Lập tức đứng dậy, nhìn Tần Sương mê mang một hồi lâu, sau đó mới nhớ tới đây là nông thôn.
Cũng trách mình, ngủ quá ngon rồi, thiếu chút nữa là quên mất còn chuyện phải làm.
Tiếp đó hạ mắt xuống nói: “Em gái nhỏ, ngại quá, anh ngủ hơi sâu.”
“Không sao, bộ chăn mền này cho anh, mùa đông bên này lạnh, chắc chắn là chăn mền của anh không đủ ấm.”
“À… chuyện này không được đâu? Ngủ một giấc, còn lấy một bộ chăn nệm của em, quá thiệt thòi.”
Tần Sương buồn cười nói: “Anh nhìn cái gối đầu của anh đi, nếu anh không dùng thì em cũng phải ném đi.”
Dương Minh Trạch cúi đầu nhìn về phía chiếc gối, vừa nhìn một cái, anh ấy lập tức lúng túng đến mức muốn đào một mẫu đất.
Bảo sao em gái lại nói như vậy, nếu là anh ấy thì anh ấy cũng không cần.
Sau đó không thể làm gì khác hơn là nói: “Anh tư sẽ đưa tiền cho em, bông và vải rất đắt, em không được từ chối, nếu em từ chối thì anh tư sẽ giận.”
Tần Sương bất đắc dĩ thở dài, có người anh trai nhiều tiền cũng rất phiền não.
“Nếu đã như vậy, vậy thì em cũng không khách sáo với anh, anh cứ xem rồi đưa cho em.”
“Anh mau chóng thu dọn, em sẽ đưa anh đi tìm đại đội trưởng nói chuyện nhà, nhân lúc bây giờ còn chưa bắt đầu vào đông, cũng có thể dành thời gian dẫn anh và bạn anh đi dựng nhà.”
Dương Minh Trạch: “À à, bây giờ anh sẽ đi.”
Chờ đến khi hai người đến tìm Lục Thần thì vừa vặn trông thấy thanh niên tri thức mới mua gia cụ trở về.
Tần Sương liếc mắt nhìn, liền không quan tâm đến bọn họ.
Mà khi Lục Thần nhìn thấy Dương Minh Trạch thì liền mở miệng nói: “Cậu về rồi sao, tôi đã chờ cậu đến trưa, cậu đi đâu thế?”
Dương Minh Trạch bị hỏi thì ngượng ngùng nói: “Tôi ngủ ở chỗ em gái đến trưa, vừa tỉnh ngủ, không phải bây giờ tới tìm cậu để đi đến chỗ đại đội trưởng sao?”
“À, còn biết có việc đấy, cậu chờ tôi chút, tôi đi vào cất đồ rồi ra ngay.”
Mấy thanh niên tri thức bên cạnh nghe thấy cuộc trò chuyện của bọn họ.
Chỉ có Từ Phượng Kiều là có chút lay động, cô ta cũng không muốn ở nơi này.
Nhưng mà không có ai muốn lợp nhà cùng cô ta, mà cô ta cũng không dám ở một mình.
Mắt nhìn Lý Dương bên cạnh, cũng không thể kết hôn ngay khi vừa mới xuống nông thôn đúng không?
Nếu để cho cha mẹ biết, có lẽ là họ sẽ không cho cô ta tiền sinh hoạt phí.
Dù sao thì vào lúc xuống nông thôn, ba mẹ đã nói, không cho phép kết hôn ở nông thôn.
Nhưng mà vừa nghĩ tới ngày mai phải xuống ruộng làm việc với một đám dân quê thì cô ta lại vô cùng kháng cự.
Vân Mộng Hạ Vũ
Nhất là những thanh niên tri thức cũ, người nào cũng đen nhẻm, mà cái m.ô.n.g cũng khô ráo, ngay cả tay cũng đầy vết chai.
Đây là thứ mà cô ta tuyệt đối không thể chấp nhận.
Tiếp đó trừng mắt liếc nhìn Tần Sương: “Anh Dương, chúng ta đi vào đi, xem còn thiếu cái gì không, hôm nay nên đi mua đủ cả ngày mai lại không có thời gian.”
“Chúng ta không giống một ít người nào đó, cái gì cũng có người hỗ trợ.” Lý Dương bất đắc dĩ, vì không muốn để chuyện ngày hôm qua xảy ra, cô ta không thể làm gì khác hơn là nói: “Đi thôi, em đi thu dọn giúp anh.”
Lúc Dương Minh Trạch và Lục Thần đi ra thì còn đi sượt qua người bọn họ, cũng không nói một câu dư thừa nào.
Dù sao thì sau khi chuyển ra ngoài, bọn họ cũng sẽ cách những người này thật xa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-84.html.]
Tránh để bị pháo hôi liên lụy.
Lúc Tần Sương tìm được đại đội trưởng, nói rõ ý đồ đến. Đại đội trưởng liền cười trả lời: “Cháu đã nói rõ quy củ trong thôn cho bọn họ chưa? Nếu như chưa nói thì chú sẽ nói lại lần nữa, tránh để sau này phát sinh cãi vã.”
