Nhưng nghĩ đến việc vừa rồi còn chưa giải quyết, để cho một người đi trị liệu với Kiều Tuyết trước.
Bọn họ không cần ý kiến, sao lại có thể.
Nam thanh niên trí thức bên ngoài thấy người bên trong ra, cũng hoảng sợ.
Đặc biệt là Đường Gia Huy, nhìn cô gái mình thích bị thương, nháy mắt đi đến: “Thanh niên trí thức Kiều, mặt cô là ai cào? Tôi đi báo thù cho cô!”
“Thanh niên trí thức Đường, là nữ thanh niên trí thức mới tới, có phải tôi phải hủy dung hay không, hu hu...”
“Đừng sợ, chúng ta đi trị liệu trước, đi mau.”
Hiện tại chuyện gì cũng đều không bằng bị thương nặng.
Mà dọc theo đường đi bọn họ đi đến sở y tế, người trong thôn lại bát quái.
Đặc biệt là thôn dân gần khu thanh niên trí thức, đã sớm vây quanh.
Đều suy nghĩ, mỗi lần người mới tới đều phải làm ồn ào, thật sự là một khắc cũng chưa từng ngừng nghỉ.
Rõ ràng từng người thoạt nhìn nũng nịu, kết quả động tay đều rất tàn nhẫn.
Sau đó Từ Phượng Kiều ra khỏi phòng, nhào vào trong lòng Lý Dương.
“Anh Dương, bọn họ quá bắt nạt người, anh nhìn xem mặt em đều sưng lên không nói, còn có vết thương, có phải em biến thành xấu xí hay không, hu hu ...”
Nhìn giờ phút này, người phụ nữ vô cùng xấu xí, huyệt thái dương của Lý Dương cũng đau.
Thanh niên trí thức khác nhìn hai người ôm nhau, cũng hơi đồng tình với thanh niên trí thức Lý, sao lại tìm yêu tinh kiểu dáng này.
Nếu cưới vào cửa, tuyệt đối khiến nhà cửa không yên.
Ôn Tuyền thấy thế cũng mở miệng nói: “Chúng ta là một tập thể, các người vừa tới đã gây ra chuyện như vậy, không phải là khiến thôn dân chế giễu sao?”
“Hơn nữa, nếu hai bên đều bị thương, ta thấy chuyện này đến đây là dừng, nếu không nháo lớn, với ai cũng đều không tốt.”
Vân Mộng Hạ Vũ
Vốn dĩ dân bản xứ đã tương đối chướng mắt với thanh niên trí thức bọn họ, những người này vất vả mới thay đổi cái nhìn.
Kết quả, hiện tại lại biến thành như vậy, quả thật là trò cười của khu thanh niên trí thức.
Nếu không phải trong tay anh ấy không có tiền, anh ấy đều muốn ra ngoài sống một mình.
Lúc này Tần Sương đi ra cũng nói: “Thanh niên trí thức Từ, chuyện vừa mới xảy ra, ta đã hiểu biết, cô chưa được người khác đồng ý, cô đã để đồ vật của người lộn xộn, đây là không đúng.”
“Hơn nữa, mọi người đều là trong thành phố, sao chỉ có cô quý giá, người khác đều đê tiện? Nếu không thích ở nơi này, cô hoàn toàn có thể tự mình xây nhà để ở riêng, hà tất gây chuyện đến lớn như vậy.”
Thanh niên trí thức khác nghe xong, cũng là một lời khó nói hết nhìn Từ Phượng Kiều.
Cô gái tiểu thư đã thấy nhiều, không có đầu óc như vậy thật sự là lần đầu tiên gặp.
Đổi lại là ai, đồ vật của chính mình bị người động, bọn họ cũng sẽ không vui.
Mà Từ Phượng Kiều nghe xong Tần Sương nói, chẳng những không cảm kích, còn quát: “Liên quan gì đến chuyện của cô? Đây là chuyện của tôi, nếu không ở nơi này, như vậy vẫn xin cô rời đi.”
Tần Sương mở to mắt, chính mình thật là nhiều chuyện.
Sau đó nhìn về phía Dương Minh Trạch nói: “Anh tư, đi nhà em ăn cơm, chuyện nơi này, bọn họ tự mình giải quyết.”
Dương Minh Trạch: “A, chúng ta đi thôi.”
Anh ấy cũng không muốn xem diễn, thật sự là không có dinh dưỡng.
Hơn nữa đôi mắt còn hơi cay.
Sau đó chào hỏi với Ôn Tuyền, rời đi với Tần Sương.
Nhìn thôn dân xung quanh, Dương Minh Trạch cũng có chút xấu hổ.
Vừa tới đã bị người xem náo nhiệt, cũng không có người nào.
Mà Tần Sương dẫn người về đến nhà, đã thấy Hoắc Đình Xuyên đi tới nói: “Chị Sương, chị đã trở lại.” Sau đó nhìn về phía người đàn ông bên người cô, cảnh giác nói: “Anh là ai?”
