Mà Lục Thần như cũng cảm nhận được ánh mắt của mọi người, nháy mắt mở miệng nói: “Minh Trạch, tôi và cậu cùng nhau xây nhà, ngày mai chúng ta đi tìm đại đội trưởng, hơn nữa tôi biết nấu cơm, sẽ không chiếm tiện nghi của cậu.”
Nghe được anh ấy biết nấu cơm, Dương Minh Trạch cũng không nghĩ tới.
Chỉ là ngày thường nhiều nhất anh ấy chỉ nấu mì sợi và cháo trắng đã không tồi rồi.
Nhưng, Lục Thần người này xác thật có thể kết giao, sau đó trả lời: “Có thể, còn có mọi người tiếp tục, tôi đi về trước, cơm sáng sáng mai không cần phần cho tôi.”
Anh ấy còn có sữa mạch nha và điểm tâm, buổi sáng tùy tiện ăn chút là được.
Hơn nữa, ngày mai không làm việc, không cần ăn quá nhiều.
sau dó trở lại phòng, nằm ở trên giường đất.
Lăn lộn một ngày, lúc này đã sớm mệt nhọc.
Cũng mặc kệ người khác nghĩ như thế nào, chính mình ngủ trước đã.
Lúc Lục Thần về phòng cũng lười thu thập, cũng lên giường đất theo ngủ.
Ngày tiếp theo, loa trong thôn vang lên, thanh niên trí thức mới tới đều là vẻ mặt hoang mang.
Thật sự là tiếng quá lớn, muốn ngủ lười cũng đều không ngủ được.
Dương Minh Trạch bực bội mắng hai tiếng, ngồi dậy.
Tơ m.á.u trong mắt còn chưa rút đi, nhìn cả người vô cùng lộn xộn.
Vẫn là Ôn Tuyền giải thích nói: “Đây là chuông rời giường trong thôn, đợi chút còn có hai lần, các cậu quen là được.”
“Mẹ! Nông thôn rời giường đều đặc biệt như vậy sao? Chuông báo tập thể!”
“Ha hả, nông thôn đều là như vậy, quen là được, chờ sau khi vang ba lần, chỉ là giữa trưa tan tầm mới có thể vang lên.”
Dương Minh Trạch nghe Ôn Tuyền giải thích xong, còn có thể nói cái gì, không thể đập loa trong thôn đúng không?
Hơn nữa, hôm nay trời còn chưa sáng, cần dậy sớm như vậy sao?
Khi anh ấy lại nằm xuống lần nữa, dù thế nào cũng đều không ngủ được.
Những thanh niên trí thức đó bắt đầu làm việc trong sân, gây ra động tĩnh thật sự là ồn c.h.ế.t người.
Ngay cả Từ Phượng Kiều, cũng có một đôi mắt thâm hùng hùng hổ hổ ở trong phòng.
Nhưng, mặc kệ mắng như thế nào, biết cũng không có người để ý cô ta, hơn nữa bọn họ chính là cố ý.
Cho cô ta kiêu ngạo, có rất nhiều biện pháp thu thập cô ta.
Đặc biệt là Kiều Tuyết, tuy hôm qua nhận 10 đồng tiền phí thuốc của Từ Phượng Kiều, nhưng mặt bị thương, sống núi này cũng coi như kết hạ.
Cuối cùng Dương Minh Trạch thật sự là không chịu nổi, đành phải chạy tới Tần Sương bên kia, anh ấy sợ trong chốc lát không khống chế được muốn đánh người.
Nhưng lúc anh ấy tới, Tần Sương và Hoắc Đình Xuyên đều không ở đây.
Sau khi hỏi, mới biết được bọn họ ở dưới chân núi phía sau.
Sau đó, anh ấy lại chạy tới sau núi, tìm nửa ngày, mới tìm được người.
Tần Sương nhìn thấy Dương Minh Trạch lại đây sớm như vậy, cũng sửng sốt một chút.
“Anh tư, sao anh dậy sớm như vậy? Là đổi giường, không ngủ được sao?”
Dương Minh Trạch nắm lấy tóc lộn xộn, vẻ mặt bực bội nói: “Đừng nói nữa, loa trong thôn kêu rời giường không nói, những thanh niên trí thức cũ đó gõ gõ đánh đánh không dứt, ồn ào đến anh không ngủ được.”
“A, như vậy sao, chỉ là không có việc gì, đợi chút anh vào trong phòng của em ngủ một lát, rất nhanh em sẽ trở về, sau đó dẫn anh đi tìm đại đội trưởng.”
Vân Mộng Hạ Vũ
“Em gái, Lục Thần kia cũng muốn xây nhà với anh, cho nên đợi chút anh còn phải trở về gọi cậu ấy.”
“Có thể, chuyện của anh, chính mình làm chủ là được, nếu tiền không đủ, chỗ em còn có.”
Anh trai nhà mình, vẫn cần chăm sóc.
Mới đến, khẳng định là hoang mang.
Mà Dương Minh Trạch nghe được lời này, cũng bất đắc dĩ nói: “Em gái, anh thoạt nhìn bộ dáng rất giống không có tiền sao? Một phòng ở mà thôi, cho dù mua một chiếc xe đạp đều được.”
