“Không chê thì tốt, chờ cháu trở về lại làm cho mọi người mấy đôi giày bông, còn có thân thể Sinh Khương đang ở lúc trưởng thành, mọi người không cần tiết kiệm ăn lương thực, không còn cháu lại đưa cho mọi người.”
Tạ Từ Hữu nhìn Tần Sương lo lắng nói: “Cháu không cần tới tặng đồ, nếu như bị người thấy sẽ không tốt với cháu, còn có nhóm người chúng ta xương cốt già, còn có thể sống cũng đã thỏa mãn.”
“Mọi người cũng không nên nghĩ như vậy, bóng tối rồi sẽ qua đi, sáng sớm sắp đến, mọi người đều là bảo bối quốc gia, ngàn vạn không cần tự sa ngã.”
Tạ Từ Hữu lẩm bẩm nói: “Thật sự còn sẽ nhìn thấy ánh sáng sao?” Bọn họ đã đợi lâu lắm, lâu đến đã mất đi kỳ vọng.
Bọn họ có cái gì sai?
Bọn họ không nên c.h.ế.t đi không rõ ràng như vậy.
Bọn họ không cam lòng!
Tần Sương cảm nhận được bọn họ ưu thương, nói tiếp: “Hiện tại bên ngoài đã không có nghiêm như vậy, cháu nghĩ mọi người trở về thành hẳn là rất nhanh, cho nên tin tưởng cháu, sống cho thật tốt, sống sót mới có hy vọng.”
“Mọi người phải nghĩ lại chính mình ăn nhiều khổ như vậy, sao có thể để những người hại mọi người đó tiêu d.a.o sung sướng.”
“Cho nên mọi người chẳng những phải sống sót, còn phải sống thật tốt, chờ ánh sáng đã đến, mọi người có thể dương mi thổ khí.”
Mấy người già nghe Tần Sương nói, nghĩ thầm sống đến từng tuổi này, còn không thông thấu bằng cô gái nhỏ người ta.
Sau đó một đại gia Tống Bảo Quốc khác mở miệng nói: “Đứa bé ngoan, chúng ta cảm ơn cháu, trời chiều rồi, cháu trở về sớm một chút.” Sau đó lấy ra một thỏi vàng đưa cho Tần Sương.
“Cái này cho cháu, cháu là trẻ con cũng không dễ dàng, tuy cuộc sống của chúng ta tử không tốt, nhưng trong tay cũng còn có chút đồ vật, cho nên cháu nhất định phải nhận lấy.”
Tần Sương nhìn thỏi vàng xua xua tay: “Cháu không cần, cháu có tiền, mọi người tự giữ bàng thân đi.”
Tống Bảo Quốc thấy cô không cần, đành phải nghiêm mặt nói: “Nghe lời, nếu không nhận về sau cũng đừng tới.”
Tần Sương bất đắc dĩ, đành phải tiếp nhận thỏi vàng, nói tiếp: “Mọi người có yêu cầu gì thì nói với cháu, cháu cố gắng giúp mọi người mua trở về.”
Tống Bảo Quốc: “Cháu xem đặt mua đi, chúng ta không sao cả.”
“Được, vậy cháu nhìn làm, hôm nào cháu lại qua đây, mọi người nghỉ ngơi đi, tạm biệt.”
Tần Sương cáo từ lão nhân, đạp ánh trăng trở về nhà.
Mà chờ cô đi rồi, vài người mới nói: “Đây là đứa bé tốt, về sau nếu chúng ta có thể trở về thành, sẽ cố gắng để ý.”
Tống Bảo Quốc: “Xác thật không tồi, đôi mắt sạch sẽ, tính cách cũng tốt, nếu không phải hiện tại không tiện, tôi thật sự muốn nhận làm đồ đệ của mình.”
Tạ Từ Hữu: “Các người đừng xem thường đứa bé này, không đơn giản.”
Lúc sau mấy người tối nay ngủ đến vô cùng thơm ngọt.
Có thể là cách cục mở ra, cũng có thể là Tần Sương nói làm cho bọn họ nhìn thấy hy vọng.
Cho nên, đêm đó không ai lại gặp ác mộng.
Mà Tần Sương về đến nhà, nằm ở trên giường đất cũng rất nhanh tiến vào giấc ngủ.
Kết thúc được mùa trong ruộng, toàn bộ người trong thôn đều gầy không ít.
Ngay cả Vu Viên Viên cũng không thể tránh được.
Đương nhiên, Hoắc Đình Châu ở mấy ngày, cũng ngày chia tay.
Nhìn cô gái âu yếm cả ngày sống vô tâm vô phổi, Hoắc Đình Châu cũng không biết nên khóc hay nên cười.
Hôm nay trước khi đi, anh tìm được Tần Sương.
“Có thể đi trong núi nói chuyện một chút không?”
Tần Sương ngước mắt nhìn anh, nhàn nhạt trả lời: “Được.”
Cứ như vậy, Hoắc Đình Châu đi phía trước, Tần Sương đi theo bước chân anh đi phía sau.