Tần Sương: “Cháu đã nói với anh tư, vẫn chưa nói với thanh niên tri thức Lục.”
“Ừ, vậy thì chú sẽ nhắc lại lần nữa.”
“Cái kia, thanh niên tri thức Lục, các cậu có thể lợp nhà, có thể xây nhà bên cạnh nhà thanh niên tri thức Hoắc, chỉ là đợi đến khi các cậu quay lại thành phố, căn nhà này sẽ bị đại đội thu hồi, đương nhiên, nếu các cậu muốn có đất thì người trong thôn cũng không khả năng bán cho các cậu, cho nên cần phải quyết định rõ ràng.”
Nếu không phải nể mặt thanh niên tri thức Tần thì ông ấy cũng không dễ nói chuyện như vậy.
Bây giờ cũng đã sắp vào đông, ông ấy còn đang chờ thanh niên tri thức Tần hỗ trợ đây.
Mà Lục Thần nghe xong lời của đại đội trưởng thì đi bàn bạc với Dương Minh Trạch một chút.
Dù sao thì hai người họ chỉ cần có hai căn phòng một cái bếp là đủ.
Tiết kiệm được chút nào hay chút đó.
Dù sao thì vừa mới tới, cũng không quen biết ai, mà sau này cũng sẽ có lúc cần phải dùng tiền.
Không thể tiêu xài quá nhiều vào việc xây nhà.
Dương Minh Trạch không có vấn đề gì, một căn nhà gạch gỗ, ở hai năm 3 năm, có lẽ là cũng sẽ hỏng.
Sau đó hai người thảo luận một chút, Dương Minh Trạch liền nói: “Đại đội trưởng, hai chúng tôi đã bàn bạc xong, sẽ xây ba gian, hai phòng ngủ, một nhà chính nấu cơm, một cái lều đựng củi, xây thành viện tử là được rồi, chú thấy cần bao nhiêu tiền?”
Đại đội trưởng nhận được câu trả lời chính xác thì tính toán một chút rồi nói: “Cơ bản là tốn 70 tệ, nhưng mà chắc chắn hai người không chuẩn bị được cơm trưa, cho nên thêm 10 tệ, xem như tiền phụ cấp, hai người các cậu thấy có được không?”
Dương Minh Trạch nhìn về phía Lục Thần, thấy anh ta gật đầu. Liền tiếp tục mở miệng: “Có thể, nhưng mà tôi hi vọng có thể xây nhanh một chút, ký túc xá của thanh niên tri thức nam thật sự quá bẩn.”
Đại đội trưởng: “Được, muộn nhất là sẽ xây xong sau một tuần, tôi cũng sẽ đốt hố lửa cho các cậu.”
Dương Minh Trạch: “Vậy thì cảm ơn đại đội trưởng.”
Tiếp đó hai người lấy ra 40 tệ đưa cho đại đội trưởng.
Nhìn hai người đưa tiền sảng khoái như vậy, ông ấy nghĩ thầm mấy người thanh niên tri thức thực sự có tiền.
Cuối cùng thì đại đội bọn họ cũng không cần lo thiếu lương thực.
Chờ đến khi ra khỏi chỗ đại đội trưởng, Tần Sương mới mở miệng nói: “Anh tư, mấy ngày nay anh phải vất vả một chút, phải đợi xây nhà xong thì mới tính đến đồ gia dụng.”
“Được, đều nghe em gái, bây giờ đã sắp giữa trưa rồi, chúng ta trở về đi ăn cơm đi.”
Tần Sương nhìn đồng hồ, sau đó nói: “Em ra ngoài sông bắt hai con cá về ăn, hai người muốn đi cùng không?”
Lục Thần nghe thấy được ăn cơm trưa thì hỏi: “Cái kia, thanh niên tri thức Tần, tôi có thể đi ăn cùng các cô được không? Tôi biết nấu cơm, cũng biết gánh nước đốn củi, nếu thực sự không được thì tôi trả chút tiền ăn cũng được.”
Anh ấy thật sự không muốn trở về ăn, đồ ăn mà thanh niên tri thức làm thực sự khó nuốt.
Khỏi cần phải nói, ngay cái bánh cao lương kia, cảm tưởng như nó có thể đập c.h.ế.t người.
Vô cùng cứng, không biết bọn họ đã ăn hết như thế nào.
Suy nghĩ một chút, mình cũng coi như bạn của Dương Minh Trạch, cũng có thể cùng nấu ăn mà đúng không?
Mà Tần Sương nhìn về phía Lục Thần hỏi: “Anh nấu cơm ngon không?”
Không phải ý cô như vậy, mà cho dù Vu Viên Viên nấu cơm ngon đến đâu thì cô cũng muốn thay đổi khẩu vị.
Nếu như anh ấy không biết nấu thì cũng không sao.