Lại nhìn vẻ mặt khoe khoang kia của Hoắc Đình Xuyên, muốn từ chối nhưng dù thế nào cũng không thể nói ra.
Cuối cùng, đành phải căng da đầu nói: “Anh hoãn trước, chờ thích ứng việc nhà nông, anh lại tập cùng với các em, có thể chứ em gái?”
“Có thể, nhưng việc trong ruộng cũng không cần ngây ngốc làm bừa, có thể kiếm bao nhiêu thì bấy nhiêu, lương thực của nhà chúng ta đủ ăn, hơn nữa đồ ăn trên núi cũng rất nhiều, lúc này anh mới vừa đến sau thu hoạch vụ thu, cũng không có việc gì nặng.”
“Về sau, tất cả nghỉ phép, em lại dẫn các anh lên núi trữ hàng.”
“Còn có, anh tư anh tính ở khu thanh niên trí thức sao?”
Vừa nói đến lời này, nháy mắt Dương Minh Trạch ghét bỏ nói: “Em gái, anh muốn xây nhà thì tìm ai? Hoàn cảnh khu thanh niên trí thức thật sự là quá kém, thật không biết những người đó sống như thế nào.”
Tần Sương đã sớm đoán được anh sẽ không quen, sau đó mở miệng nói: “Xây nhà là đại đội trưởng Triệu, lúc này vừa lúc người trong thôn đều có thời gian, tiến độ nhanh mà nói, bắt đầu trước mùa đông là có thể xây xong.”
“Đương nhiên nếu là cái loại của em này, có thể phải phiền phức, ngói không dễ làm.”
“Kiến nghị của em là anh giống Hoắc Đình Xuyên, phòng gạch mộc hai gian là được, một là tiện nghi, một là tiện.”
“Rốt cuộc, chờ sau khi chúng ta trở về thành phố, phòng ở của các anh là trong thôn phải thu về.”
“Mà phòng ở của em lại có thể bán đi, cho nên anh phải nghĩ thật kỹ.”
“Còn có, anh dọn ra ở, phải trữ củi lửa cho mình, nếu không mùa đông sẽ đông c.h.ế.t người, người bạn kia của anh vừa lúc có thể kết nhóm với anh, cũng có thể một người một nửa tiền xây nhà.”
Dương Minh Trạch nghe em gái nói, nghĩ thầm ở đây mình không quen ai, nghe em gái hẳn là không sai.
Dù sao buổi tối ngủ một giấc, thiếu gia nhà họ Hoắc đều có thể ở, anh ấy cũng có thể.
Sau đó xác định nói: “Vậy nghe em gái, giống Hoắc Đình Xuyên là được, về phần Lục Thần muốn cùng nhau hay không, buổi tối trở về anh hỏi cậu ấy một câu.”
“Còn có ngày mai anh được nghỉ, em gái có chuyện gì muốn hỗ trợ khônng?”
“Không có, buổi sáng em làm công, buổi chiều không có việc gì, nếu anh nhàm chán, giữa trưa ăn cơm xong, em dẫn anh đi trên núi đi dạo.” Tần Sương trả lời.
Chờ chính sự nói không sai biệt lắm, Tần Sương cũng động đũa bắt đầu ăn cơm.
Dương Minh Trạch vừa mới nhìn một bàn thịt đồ ăn lớn, sớm đã thèm khát.
Kết quả ăn vào miệng, mới phát hiện thức ăn ở chỗ em gái thật sự là còn tốt hơn trong nhà.
Còn có thịt gà rừng này thơm quá.
Thịt con thỏ cũng là trơn mềm.
Thêm một người gia nhập, bữa cơm này ăn rất ngon.
Ăn đến cuối cùng, Dương Minh Trạch cũng không biết khống chế nấc no.
Anh ấy hơi xấu hổ nói: “Em gái, đồ ăn ở chỗ em cũng quá ngon, anh không khống chế được, không cẩn thận ăn nhiều, ha hả.”
“Anh tư, anh không cần ngại ngùng, chúng em thường xuyên ăn nhiều, chờ sau khi anh quen sẽ biết.”
“Lại nói, trên núi món ăn hoang dã rất nhiều, không cần lo lắng ăn hết, chờ ngày mai em bắt nhiều hớn, trở về anh lại gửi một ít cho ông bà bọn họ, xem như cháu gái là em hiếu kính.”
Tuy còn chưa gặp người, nhưng hiện giờ đã chứng minh thân phận rồi, như vậy chính là người một nhà.
Lão ba cô cũng là cả đời không có ba mẹ yêu thương, cho nên ông bà này cô giúp ông nhận trước.
Hơn nữa cô có trực giác, vốn dĩ cô và lão ba nên thuộc về nơi này.
Phấn đấu cả đời, sống ở trong nước sôi lửa bỏng, một đời này, cô chỉ muốn bình an vui vẻ.
