Bỏ Thân Phận Pháo Hôi , Ta Làm Lại Từ Đầu - Chương 270

Cập nhật lúc: 2025-04-03 06:09:46
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhìn sáu mươi người lính đã tập hợp chỉnh tề, Tần Sương liếc nhìn đồng hồ trên tay, sau đó sải bước về phía trước đội hình. Cô hắng giọng, nói với vẻ trêu tức: “Chào các anh, tôi là ai thì chắc hẳn mọi người đã rõ. Hôm qua tôi đã cho các anh một ngày để sắp xếp việc riêng, vậy nên tiếp theo chúng ta sẽ nói đến chuyện quan trọng.”

“Tôi biết các anh đang nghi ngờ thân phận của tôi, đang nghĩ xem tôi dựa vào đâu mà có thể làm huấn luyện viên của các anh.”

“Thậm chí còn có người cho rằng tôi chỉ là một bình hoa di động, dựa vào quan hệ mà có được vị trí này.”

“Vậy nên bây giờ tôi cho các anh một cơ hội để khiêu chiến, chỉ cần trong số các anh, có một người đánh bại được tôi, tôi sẽ cởi bộ quân phục này, lập tức cút khỏi đây.”

“Nếu không ai có thể đánh bại tôi, vậy thì từ nay về sau các anh phải tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh của tôi, ai vi phạm quân lệnh, lập tức trở về nơi mình đã đến, tôi không cần những kẻ cứng đầu! Nghe rõ chưa?”

Tần Sương biết chắc chắn trong số những người này có người không phục, cô không sợ bọn họ có oán hận, mà chỉ sợ bọn họ giữ kín trong lòng rồi sinh ra tâm lý tiêu cực. Nhìn xem, cô chu đáo với bọn họ đến mức nào.

Lời cô vừa dứt, đám lính bên dưới liền bắt đầu xì xào bàn tán, chỉ có những người quen biết Tần Sương và từng bị cô đánh cho một trận nhừ tử là biết ngay huấn luyện viên sắp sửa ra tay chỉnh đốn rồi. Nghĩ đến cảnh tượng đám người ngu ngốc kia lao lên nộp mạng, bọn họ liền nín thở chờ xem kịch hay.

Dù sao thì trước đó bọn họ cũng đã lên tiếng cảnh báo rồi, nếu bọn họ không tin thì cũng đành chịu, bọn họ không thể nào cản được những kẻ muốn tìm chết.

Quả nhiên, không lâu sau, có ba người bước ra khỏi hàng.

“Chúng tôi muốn được lĩnh giáo huấn luyện viên, xin huấn luyện viên phê chuẩn!”

Tần Sương nhìn ba người lính bước ra, thầm nghĩ hơi ít thì phải, chưa đủ để cô khởi động. Sau đó, cô đáp: “Được, vậy tôi chấp thuận cho ba người cùng lên, dù sao thời gian có hạn, lên từng người một thì phiền phức.”

Ba người lính nghe vậy, đều cho rằng Tần Sương đang sỉ nhục ba người họ. Lập tức, tên lính dẫn đầu lên tiếng: “Huấn luyện viên, ba chúng tôi cùng lên e là cô sẽ bị thương, cho nên tôi nghĩ nên lần lượt từng người một thì hơn.”

“Không cần đâu, chỉ với đám lính mới các anh, ba phút là đủ xử lý rồi.”

Không phải Tần Sương khoác lác, bản thân cô đã có sức mạnh hơn người, cộng thêm những gì đã được học ở kiếp trước, đám lính này đối với cô mà nói chỉ là gà mờ. Những kẻ chưa từng trải qua sinh tử, lăn lộn trong đống xác chết, chính là thiếu đi sự hung ác, tàn nhẫn.

Thấy huấn luyện viên đã kiên quyết như vậy, ba người đành phải bày trận, chuẩn bị choảng cho cô nàng kiêu ngạo này một trận.

Tần Sương thấy vậy, liền đưa vũ khí trên người cho Hoắc Đình Châu, sau đó sải bước tiến về phía ba người.

Thấy trận đấu sắp bắt đầu, đám lính đứng sau nín thở, mở to mắt, sợ bỏ lỡ bất kỳ khoảnh khắc đặc sắc nào.

Theo tiếng hô “bắt đầu” của Tần Sương, cô liền nhanh chóng ra đòn, tay chân liên tục tấn công về phía ba người.

Bọn họ thấy cô ra đòn nhanh như vậy, đều không kịp phản ứng, lần lượt trúng đòn.

Hoắc Đình Châu nhìn dáng vẻ oai phong lẫm liệt của vợ mình, thầm nghĩ sau này nhất định không được chọc giận cô, nếu không anh sẽ phải chịu cảnh bạo lực gia đình mất.

Tuy nhiên, đám lính tinh nhuệ này, trước mặt vợ anh cũng chỉ là gà mờ, chỉ có thể bị đánh cho tơi tả.

