờ đến khi kết thúc công việc thì chúng ta sẽ cùng đi, vừa vặn đi chặt chút củi về nhóm lửa.”
“Đương nhiên, mùa đông các cậu cũng có thể đi đào đường sông, nhưng mà mấy người con gái chúng tôi chắc chắn không đi được.”
Cô cũng không muốn vì chút công điểm kia mà lạnh chết.
Đương nhiên Hoắc Đình Xuyên cũng không thiếu tiền, trực tiếp trả lời: “Em cũng không đi, dù sao thì em cũng có tiền, không đói c.h.ế.t là được.”
“Vậy thì đều không đi, cùng nhau học tập và đông, tương lai như thế nào thì chúng ta đều không rõ, nhưng mà vẫn nên chuẩn bị mọi lúc, đợi quốc gia triệu hoán, mọi người thấy thế nào?”
Vân Mộng Hạ Vũ
Mọi người đều đã quen với lời này của Tần Sương, chỉ có Dương Minh Trạch và Lục Thần là ngơ ngác.
Chẳng lẽ, còn có thể khôi phục kỳ thi đại học sao?
Dù sao thì cũng đã nhiều năm như vậy, bọn họ đã sớm không nghĩ đến đại học nữa.
Nhưng mà, bọn họ vẫn tin tưởng lời của Sương Sương vô điều kiện.
Giống như cô nói, cơ hội dành cho người có chuẩn bị.
Tiếp đó mọi người nhất trí quyết định, mùa đông sẽ học tập cùng nhau.
Nếu không có đủ sách vở thì bọn họ đi mua là được.
Sau khi tiêm m.á.u gà thì Tần Sương mới tiếp tục nói: “Đêm nay ăn thịt kho tàu, ngày mai ăn thịt kho, còn lại thì làm thịt khô, mọi người phân công làm việc đi.”
Cảm xúc vừa mới được uẩn nhưỡng tốt liền bị lời của Tần Sương kéo về thực tế.
Hoắc Đình Xuyên trông thấy nét mặt táo bón của Dương Minh Trạch và Lục Thần thì vô cùng buồn cười.
Nhưng mà khi thấy Tần Sương nhìn mình một cái thì cậu ấy lập tức ngoan ngoãn đi làm việc.
Mọi người đồng tâm hiệp lực, cơm tối được hoàn thành rất nhanh.
Mùi thịt kho bay đầy nhà.
Nhất là lúc Vu Viên Viên bưng một bát thịt kho tàu lớn ra đặt lên trên bàn ăn.
Mọi người nghĩ thầm, nhìn một bát thịt lớn này, người không biết còn tưởng rằng đang cho lợn ăn.
Vẫn là Tần Sương nói: “Mọi người nhanh chóng rửa tay, ăn cơm!”
Sáu người bưng bát cơm trắng trong tay, lại bắt đầu ăn cơm tối.
Tần Sương gắp một miếng thịt kho tàu bỏ vào trong miệng trước, hương vị thơm ngon kia ngon đến mức khiến cả người muốn bay lên.
Tiếp đó mọi người bắt đầu tôi một miếng, cậu một miếng, chen lấn nhau ăn thịt.
Tần Sương mệt mỏi cả chiều, lúc này ăn liên tục ba bát cơm mà vẫn chưa no bụng.
Dương Minh Trạch nhìn thấy em gái ăn nhiều như vậy thì biết chắc là buổi chiều rất mệt.
Vừa đau lòng vừa muốn sau này lên trấn mua cho cô chút đồ ăn vặt.
Mãi đến khi Tần Sương uống ngụm canh cuối cùng thì bữa tối mới được coi như kết thúc.
Sau bữa ăn, Tần Sương liền bảo anh tư cùng Lục Thần về nghỉ ngơi.
Dù sao thì ngày mai cũng phải bắt đầu làm việc, nếu không đi nghỉ sớm một chút thì chắc chắn là ngày mai sẽ không dậy nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-89.html.]
Nhưng mà, lúc hai người trở về khu thanh niên tri thức thì sắc mặt của mọi người đều không dễ nhìn.
Nhất là Từ Phượng Kiều, thấy người khác sống tốt hơn mình thì cô ta liền ghen tỵ muốn chết.
“Ôi, đây là hai người các cậu đang định bay một mình đúng không? Buổi tối không ăn cơm mà cũng không nói cho chúng tôi một tiếng, thật là không có có tố chất! Hại chúng tôi đợi các cậu rất lâu mới ăn cơm.”
