Bỏ Thân Phận Pháo Hôi , Ta Làm Lại Từ Đầu - Chương 345

Cập nhật lúc: 2025-04-04 06:22:36
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Sương lắc lắc bàn tay phải đánh người bị đau, nghe bà lão này vẫn chưa học được cách cư xử, bước lên tiếp tục đưa tay tát “bốp” một cái.

“Không biết nói chuyện thì câm miệng cho tôi. Ngoài ra nhờ các dì các chị dâu ở đây, có ai có thể giúp tôi liên lạc với người đàn ông tên là Trương Trạch này không? Tôi muốn xem dáng dấp đức hạnh người này thế nào mà lại cho phép một bà lão bắt nạt một đứa trẻ nhỏ tưởi như vậy.”

“Người ta nói tề gia trị quốc bình thiên hạ. Bây giờ ngay cả hậu viện nhà mình còn không quản lý tốt được, tôi thấy vị thủ trưởng này vẫn nên về nhà làm ruộng đi!”

Lời nói của Tần Sương khiến mọi người xung quanh sửng sốt, nghĩ thầm, cô có quyền lực lớn như vậy sao? Hơn nữa nói thế nào thì đây cũng là chuyện nhà người ta, người này có phải duỗi tay hơi dài rồi không?

Nhưng cho dù trong lòng những người này có chút tâm tư, cũng không có người nào dám nói ra.

Vừa rồi Tần Sương đánh người lại có chút kích động, băng trên cánh tay phải lại bắt đầu chảy máu, cô cau mày, nghĩ thầm sao mình lại yếu ớt như vậy.

Khi Đường Mẫn đi mua sắm cùng chị em tốt về đến nơi, nhìn thấy bên này có một đám người đang vây quanh xem náo nhiệt, bà ấy cũng có chút tò mò kéo bạn mình đi tới.

Bà ấy đang định lên tiếng hỏi chuyện gì xảy ra thì đã thấy con dâu nhà mình đứng ở bên trong, trai tim bà ấy đập thình thịch bước tới: “Sương Sương, sao con lại ở chỗ này? Sao con không ở trong nhà an tâm dưỡng thương?”

Tần Sương nhìn thấy mẹ chồng trở về, trấn an nói: “Mẹ ơi, con không sao, vừa rồi con ra ngoài hít thở, đứa trẻ này chạy tới đụng phải con, con thấy thằng bé rất dễ thương nên muốn nói chuyện một lúc, kết quả bà lão này lại chạy tới không nói một lời đã muốn đánh người. Mẹ nhìn xem, cánh tay của con lại chảy m.á.u rồi, mẹ nói bà ta sẽ không phải là đặc vụ của địch được phái tới gây phiền phức cho con đấy chứ?”

Mọi người vừa nghe thấy mấy chữ “đặc vụ của địch”, bước chân lập tức lùi về phía sau một chút.

Trương Đại Ny cũng kinh ngạc nhìn về phía Tần Sương: “Cô đừng nói lung tung, tôi không phải đặc vụ của địch. Tại sao cô lại độc ác như vậy? Cô là muốn hại c.h.ế.t cả nhà chúng ta đúng không?”

Tần Sương hừ lạnh một tiếng: “Đây là độc ác sao? Vẫn còn kém xa bà. Nhìn đứa trẻ này gầy gò thế nào, chẳng lẽ là bởi vì người ba Trương Trạch này quá nghèo sao? Nhìn bà cả người đầy mỡ, không phải là đã lén lút ăn hết cơm của đứa trẻ đấy chứ?”

Trương Ngọc kéo tay Tần Sương nói: “Chị ơi, lúc ba em ở nhà thì em còn có thể ăn cơm, đều là do mẹ kế và mẹ bà ấy không cho em ăn, ngay cả sữa mạch nha lúc trước ba mua cho em cũng bị bọn họ uống hết, cho nên chị đừng hiểu nhầm ba em.”

Vân Mộng Hạ Vũ

Tần Sương cau mày nói: “Nếu ba của em đối xử tốt với em, vậy tại sao em không nói chuyện này cho ba em biết?”

Trương Ngọc xấu hổ cúi đầu: “Ba em làm việc rất bận rộn, nếu em tố cáo sẽ còn thường xuyên bị đánh hơn. Em không muốn ba làm việc bị phân tâm, nếu ba phân tâm trong lúc làm nhiệm vụ, cũng sẽ rời bỏ em giống như mẹ.”

“Nhưng em thật sự rất đói, bọn họ không cho em ăn gì cả. Mỗi ngày em chẳng có gì ngoài một bát cháo ngũ cốc.”

“Còn mẹ kế Sử Lai Đệ kia sinh cho em một người em trai căn bản không phải là con của ba em, là con của bà ta và người đàn ông khác, khi ba em không có ở nhà em đã nhìn thấy hết.”

