Bỏ Thân Phận Pháo Hôi , Ta Làm Lại Từ Đầu - Chương 76

Cập nhật lúc: 2025-03-31 06:16:52
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lại kết hợp với anh hai ngẫu nhiên gặp được, chẳng lẽ chính mình cũng trùng hợp như vậy?

Nhưng mặc kệ có phải hay không, anh ấy vẫn cười hỏi: “Chào em, em tên là Tần Sương sao?”

Tần Sương nghe được đối phương gọi tên của mình, cũng ngây ra một lúc.

Hơi nghi hoặc nói: “Anh biết tôi?”

Dương Minh Trạch không nghĩ tới, còn chưa tới nông thôn đã gặp được em gái.

Trong lòng tràn đầy kích động.

Quả nhiên anh cả không lừa anh ấy, em gái thật sự xinh đẹp, lớn lên cũng rất giống người nhà bọn họ.

Anh ấy không bao giờ hâm mộ nhà người khác có em gái nữa.

Sau đó hơi kích động nói: “Em gái, anh là anh bốn Dương Minh Trạch, cố ý xuống nông thôn chăm sóc cho em, em nhìn xem hai chúng ta lớn lên có phải rất giống hay không?”

Tần Sương nghe được Dương Minh Trạch nói, nhìn người trước mắt, hỏi: “Đã có kết quả?”

“Ừ ừ, đã có, anh cả còn bảo anh mang theo thư tín cho em, em chờ anh một lát, anh đưa cho em.”

Dương Minh Trạch nhanh chóng tìm được thư của Dương Minh Thần, xoay người đưa cho Tần Sương.

Mà nam thanh niên trí thức ở chung với anh, vẻ mặt lại mê mang.

Tần Sương nhận thư, sau khi xem xong nội dung, không biết vì sao, cảm giác hơi kì quái.

Cô lại không nghĩ tới, chính mình thật sự là người nhà họ Dương.

Nghĩ đến chính mình có thêm vài anh trai, trong lòng cũng nhảy nhót.

Rốt cuộc kiếp trước cô cũng là hâm mộ người ta có anh chị em.

Nếu không phải mẹ mất sớm, sẽ đòi mẹ sinh thêm em trai.

Hiện giờ xuyên không, trực tiếp thực hiện nguyện vọng nhiều năm của mình.

Cô cất thư đi, lại nhìn về phía Dương Minh Trạch lần nữa nói: “Chào anh tư, anh đây là mới vừa xuống xe lửa sao?”

Nghe thấy Tần Sương gọi anh là anh tư, Dương Minh Trạch đều muốn bay lên rồi.

Sao em gái của anh ấy lại có thể đáng yêu như vậy.

Vân Mộng Hạ Vũ

Lần này xuống nông thôn, quả thật chính là tặng phúc lợi!

Cảm ơn anh cả, cảm ơn ông bà, rốt cuộc khiến anh ấy có thể em gái, thật kích động!

Sau đó trả lời: “Em gái, đúng là anh vừa mới xuống xe, đây không phải không có xe khách đi nông thôn sao, nên muốn ở lại một đêm, nhưng sao em lại ở chỗ này?”

“Em đến đây hỗ trợ phiên dịch cho chính phủ, hôm nay cũng vừa kết thúc, sáng mai trở về.”

“Phiên dịch? Em gái biết ngoại ngữ?”

“Vâng, biết một chút.”

Lúc này Dương Minh Trạch nhìn em gái, thấy thế nào cũng đều vừa lòng.

Lúc này có thể khá hơn những người anh kỳ quái đó của anh ấy nhiều.

Tần Sương thấy anh ấy mới vừa xuống xe, hẳn là còn chưa ăn cơm, hỏi tiếp nói: “Anh tư muốn đi ăn cơm với em không? Em đói bụng rồi.”

“Ăn, em chờ anh tư một chút, anh đi cất đồ vật.”

Dương Minh Trạch đặt đồ vật xuống đáy giường, đã nói với bạn cùng phòng Lục Thần: “Cậu muốn đi chung với chúng tôi hay không?”

Lục Thần trả lời: “Có thể, dù sao trừ cậu ra, tôi cũng không thân với người khác.”

“Được, vậy đi chung.”

Hai người khóa kỹ cửa phòng, Tần Sương dẫn theo hai người bọn họ đi Tiệm Cơm Quốc Doanh gần đó.

Tần Sương chọn vài món thức ăn, Dương Minh Trạch muốn trả tiền, đều bị Tần Sương từ chối.

“Anh tư, bữa này em gái đón gió cho anh, không được từ chối, hơn nữa em vừa mới khiếm được tiền, đừng khách sáo với em.”

“Em gái, sao anh trai lại có thể tiêu tiền của em, nếu để anh cả biết, hai chân này của anh sợ là không bảo vệ được!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-76.html.]

Tần Sương nhìn anh tư khiêu thoát, cười nói: “Được rồi, em không nói anh không nói, ai cũng không biết.”

Dương Minh Trạch thấy thế, đành phải thu tiền của mình lại.

Suy nghĩ, chờ trở về lại mua lễ vật khác cho em gái là được.