Dương Minh Trạch nhìn thấy dáng vẻ kỳ quái của cô ta thì cũng mắng lại: “Chúng tôi cũng không mang theo lương thực, các người ăn cơm thì chờ chúng tôi là gì? Có phải là cô bị bệnh không? Thấy chúng tôi sống tốt cho nên đỏ mắt sao?”
“Nếu như bị đau mắt thì nên đến bệnh viện khám một chút, dù sao thì cô vẫn còn trẻ, đừng để liên lụy đến Lý Dương người ta.”
Ngay cả Lục Thần cũng mở miệng nói: “Sau này tôi và thanh niên tri thức Dương sẽ không ăn cơm ở bên này, cho nên sau này không cần chờ hai người chúng tôi, hôm nay hai người chúng tôi cũng đã xin xây nhà, chờ đến khi chuyển ra ngoài thì các người cũng không cần phải ganh tị như thế nữa!”
Thanh niên tri thức cũ thấy bọn họ hiểu lầm, Ôn Tuyền liền vội vàng giải thích: “Chúng tôi không có ý kiến, các cậu muốn làm thế nào thì cứ làm thế đó, ý kiến của bọn họ không liên quan gì đến mấy thanh niên tri thức cũ bọn tôi, cho nên đừng kéo theo chúng tôi làm gì.”
“Đúng đúng, thanh niên tri thức cũ bọn tôi đã quen cuộc sống như vậy, cho nên không ghen tỵ gì cả, dù sao thì cũng có rất nhiều người dọn ra ngoài, không có gì để nói.”
Nghe thấy lời của thanh niên tri thức cũ, sắc mặt của Từ Phượng Kiều càng thêm khó coi.
Nghĩ thầm tại sao mấy người này lại như vậy.
Chẳng lẽ cô ta nói sai sao?
Rõ ràng là vừa rồi mọi người đều đã nói, thế mà lúc này lại ném cái nồi này lên đầu cô ta.
Sau đó mở miệng lần nữa: “Các người đúng là biết giả vờ làm người tốt, rõ ràng vừa nãy các người cũng đã nói, đúng là đạo đức giả!”
“Nếu các ngươi đã nói như vậy, thế thì ngày mai tôi cũng đi xin đại đội trưởng xây nhà, mới không cần ở cùng các người, chỉ biết bắt nạt người khác, hừ!”
Cô ta nhiều chuyện, nhưng mà vẫn có thể nhìn ra được cái hố này.
Dương Minh Trạch thấy bọn họ cãi nhau chỉ vì chút chuyện nhỏ này.
Thì lập tức không còn hảo cảm với bọn họ.
Tiếp đó nói với Lục Thần: “Chúng ta trở về phòng ngủ đi, sáng mai còn phải bắt đầu làm việc.”
Lục Thần: “Được, đi thôi.”
Anh ấy cũng không muốn xem bọn họ biểu diễn, không bổ dưỡng gì cả.
Nhìn hai người trở về phòng, thanh niên tri thức trong viện mới lúng túng dọn dẹp bát đũa.
Từ xưa đến nay, chỗ có nhiều người sẽ có nhiều chuyện thị phi hơn.
Bọn họ đến từ khắp nơi trong cả nước, có những văn hóa khác nhau cho nên góc nhìn mọi chuyện cũng không giống nhau.
Khi khúc nhạc đệm này đi qua, tối nay khu thanh niên tri thức vô cùng yên tĩnh...
Bởi vì thịt heo rừng tương đối nhiều cho nên mấy người Tần Sương vẫn còn chưa được nghỉ ngơi.
Còn đang gia công làm chút thịt khô.
Bây giờ thời tiết còn chưa quá lạnh, cho nên nếu không dành thời gian xử lý hết thì sẽ rất dễ bị hỏng.
Lúc này Hoắc Đình Xuyên cũng vậy, khói xông lửa đốt khiến sắc mặt đỏ bừng.
Nếu không phải vì anh cả nói phải chăm sóc chị dâu nhỏ thì hà tất gì mà cậu ấy phải liều mạng như vậy.
Thực sự là làm xong hết công việc mà dù có dành cả đời cũng không làm xong.
Đương nhiên, chính cậu ấy cũng muốn, cho nên cũng không có ai oán cho lắm.
Cuối cùng đến lúc làm xong thì cũng là 10 giờ tối.
Mọi người tắm qua rồi nhanh chóng nằm lên giường đất ấm áp.
Chỉ có Hoắc Đình Xuyên trở về là phải nằm trên giường lạnh, cũng may bây giờ là buổi tối mùa thu, cho dù không đốt giường thì cũng có thể nằm được.