Dương Minh Trạch thấy Hoắc Đình Xuyên, nhướng mày nói: “Cậu lại là ai?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-81.html.]
“Tôi là em chồng tương lai của chị Sương, tôi nói cho anh không cần đánh chủ ý lên chị Sương của tôi, cẩn thận anh trai tôi đánh anh.”
Thấy bộ dáng kiêu ngạo của cậu ấy, Dương Minh Trạch đều tức cười.
“Một em chồng tương lai, bát tự này còn chưa nhìn đâu, cậu có gì mà phải ra vẻ, cẩn thận ngày nào đó tôi bảo em gái bỏ anh trai cậu.”
Hoắc Đình Xuyên thấy anh ấy còn kiêu ngạo hơn cậu ấy, nháy mắt xù lông nói: “Đàn ông thối, không đẹp bằng anh trai tôi, chị Sương của tôi mới không thích anh đâu.”
Nghe hai người nói chuyện, Tần Sương cũng cạn lời.
Ngay sau đó mở miệng giải thích nói: “Đình Xuyên, đây là anh tư họ nhà bác cả của tôi, đừng nói chuyện lung tung.”
“?”
“Anh họ?”
“Ừ, cho nên không phải như cậu nghĩ như vậy, còn có về sau anh ấy sẽ ăn cơm chung với chúng ta, không được đánh nhau!”
Nhìn bộ dáng hai người như nước với lửa, nếu không cảnh cáo, thật sự dễ dàng đánh nhau.
Mà Dương Minh Trạch thấy em gái giải thích như vậy, càng thêm không thích vói em rể chưa thấy mặt kia.
Một người nhớ thương em gái anh, một người ở chỗ này theo dõi, thật là hai anh em không biết xấu hổ.
Cuối cùng vẫn là Vu Viên Viên đi ra nói: “Sương Sương, buổi tối ăn cái gì?”
Thấy Vu Viên Viên, mắt Dương Minh Trạch sáng rực lên.
Nghĩ thầm sao sẽ có người đáng yêu như vậy, quả thật giống bánh bao trắng.
Mà Vu Viên Viên cũng chưa cho anh ấy một ánh mắt.
Trong ánh mắt đều là bóng dáng của Tần Sương.
Tần Sương lại cười trả lời: “Trong nhà có thịt gì thì làm cái đó đi, không còn hiện tại mình sẽ đi bắt.”
“Có, cậu không ở nhà, chúng tớ ăn không nhiều lắm, hiện tại tớ đi làm.”
“Ừ, làm nhiều ra một phần, về sau anh tư đều ăn ở chỗ này.”
Vu Viên Viên nghe được Tần Sương nói, lúc này mới nhìn Dương Minh Trạch.
Sau đó gật đầu, tỏ vẻ đã biết.
Lúc sau Tần Sương không quản hai thùng hỏa dược nữa, trực tiếp trở về phòng.
Cô phải xem, đợi chút đưa anh tư mang cái gì trở về.
Rốt cuộc người ta vì cô mà từ xa mới đến, dù thế nào cô cũng phải chăm sóc người cho tốt.
Đêm đó, một bàn 5 người ngồi bên nhau.
Tần Sương lại giới thiệu anh tư cho hai chị em lần nữa.
Còn nói: “Về sau chúng ta đều là người một nhà, mặc kệ ngày thường ở nhà đấu võ mồm như thế nào, nhưng bên ngoài, nhất định phải giúp đỡ nhau, đừng để cho người khác tính kế.”
Mấy người tỏ vẻ đồng ý.
Bọn họ là một tập thể, bên trong đấu tranh như thế nào, đều không thể để người ngoài nhìn đi.
Còn nữa, Tần Sương dẫn dắt bọn họ cơm ngon rượu say, cũng không thể kéo chân sau.
Sau đó Hoắc Đình Xuyên nói: “Chị Sương, có phải về sau anh tư của chị cũng muốn tập thể dục buổi sáng với chúng ta hay không? Rốt cuộc em đều có thể, anhấy hẳn là cũng không có vấn đề đi?” Nói xong còn khiêu khích nhìn Dương Minh Trạch.
Mà Dương Minh Trạch lại mờ mịt hỏi: “Em gái, các em còn tập thể dục buổi sáng sao?”
Tần Sương gật đầu: “Đúng vậy, Hoắc Đình Xuyên đang học tập công phu với em, chờ học thành xong là có thể đi lên núi săn, nếu anh tư muốn học, buổi sáng lại đây tìm em là được, nhưng chúng em dậy tương đối sớm, bình thường 4 giờ rưỡi sẽ rời giường.”
“Chờ rèn luyện một giờ, trở về vừa lúc ăn bữa sáng.”
Dương Minh Trạch cúi đầu nhìn thân thể nhỏ bé của mình, cũng không biết có thể kiên trì hay không.
Việc nhà nông này còn chưa bắt đầu làm, lại nhiều thêm một hoạt động.