Mà Dương Minh Trạch lại nghĩ, em gái hiểu chuyện như vậy, vì sao không tìm được cô sớm một chút.
Lúc trước tra được tin tức, biết em gái ăn nhiều khổ như vậy, anh ấy rất là đau lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-82.html.]
Nếu không phải em gái tự đủ cường đại, lúc này có thể đều là người trời vĩnh viễn cách biệt.
Về sau, anh ấy nhất định kiếm tiền cho em gái một cuộc sống vô ưu.
Hôm đó sắc trời tối sầm xuống, Dương Minh Trạch cũng đứng dậy trở về khu thanh niên trí thức.
Lúc vào sân khu thanh niên trí thức, đã thấy mọi người còn đang ăn cơm.
Nhìn canh suông quả thủy trên bàn, quả nhiên rất khó khăn.
Vẻ mặt Lục Thần càng vô tội hơn, nghĩ thầm anh ấy đi ra ngoài kiếm ăn sao không dẫn theo tôi?
Đồ ăn này cũng quá khó ăn.
Vẫn là Từ Phượng Kiều lão lục này mở miệng trước nói: “A, lúc này thanh niên trí thức Dương đã ăn xong trở lại rồi sao? Thanh niên trí thức cũ đón gió tẩy trần cho chúng ta, chỉ anh không ở đây, thật là mặt mũi đủ lớn.”
Nghe đối phương trào phúng, Dương Minh Trạch cũng không khách sáo.
Mở miệng nói: “Tôi và cô rất quen sao? Tôi đi đâu ăn cơm còn phải khiến cô đồng ý? Nhà cô ở bờ biển sao, quản rộng như vậy?”
“Một anh trai Lý Dương không cho cô ăn no đúng không? Miệng tiện như vậy, tôi thấy bị đánh vẫn là nhẹ.”
“Nếu cô không phải phụ nữ, thật sự muốn rửa sạch miệng cho cô, miệng phun đầy phân.”
Dương Minh Trạch cũng không phải là thích hại người.
Người phụ nữ như vậy, anh ấy nhìn đã phiền, thật là một khắc đều không muốn ở nơi này.
Mà Từ Phượng Kiều bị dỗi, lại khóc lên hu hu.
Nếu không phải mặt còn sưng, có thể còn sẽ làm cho người thương tiếc.
Hiện tại nhìn cô ta chỉ cảm thấy cay đôi mắt.
Lý Dương vốn muốn nói cái gì đó, chỉ là thấy bộ dáng Dương Minh Trạch, đoán chừng nói chuyện cũng sẽ bị dỗi.
Cuối cùng đành phải giả dạng làm người câm, không nói một câu.
Vân Mộng Hạ Vũ
Thanh niên trí thức cũ nhìn biểu hiện của Lý Dương, cũng khịt mũi coi thường, người phụ nữ của mình không quản được không nói, còn không bảo vệ được, đàn ông như vậy muốn để làm trang trí sao?
Đoán chừng cũng chỉ Từ Phượng Kiều mắt mù, không nhìn thấy.
Mà Dương Minh Trạch nhìn nhóm thanh niên trí thức cũ, mặc kệ nói như thế nào, vẫn chào hỏi nói: “Chào mọi người, tôi là thanh niên trí thức mới tới, tôi tên Dương Minh Trạch, về sau tôi sẽ dọn ra ngoài ở, ăn cơm cũng sẽ đi chỗ em gái của tôi, nếu có chỗ nào làm không tốt, vậy xin trực tiếp nói cho tôi, tôi là người không thích những loanh quanh lòng vòng đó.”
“Còn có, tôi có tính tình không tốt thế nào, có việc gì cứ nói, nếu ai nói sai về tôi, tốt nhất cũng đừng để cho tôi biết, nếu không đừng trách tôi xuống tay nặng.”
Nhóm thanh niên trí thức cũ nghe xong Dương Minh Trạch nói, đều là vẻ mặt một lời khó nói hết.
Cảnh cáo rõ ràng, có cần nói trực tiếp như vậy hay không.
Ngay cả thanh niên trí thức cũ muốn đánh chủ ý lên Dương Minh Trạch, hiện tại đều rút lui hết.
Vốn tưởng con cháu kẻ lỗ mãng nhà giàu có tiền, kết quả chính mình nóng tính không nói, đứng sau lưng lại là Tần Sương.
Tổ hợp như vậy, ai còn dám chủ động lấy lòng tìm đường chết?
Chỉ một Tần Sương là có thể bóp bọn họ rồi.
Cho nên, dọn ra ở cũng khá tốt, mắt không thấy tâm không phiền.
Sau đó lực chú ý của mọi người đều nhìn về phía Lục Thần.
Rốt cuộc, người này ăn mặc cũng không tồi, người có thể đeo đồng hồ, khẳng định cũng có tiền.
Đương nhiên, nếu gặp phải dùng hàng đểu, cũng chỉ có thể nhận xui xẻo.