Sau đó, anh ấy liền lên tiếng: “Hoắc Đình Châu, bây giờ anh đã là chồng của em gái tôi rồi, vậy thì sau này phải làm tròn trách nhiệm của một người đàn ông đã có gia đình, ngoài vợ ra, bất kỳ sinh vật giống cái nào cũng phải tránh xa.”
“Nếu tôi biết anh dám dây dưa với người phụ nữ khác, khiến em gái tôi buồn, tôi đảm bảo sẽ dẫn theo cả nhà đánh gãy chân anh!”
Chuyện đã qua, Dương Minh Trạch giờ có nói gì cũng vô ích, chỉ có thể cố gắng giúp em gái trông chừng người đàn ông này. Chỉ cần anh dám có chút mờ ám, cả nhà họ Dương sẽ hợp sức “xử lý” tên khốn này.
Hoắc Đình Xuyên nhìn anh trai bị anh vợ uy hiếp, trong lòng cười thầm ba tiếng, nghĩ thầm, anh cả uy vũ như vậy mà cũng có ngày hôm nay.
Tuy nhiên, Hoắc Đình Châu là ai chứ, vợ đã cưới về, “cơm cũng đã nấu thành cháo” rồi, bây giờ ai nói gì anh cũng mặc kệ, dù sao anh vốn dĩ không phải là kẻ tồi, chút cũng không sợ bị anh vợ đánh gãy chân.
Sau đó, khi xe về đến nhà, Dương Minh Trạch vừa xuống xe liền nhìn em gái với vẻ mặt u oán.
“Sương Sương, sao em lại vội vàng gả đi như vậy? Anh tư còn chưa biết gì cả, nếu ông bà biết chuyện, liệu có đau lòng không?”
Tần Sương nhìn thấy vẻ mặt tủi thân của anh trai, không khỏi giật giật khóe miệng.
“Anh tư, ba sẽ nói với ông bà, hơn nữa hôn lễ sẽ được tổ chức ở Kinh Đô, anh có gì mà phải buồn chứ? bọn em chỉ là đăng ký kết hôn thôi, cuộc sống vẫn như trước, anh đừng nghĩ lung tung.”
Vất vả lắm cô mới “ăn” được người này, dễ dàng sao?
Kiếp trước đã chịu thiệt rồi, kiếp này chẳng lẽ không được “ăn” sớm một chút sao?
Tuy nhiên, nghĩ đến việc anh trai chưa từng trải qua, cô cũng có chút đồng cảm với “cẩu độc thân” này.
Dương Minh Trạch thấy em gái qua loa cho xong chuyện, không khỏi nghẹn lời.
Quả nhiên, “áo bông nhỏ” đã bị người ta “tha” đi rồi, khuỷu tay đã bắt đầu chĩa ra ngoài.
Chỉ có Hoắc Đình Châu đứng đó cười tủm tỉm, nhìn vợ với ánh mắt dịu dàng.
Mục Nghiệp Kiêu sau khi sắp xếp xong cho Vu Viên Viên, liền đi ra ngoài, nói: “Viên Viên về nhà một chuyến, gầy đi nhiều quá, không biết có phải đã xảy ra chuyện gì không?”
Tần Sương nhíu mày: “Trên người cô ấy không có vết thương chứ?”
Vân Mộng Hạ Vũ
“Không có, hay là Viên Viên về nhà bị bắt nạt? Nhưng không thể nào, trước kia cô ấy không phải nói người nhà đối xử với cô ấy rất tốt sao?”
Tần Sương lắc đầu: “Không rõ, bây giờ chỉ có thể đợi cô ấy tỉnh dậy mới biết được, Lục Thần, mấy đứa đi nghỉ ngơi trước đi, nghỉ ngơi xong rồi hẵng ăn cơm.”
Đám bạn ngồi tàu nhiều ngày như vậy, nhìn qua là biết rất mệt mỏi, chưa nói đến bọn họ, ngay cả cô đi một chuyến cũng mệt rã rời.
Sau đó, Hoắc Đình Xuyên đành phải cùng các anh em đi đến nhà mới ngủ, dù sao vừa mới về, nhà của bọn họ cũng không nhóm lửa.
Hổ Tử thấy các anh trai đã về, liền ngoan ngoãn thêm củi vào bếp lò, còn cho thêm mấy củ khoai lang vào, đợi bọn họ tỉnh dậy là có thể ăn.
Thấy còn sớm, cũng không có việc gì, Tần Sương liền dẫn Hoắc Đình Châu về phòng, nhàm chán xem sách ngoại ngữ.
Mục Nghiệp Kiêu cũng trở về phòng, vừa chăm sóc Vu Viên Viên, vừa xem sách giáo khoa cấp ba.
Hổ Tử thấy ba người đang ngủ, liền nhàm chán ngồi trong phòng luyện viết chữ.
Mãi cho đến hơn một giờ chiều, ba người đàn ông mới tỉnh dậy, vươn vai.
Sau đó, Hoắc Đình Xuyên xuống giường, lục lọi hành lý, vừa về đến nhà chưa kịp lấy đồ ra, bây giờ mới nhớ ra phải mau chóng đưa quà cho chị dâu.