Sau một hồi giằng co, ba người nhanh chóng bị Tần Sương đá bay.

“Ầm ầm ầm!” – Ba tiếng động lớn vang lên, mọi người mới giật mình phát hiện, còn chưa kịp xem đã kết thúc rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-270.html.]

Vân Mộng Hạ Vũ

Tần Sương thu chân về, nhìn ba người đang nằm sõng soài trên mặt đất, nhếch mép cười nói: “Còn ai muốn so tài nữa không? Tôi vừa mới khởi động xong.”

Cô thích nhất là đánh nhau, bây giờ có nhiều bao cát như vậy mà không nhân cơ hội luyện tập thì thật uổng phí.

Đám lính chứng kiến cảnh tượng vừa rồi, sau khi hoàn hồn, đều đồng loạt im thin thít. Thầm nghĩ ba người kia đã được xem là có bản lĩnh rồi, ngay cả ba người họ cũng không đánh lại huấn luyện viên, bọn họ còn lên làm gì nữa, chẳng lẽ đầu óc có vấn đề?

Nhìn xem, huấn luyện viên ra tay tàn nhẫn thế nào, toàn nhắm vào mặt mà đánh.

Ba người nằm trên mặt đất, lúc này vẫn còn đang mơ mơ màng màng, rõ ràng bản thân cũng rất lợi hại, kết quả đến trước mặt huấn luyện viên lại chỉ có thể bị đánh cho tơi tả, ngay cả cơ hội ra tay cũng không có.

Nghĩ đến việc bị mất mặt trước mặt mọi người, bọn họ chỉ muốn thời gian quay trở lại.

Hoắc Đình Châu thấy mọi người im lặng không một tiếng động, không nhịn được cong môi cười.

“Được rồi, huấn luyện viên Tần, thời gian có hạn, đã không còn ai muốn khiêu chiến nữa, vậy xem như bọn họ đã công nhận cô rồi. Sau này nếu còn ai dám giở trò, lập tức khai trừ khỏi quân ngũ.”

Tần Sương thấy quả thật không còn ai bước ra nữa, đành phải thở dài: “Thật đáng tiếc, tôi còn tưởng có thể đánh bao cát thêm một lúc nữa.”

Khóe miệng đám lính đồng loạt giật giật: “...”

Cô là quỷ dữ đầu thai sao?

“Được rồi, toàn thể chú ý, 10 người một nhóm, chia thành 6 tiểu đội, trong quá trình huấn luyện sau này, chỉ cần có một thành viên trong đội bị loại, cả đội sẽ bị phạt tập thể.”

“Đừng tưởng rằng các anh có thể đi đến bước này là đã thành công gia nhập đội ngũ. Tôi nói cho các anh biết, tôi chỉ giữ lại 30 người xuất sắc nhất, 30 người còn lại chỉ có thể làm lính dự bị.”

“Vì vậy, tốt nhất các anh nên đoàn kết hợp tác, có thể trở thành thành viên của đội đặc nhiệm đầu tiên trên cả nước hay không, tất cả đều phải dựa vào nỗ lực của chính các anh.”

“Bây giờ mọi người đã công nhận tôi là huấn luyện viên rồi, vậy thì tôi, Tần Sương, xin chính thức chào mừng các anh gia nhập địa ngục!”

Đúng vậy, mô hình huấn luyện của Tần Sương chính là mô hình địa ngục, chỉ cần không huấn luyện c.h.ế.t người, thì sẽ huấn luyện đến chết.

Đám lính nghe vậy, trong nháy mắt cảm thấy sống lưng lạnh toát, cảm giác như huấn luyện viên đến từ địa ngục vậy. Không biết bọn họ có thể toàn mạng trở về hay không?

Tần Sương nhìn phản ứng của mọi người, cười nói tiếp: “Bây giờ tất cả xếp hàng, lần lượt lên đây đeo vòng tay.”

“Sau khi đeo vòng tay xong, tìm bộ quần áo huấn luyện vừa cỡ trong thùng bên cạnh rồi thay vào.”

“Từ giờ phút này trở đi, bất kể có thắc mắc gì cũng phải im lặng, chờ đến khi tôi cho phép mới được phép đặt câu hỏi, bắt đầu đi!”

Cô đã dạy cho Hoắc Đình Châu cách đeo cái vòng tay này rồi, ngoài hai người bọn họ ra, không ai có thể tháo nó xuống được. Trừ phi chặt tay, nếu không đừng hòng tháo ra.

Lần này, có thể nói là cô đã bỏ ra rất nhiều vốn liếng, chỉ riêng những thiết bị này đã tiêu tốn của cô mấy nghìn tệ. Nếu đám người này dám lười biếng, cho dù có muốn rời khỏi đây cũng phải trả học phí.

Cô không phải kẻ ngốc, cô đã nghĩ kỹ rồi, sau khi huấn luyện xong, sẽ yêu cầu cấp trên khen thưởng.

Loading...