“Người phụ nữ đó không chỉ ức h.i.ế.p em, còn cắm sừng ba em. Bọn họ còn nói chờ sau khi ba của em hy sinh sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t em, toàn bộ tài sản trong nhà sẽ đều là của bọn họ. Dù sao bọn họ cũng là người xấu!”

Trương Trạch vừa mới trở về, đứng bên ngoài, nghe được những lời này của con trai, gân xanh nổi lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-345.html.]

Anh ta vốn tưởng rằng mình già rồi còn có con, không ngờ tới lại là con hoang, còn nhân lúc anh ta không có ở nhà mà bắt nạt con trai mình.

Mà Trương Đại Ny nghe được những lời Trương Ngọc nói thì có chút hoảng hốt: “Thằng ranh con, đừng nói lung tung, Tiểu Bảo chính là con của bố mày.”

“Phi!”

“Nó không phải là em trai của cháu, cháu đã nhìn thấy mẹ kế bào nó gọi người đàn ông kia là ba, hơn nữa cháu còn nhìn thấy hai người bọn họ lục lọi phòng làm việc của bố cháu. Nếu cháu nói dối thì cháu sẽ không lớn lên được, các người là đồ xấu xa!”

Thật ra hôm nay cậu bé chạy ra ngoài cũng bởi vì bà lão phát hiện cậu bé nghe lén, nếu không cậu bé đã không đụng phải Tần Sương.

Trước đây bọn họ ngược đãi cậu bé rất tàn nhẫn, cậu bé còn có thể cố gắng chịu đựng, nhưng bây giờ cậu bé sợ hai người đó sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t mình nên mới không dám ở lại trong nhà.

Tần Sương nghe nói như vậy, cô hỏi lại Trương Ngọc: “Em biết người đàn ông đó sao?”

Trương Ngọc gật đầu: “Em biết. Mỗi lần đến đây, ông ta đều gọi bà lão này là dì, dáng dấp ông ta rất cao, có lẽ các chú gác cổng cũng đã từng nhìn thấy ông ta.”

“Nhưng mỗi lần người đàn ông đó đến đều là nhân lúc ba em không có ở nhà. Lúc đầu em cũng không để ý, sau này vô tình nghe thấy, ba của em bận rộn, mỗi lần ba trở về em muốn nói gì đó lại bị mẹ kế của em cắt ngang kéo ba đi, cho nên em mới không có cơ hội nói với ba, chị ơi, bọn họ không phải thực sự là đặc vụ của địch đấy chứ?”

Trương Đại Ny muốn bịt miệng Trương Ngọc, nghĩ thầm lần này xong đời rồi, những ngày tháng tốt đẹp của con gái của bà ta cũng sắp kết thúc.

Lúc Trương Trạch nện bước chân nặng nề bước vào, sắc mặt anh ta cũng vô cùng nặng nề nói: “Tiểu Ngọc, ba đến rồi, con nói cho ba biết những lời đó là thật sao?”

Trương Ngọc thấy đúng là bố mình, lập tức bước tới ôm lấy đùi ba, khóc lớn kể lể: “Ba ơi, con không hề nói dối, mọi chuyện con nói đều là sự thật. Bọn họ là người xấu, Tiểu Bảo không phải em trai của con, nó mới là con hoang.”

“Còn nữa, ba ơi, bọn họ thường lấy đồ trong phòng làm việc của ba, mỗi lần ba về lại bị mẹ kế kéo đi. Khi con tìm được cơ hội, ba lại đi làm. Nếu hôm nay con không gặp được người chị này, bà lão này chắc chắn đã g.i.ế.c c.h.ế.t con rồi.”

“Có phải là con đã biết quá nhiều, sẽ phải c.h.ế.t không? Hu hu...”

Những người xung quanh nhìn thấy cảnh tượng này, có người vội vàng gọi nhân viên gác cổng, bây giờ còn gì mà không hiểu nữa, trong nhà Trương Trạch là cưới phải một phần tử xấu.

Đường Mẫn nghe xong, trong lòng vẫn còn sợ hãi, tức giận nói: “Trương Trạch, anh đã trở về, anh xử lý việc này cho tôi, vết thương của con dâu tôi đã bị rách rồi. Nếu anh không xử lý tốt thì đợi về nhà làm ruộng đi. Sương Sương, chúng ta về nhà thay thuốc thôi.”

Mỗi ngày đều xảy ra chuyện gì thế này? Trong khu nhà quân đội lại để phần tử xấu trà trộn vào, lại còn để một đứa trẻ phát hiện ra, thật sự là nuôi một đám phế vật.

Đường Mẫn càng nghĩ càng tức giận, nhất là khi nghĩ đến mối nguy hiểm xung quanh con dâu, bà ấy lại lo lắng muốn chết.

Sau đó vừa về đến nhà, bà ấy đã kéo tay Tần Sương bắt đầu thay băng vết thương.

Loading...