Dù sao anh xuống nông thôn mang không ít tiền và phiếu.

Tần Sương quay về bàn ăn, hỏi Dương Minh Trạch: “Sao anh lại xuống nông thôn? Sẽ không phải là đến tìm em chứ?”

“Em gái, có phải thế không, vốn nhà chúng ta không xuống nông thôn, cho dù không có em anh cũng sẽ dựa theo chính sách của quốc gia xuống nông thôn, kết quả biết được tin tức của em, anh đã trực tiếp chọn bên này, cho nên không cần nghĩ nhiều.”

“A, vậy là tốt rồi, nếu tới bên này, như vậy sau khi trở về trực tiếp xây nhà đi, khu thanh niên trí thức quá loạn, lần trước có người điên, nửa đêm đốt khu thanh niên trí thức, thiếu chút nữa đưa những người đó đi tìm Diêm Vương.”

“Cái gì? Còn có việc này?” Dương Minh Trạch kinh ngạc nói.

“Ừ, chính là một nữ thanh niên trí thức thích em chồng của em, yêu mà không được, nửa đêm động kinh đốt khu thanh niên trí thức.”

“Em chồng? Cái quỷ gì?”

Tần Sương thấy anh tư nhìn thẳng cô, cô chỉ có thể giải thích nói: “Là em trai của bạn trai em.”

“Cái gì?” Dương Minh Trạch kêu sợ hãi trực tiếp đứng lên.

Em gái nhà anh, sao đã bị heo bắt nhanh như vậy?

Anh ấy còn tưởng lúc trước anh cả là đang nói đùa chứ.

Rốt cuộc tính ra em gái cũng chỉ mới 17 tuổi.

Sao lại có thể gả chồng sớm như vậy, anh ấy không đồng ý!

Mà Tần Sương nhìn bộ dáng anh ấy kinh ngạc, cũng hơi đau đầu nói: “Anh tư, anh đừng lúc kinh lúc rống, nhiều người nhìn như vậy.”

“Hơn nữa chúng em mới vừa làm người yêu, cách kết hôn còn sớm, dù sao trước 20 tuổi đều không suy xét.”

Nghe được lời này, Dương Minh Trạch mới dễ chịu một chút, chỉ cần không kết hôn, anh ấy có thể phá rối khiến anh thất bại.

Em gái anh cần phải có người đàn ông tốt nhất, mới có thể xứng đôi.

Mà Lục Thần nghe hai người nói chuyện cũng không nghĩ tới, cô gái đẹp như vậy, lại có người yêu thích.

Bên kia gọi đồ ăn đã xong.

Tần Sương mới đứng dậy đi bưng thức ăn.

Dương Minh Trạch cũng theo sát sau đó.

Lục Thần thấy thế, đành phải mua ba bình nước có ga, xem như không có cọ cơm không công.

Rốt cuộc giữa bạn tốt phải trả giá cho nhau, hữu nghị mới có thể lâu dài.

Hơn nữa điều kiện trong nhà anh ấy không tồi, cũng sẽ không thiếu tiền mua nước có ga.

Chờ dọn xong một bàn đồ ăn phong phú, không đợi ăn đã gặp người đáng ghét.

“A, thật khéo, các anh cũng ăn cơm ở đây sao.”

Dương Minh Trạch không muốn để ý đến bệnh tâm thần này, rốt cuộc ở trên xe lửa thấy chán anh ta.

Chỉ là anh ấy không trả lời, Từ Phượng Kiều như bệnh tâm thần nói tiếp: “Thanh niên trí thức Dương, anh vừa tới đã có nữ đồng chí ăn cơm với anh, diễm phúc này thật sâu, khó trách dọc theo đường đi đều không nói chuyện với chúng tôi, có người thật là tình cảm nha!”

Nghe lời nói khó nghe, Tần Sương đứng dậy ngẩng đầu chính là một nắm đấm.

‘ Bốp ‘ một tiếng, Từ Phượng Kiều bị đánh rơi một cái răng.

Cô ta ôm mặt, vẻ mặt không thể tin tưởng nhìn Tần Sương nói: “Cô... Cô cũng dám đánh tôi? Cô biết ba tôi là ai không? Tôi muốn g.i.ế.c c.h.ế.t cô!”

“Đánh cô thì đánh, ai bảo miệng cô đầy phân, trong đầu để chính là phân, nhìn cái gì cũng đều là phân, thật sự là khiến người ghê tởm!”

“Còn có ba cô rất lợi hại sao? Bàn tay quá dài, cũng không sợ bị người băm, từng gặp người ngu, nhưng chưa từng thấy ai ngu như cô, còn dám càn rỡ, tôi còn đánh cô!”

Mọi người nhìn hành động của Tần Sương, trừ Lý Dương hơi đau lòng ra, đều là biểu tình vui sướng khi người gặp họa.

Các cô đã sớm nhìn Từ Phượng Kiều không vừa mắt.

Đương nhiên, hai mắt Dương Minh Trạch cũng hâm mộ b.ắ.n đầy ngôi sao.

Sao em gái lại có thể hiên ngang như vậy, anh ấy rất thích.

Loading...