“Được rồi, là em nói sai lời.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-83.html.]
Tần Sương còn có thể làm sao bây giờ, anh trai nhà mình chỉ có thể sủng.
Hơn nữa loại cảm giác này còn rất mới mẻ.
Chỉ có Hoắc Đình Xuyên thấy Dương Minh Trạch, thấy thế nào đều không vừa mắt.
Nghĩ đợi chút trở về, viết thư báo cho tình huống nơi này cho anh trai.
Lúc này đột nhiên có thêm vài anh vợ, quả thật chính là trở ngại trên đường tình yêu.
Nếu anh trai lại không hành động, rất có thể bị anh em nhà họ Dương cản phá thất bại.
Chờ sau khi tập thể dục buổi sáng kết thúc, Tần Sương mới mang theo bọn họ trở về nhà.
Mục Nghiệp Kiêu mới vừa sửa sang lại củi đốt trong sân xong, đã thấy bọn họ xách theo củi lửa mới trở lại.
“Sương Sương, củi lửa nhà chúng ta đều rất nhỏ, cậu nói chúng ta muốn lên núi chặt một ít cây khô héo trở về đốt hay không? Loại nhỏ này còn có thể nấu cơm.”
Nghe Mục Nghiệp Kiêu nói, Tần Sương cũng cảm thấy có đạo lý.
Gần đây chạy khắp nơi, xác thật quên mất chuyện này.
Cô không ở nhà, bọn họ cũng chỉ có thể nhặt một ít ở chân núi.
Sau đó nói: “Ngày mai bắt đầu tôi lên trên núi chặt, các cậy ở nhà chẻ củi là được, nếu không đủ rìu, vậy đi mượn.”
Mục Nghiệp Kiêu: “Được, trong nhà giao cho tôi là được, không thể cả ngày ăn nhiều như vậy mà không làm việc, tiếp tục như vậy, tôi càng vạm vỡ hơn.”
“Không có việc gì, không phải còn có hai lao động cường tráng sao, các cậu làm chung với nhau.”
Hai cường tráng lao động phía sau: Ngài nói thế nào là gtì, bọn họ chính là công cụ người.
Chờ sau khi ăn cơm sáng xong, Tần Sương để cho Anh Tư đi phòng của cô ngủ bù.
Vừa mới bắt đầu, Dương Minh Trạch còn hơi ngại, rốt cuộc đây là khuê phòng của em gái.
Vẫn là Tần Sương nói, một nơi ngủ mà thôi, cũng không có đồ vật gì khiến người không thể nhìn.
Dù sao cô đều thu lại đồ dùng nữ sĩ, đồ vật trong phòng đều không sợ nhìn thấy.
Hơn nữa, cô chuẩn bị đệm chăn mới cho anh tư, không có gì phải ngại ngùng.
Sau đó chờ bọn họ đi làm việc, Dương Minh Trạch ở trong phòng ngủ.
Mà Lục Thần mắt trông mong đợi một buổi sáng, cũng chưa thấy Dương Minh Trạch trở về, tâm cũng mệt.
Đã cùng nhau ra cửa mà?
Kết quả chính mình đi tiêu sái, bỏ rơi một mình anh ấy.
Cuối cùng, cũng bỏ cuộc trở về phòng tiếp tục ngủ.
Nghĩ, anh ấy đều không vội vàng, chính mình sốt ruột cái gì.
Thật là hoàng đế không vội thái giám đã gấp.
Mà buổi sáng hôm nay Tần Sương làm việc như tiêm m.á.u gà.
Tốc độ kia rất nhanh.
Không biết, còn tưởng phía sau có chó đuổi theo cô.
Mà đám đàn ông kia đã sớm c.h.ế.t lặng.
Vừa mới bắt đầu còn ôm thái độ đuổi theo cô, hiện tại đã hoàn toàn bỏ cuộc, đuổi tới cuối cùng, không đuổi kịp không nói, mệt vẫn là chính bọn họ.
Chờ thời gian buổi sáng đúng 10 giờ 48 phút, Tần Sương đã hoàn thành nhiệm vụ hôm nay.
Cô lau mồ hôi trên trán một chút, khiêng cái cuốc đi tìm người ghi điểm.
Nghĩ xới đất còn không bằng khai hoang, chúng quấn đầy rễ ngô đ.â.m vào chân, nếu không cẩn thận sẽ bị rách quần.
Khi Tần Sương về nhà thì Dương Minh Trạch còn đang ngủ.
Hơn nữa còn đang ngủ rất ngon lành, đến mức chảy cả nước bọt mà vẫn không biết. Nhìn thấy vết bẩn ở trên gối, Tần Sương nghĩ thầm, may mà đây không phải gối của mình, nếu không thì sẽ phải ném đi. Tiếp đó hắng giọng một cái rồi nói: “Anh tư, nắng đã chiếu đến m.ô.n.g rồi, mau dậy đi.”
Đột nhiên nghe thấy có người nói chuyện, Dương Minh Trạch bị dọa giật mình một cái.