Ba mẹ cậu ấy đã chuẩn bị không ít đồ cho anh cả và chị dâu, ngay cả cô em gái keo kiệt kia cũng mua quần áo mới cho chị dâu.
Quả nhiên, trong nhà này, cậu ấy là người “kém cỏi” nhất.
Tuy nhiên, may mà trước khi đi, mẹ đã nhét cho cậu ấy không ít tiền, nếu không cậu ấy thật sự sẽ bị đả kích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-281.html.]
Hoắc Đình Châu xem sách một lúc liền cảm thấy nhàm chán, liền sán lại gần Tần Sương, giở trò “động tay động chân”, khiến cô bực bội.
May mà bây giờ là ban ngày ban mặt, Hoắc Đình Châu cũng không dám làm càn (Dịch: quá đáng).
“Anh cả, chị dâu, hai người có ở đó không? Ba mẹ có quà cho hai người.”
Nghe thấy tiếng gọi của em trai, Hoắc Đình Châu vội vàng chỉnh trang lại biểu cảm, sau đó mới nói: “Vào đi, cửa không khóa.”
Hoắc Đình Xuyên cẩn thận mở cửa, thấy hai người đang ngồi ngay ngắn, mới thở phào nhẹ nhõm.
Cậu ấy sợ mình phá hỏng chuyện tốt của anh cả, đến lúc đó lại bị đánh cho một trận.
Tần Sương thấy cậu ấy cẩn thận như vậy, liền cười nói: “Ba mẹ mua quà gì vậy, mau đưa lên giường cho chị xem nào.”
Hoắc Đình Xuyên nghe vậy, liền ngoan ngoãn mang túi quà lên giường: “Chị dâu, lúc đi ba mẹ còn chưa biết hai anh chị kết hôn, cho nên em chỉ mang theo quà Tết thôi, chị đừng nghĩ nhiều nhé!”
“Nhìn em nói kìa, chị là người như vậy sao? Cho dù em không mang gì về, chị cũng không ý kiến gì.”
Cô không thiếu thứ gì, cho nên không quan tâm đến việc người khác có tặng quà hay không.
Đương nhiên, nếu được tặng quà, cô cũng rất vui, ít nhất ba mẹ chồng cũng nhớ đến cô.
Hoắc Đình Châu nhìn thấy Tần Sương đang xem quà, nhìn thấy bên trong còn có quần áo mới của mình, liền hỏi: “Lúc em về, ba mẹ khỏe không?”
“Khỏe lắm, nếu bọn họ trẻ hơn một chút, e rằng Tết năm nay em phải đến ở bệnh viện rồi.” Bây giờ nghĩ đến trận “song kiếm hợp bích” Hôm đó, cậu ấy vẫn còn cảm thấy đau nhức.
Hoắc Đình Châu thấy ba mẹ khỏe mạnh, cũng không còn lo lắng nữa.
Tuy rằng em gái bình thường hơi ham chơi, nhưng cũng rất hiếu thảo với ba mẹ, chỉ cần cô ấy không gây chuyện ở nhà, ba mẹ cơ bản sẽ không tức giận.
Còn cậu em trai, chỉ cần sống sót là được rồi.
Sau khi xem quà xong, Tần Sương cất đồ vào tủ, sau đó sẽ cất vào trong không gian.
Sau đó, cô lấy ra một hộp quà đưa cho Hoắc Đình Xuyên : “Đây là quà Tết của em, xem có thích không?”
Hoắc Đình Xuyên nghe thấy còn có quà của mình, lập tức nhận lấy hộp quà.
Sau khi mở ra, cậu ấy trừng mắt kinh ngạc.
“Chị dâu, cái này... có phải hơi đắt không?”
Tần Sương nhướng mày: “Sao, không thích à?”
Hoắc Đình Xuyên lắc đầu: “Rất thích, chỉ là chiếc máy ảnh này nhìn qua rất đắt, món quà này có phải hơi... xa xỉ không?”
“Kiếm tiền là để tiêu, hơn nữa chị có tiền, em gọi chị một tiếng chị dâu, tiền đổi cách gọi không có, vậy thì coi như đây là tiền lì xì đi!”
Hoắc Đình Xuyên thấy anh trai không phản đối, liền cười nói: “Nếu vậy thì em không khách sáo nữa, em rất thích món quà này, cảm ơn chị dâu!”
Quả nhiên, anh cả thật có mắt nhìn, chị dâu hào phóng như vậy, ngay cả cậu ấy cũng có chút ghen tị.
Xem ra sau này tìm vợ phải theo tiêu chuẩn của chị dâu, tuy rằng không thể tìm được người nào tốt hơn chị dâu, nhưng ít nhất cũng phải được một nửa chứ!
Dù sao thì sau này cậu ấy tìm vợ, nhất định phải sáng suốt.
Dương Minh Trạch thấy Hoắc Đình Xuyên vào phòng em gái đã lâu mà vẫn chưa ra, liền tò mò đi đến, hỏi: “Anh có thể vào được không?”
Tần Sương đáp: “Anh tư vào đi.”