Chờ đi đến phía trước dòng suối nhỏ bắt cá, Hoắc Đình Châu mới lấy hết can đảm, nhìn Tần Sương thâm tình nói: “Sương Sương, tôi thích em, có thể cho tôi một cơ hội không? Ta lấy danh nghĩa quân nhân thề, đời này quyết không phụ em, chỉ yêu một mình em.”
Nghe được đối phương đột nhiên thông báo, nháy mắt Tần Sương ngây ngẩn cả người.
Nghĩ thầm, hiện tại thông báo đều trực tiếp như vậy sao?
Phương thức trực tiếp như vậy, thật đúng là thẳng nam có thể.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-55.html.]
Mà Hoắc Đình Châu thấy cô chậm chạp không trả lời, trong lòng bàn tay sớm đã đầy mồ hôi.
Anh lớn như vậy lần đầu tiên thổ lộ với cô gái mình thích.
Thật sợ đối phương sẽ từ chối anh.
Lúc này trái tim như tàu lượn siêu tốc, từ trên xuống dưới.
Cho đến khi Tần Sương mở miệng: “Anh thích tôi chỗ nào?”
“Chỗ nào cũng đều thích, tình không biết từ đâu mà đến, cứ thế chìm sâu lúc nào không hay.”
“Nhưng tôi mới vừa mười sáu tuổi, cho dù qua năm cũng mới mười bảy tuổi, nhà anh sẽ để anh chờ tôi lớn lên sao?”
“Sẽ, hôn nhân của chính tôi, tôi chính là có thể làm chủ, hơn nữa năm nay tôi cũng mới hai hai tuổi, cho nên em không phải lo lắng vấn đề tuổi tác.”
“Vậy về sau ai làm chủ nhà?”
“Em.”
“Tôi rất có thể ăn, anh có thể nuôi nổi tôi sao?”
“Có thể, tiền trợ cấp của tôi đều cho em.” Mạng cũng có thể cho em.
Tần Sương nhướng mày, nhìn kỹ người đàn ông này, nghĩ thầm ông trời để cho bọn họ gặp nhau một lần lại một lần, có thể chính là cái gọi là duyên phận.
Hơn nữa người đàn ông này xác thật rất tuấn tú, muốn nói trong lòng một chút không có ý tưởng là không có khả năng.
Sau đó nhón chân, cúi người hôn lên môi Hoắc Đình Châu.
Không chờ Hoắc Đình Châu phản ứng lại, đã nghe Tần Sương nói: “Đóng dấu, về sau chính là người của em, nếu dám trêu chọc hoa đào, em sẽ phế đi anh.”
“Nghe thấy không?”
Hoắc Đình Châu phản ứng lại, ngây ngô trả lời: “Được, về sau anh chỉ nghe vợ nói.”
Tần Sương nhìn ngườ đàn ông cười ngây ngô, thực sự có chút không muốn thấy.
Vân Mộng Hạ Vũ
Sau đó thấy cô duỗi tay, kéo cổ áo Hoắc Đình Xuyên, ngẩng đầu lại hôn lên lần nữa.
Lần đầu tiên cô có người yêu, cảm giác cũng không tệ lắm.
Mà Hoắc Đình Châu lại bị hôn lần nữa, lần này cũng là vòng bàn tay ôm eo Tần Sương, một tay ôm cái gáy Tần Sương.
Hai người vong tình hôn sâu, cho đến hô hấp khó khăn, Tần Sương mới vỗ vỗ phía sau lưng Hoắc Đình Châu.
“Hô, anh muốn mưu sát hôn thê sao?”
“Rất xin lỗi, anh chính là nhất thời không phản ứng lại, Sương Sương đừng nóng giận.”
Hoắc Đình Châu thật sự không phải cố ý như vậy, thật sự là Sương Sương quá mức thơm ngọt, khiến anh hơi nghiện.
Tần Sương sờ môi đỏ hơi sưng, tức giận nói: “Anh nhìn xem anh gặm đều sưng lên rồi, hừ!”
“Rất xin lỗi, lần đầu tiên, kỹ thuật không thành thạo, lần sau anh sẽ chú ý.”
Tần Sương nhìn đại nam hài ngây thơ như vậy, lập tức có chút buồn cười.
“Được rồi, đều là lần đầu tiên, về sau xin chiếu cố nhiều hơn bạn trai.”
“Tốt, bạn gái.”
Tương nhận nhìn nhau cười, yêu không ở lời nói.
Khi Hoắc Đình Châu lại xách theo Tần Sương trở về lần nữa, mấy người Hoắc Đình Xuyên đã phát hiện bọn họ không thích hợp.
Tay nhỏ này đều nắm lấy, muốn nói không phải là người yêu, đánh c.h.ế.t bọn họ đều không tin.
Cuối cùng vẫn là Hoắc Đình Xuyên nói: “Anh trai, về sau có phải em có chị dâu hay không?”
Hoắc Đình Châu cao hứng nói: “Đúng vậy, anh và Sương Sương yêu nhau!”
Hoắc Đình Xuyên nhìn vẻ mặt bộ dáng anh trai xuân phong đắc ý, đã cảm thấy ê răng.
Còn không phải là yêu đương sao, đến nỗi khoe khoang như vậy sao?