“Ở tại một tòa nhà nhỏ hai tầng kiểu phương Tây ở phía đông, gần sát chỗ thị trưởng mới.”
“Được, tôi biết rồi, cảm ơn đã nói, đã như vậy tôi đi trước lát nữa bận bịu xong sẽ lại xuất cho ông một lô hàng.”
“Được, cô chú ý an toàn, mấy người đó có vũ khí.”
“Ừ, tạm biệt!”
Tần Sương được tin, nhanh chóng rời khỏi đó, sau đó nhân lúc trời tối chạy đến phía đông.
Kết quả vừa đến gần, cô liền nhạy cảm phát hiện, xung quanh cây lại có trạm canh gác bí mật.
Xem ra thị trưởng mới này là kẻ không đơn giản.
Cô ẩn nấp trong màn đêm, dưa vào bản lĩnh mà trốn tránh được mấy lần, cuối cùng mới tiến vào trong sân của đối phương.
Nhìn thấy tầng 2 đèn vẫn sáng thì biết trên tầng có người.
Cô ấy mượn sức mạnh, nhẹ chân nhẹ tay trèo lên tầng 2, sau đó trốn vào một chỗ tối, rồi mới quan sát kĩ hoàn cảnh ở đây.
Đây là thư phòng của tầng 2, đang vẳng ra tiếng hai người trò chuyện.
“Anh Bác, thằng nhóc đó nhìn thấy chúng ta giao dịch, kết quả chạy mất rồi, đến giờ vẫn chưa bắt được, anh nói xem có cần giăng lưới vây tìm ở phạm vi lớn không?”
Khúc Văn Bác nhìn tài liệu trong tay, nghe thuộc hạ báo cáo xong, đầu cũng không ngẩng lên trả lời: “Người đó nhìn thấy thứ không nên thấy, này đó bắt buộc phải chết, nếu đã không tìm thấy trong thị trấn, thì tìm ở phạm vi lớn.”
“Còn nữa vừa nãy anh không phải nói, hôm nay có người mua không ít thuốc trị thương, tôi nghĩ người này chắc vẫn đang ở thị trấn, các anh kiểm soát chặt một chút, chắc sẽ nhanh chóng tìm thấy.”
“Ba người các anh không bắt được thằng nhóc này, xem ra đối phương cũng biết một ít công phu.”
“Anh Bác, thằng nhóc này rất thông minh, nhưng lúc đó bị thương nặng, lúc này cho dù chưa chết, đoán rằng cũng không thể tốt lên được, nhưng lô hàng đó của chúng ta lúc nào giao dịch, bên đó còn đang đợi tin tức.”
Khúc Văn Bắc vừa nghĩ tới chỗ hàng đó, hắn ta liền thấy chán nản.
Nếu không phải ba hắn nhất định phải buôn lậu ở đây, hắn ta mới không muốn làm chuyện này.
Rõ ràng chẳng phải thứ đồ gì tốt, gây tại họa chính là người của quốc gia mình, cũng không biết cha hắn nghĩ thế nào.
Nếu không phải ba hắn nhiều con trai, hắn ta không thể phản kháng, cũng không cần tới nơi quái quỷ này, vẻ ngoài là rèn luyện, còn bên trong là làm việc cho ông ta.
Hắn lập tức bỏ tài liệu trên tay xuống nói: “A Minh, anh theo tôi lâu như vậy, anh nó xem ba tôi coi trọng nhất là ai?”
“Rõ ràng tôi mới mà con trưởng, nhưng lão tứ đó lại được ba tôi sủng ái nhất, tổi chỉ cần hơi không nỗ lực, ba tôi sẽ chỉ trích tôi, nếu có thể tôi thật sự không muốn làm con trai của ông ta.”
“Anh Bác, anh mới là người chủ gia đình tương lai của nhà họ Khúc, cậu chủ tư chỉ là tên ăn chơi, anh không cần gây cho bản thân quá nhiều áp lực, không tốt đâu.”
Khúc Văn Bác cười chế giễu, “Đó là bên ngoài tỏ ra là kẻ ăn chơi, thật sự xem nó là tên ngốc ư?”
Người nhà họ Khúc không có ai đơn giản, rõ ràng ở thành phố Hải càng phát triển hơn, kết quả bị ba đưa tới nơi chim không ỉa cứt này.
Nếu như nói không có gì oán hận thì là không thể.
“Được rồi, anh lui xuống đi, giao dịch bên đó anh toàn quyền phụ trách, không cần nói với tôi, dù sao tôi cũng không thích quản việc này, còn nữa trước khi bắt được người đó, các anh nên cẩn thận một chút, nghe ngóng gió thổi cỏ lay.”
“Vâng, thuộc hạ cáo lui.”
Tần Sương ở bên ngoài nghe mờ mịt, giao dịch hàng hóa gì mà cẩn thận như vậy, còn có thể tàn nhẫn hại người của mình?
Vân Mộng Hạ Vũ
Lẽ nào là bạch phiến?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-237.html.]
Rút cuộc ngoài thứ này, hình như không có thứ gì có thể có uy lực lớn như vậy, nói về giao dịch vũ khí đạn dược, tuyệt đối không thể có nhiều như vậy.
Xem ra lần này gặp phải ca khó rồi, cô không giải quyết một mình được.
Nhưng ít nhất phải làm cho rõ, những người này rút cuộc bán cái gì mới xin sự trợ giúp từ phía trên.
Sau đó đợi người tên A Minh kia rời khỏi nhà xong, lại đợi người ở thư phòng rời đi, cô mới cẩn thận leo cửa sổ ra ngoài.
Không dễ gì tới được một lần, tốt nhất là làm rõ sự việc ngay trong một lần, như thế sau này từ từ nghĩ đối sách.
Cô cẩn thận lật tài liệu trên bàn, nhìn thấy đa số đều là thứ vô dụng, sau đó đưa tay ra sờ khắp nơi, từ dưới gầm bàn mới lấy ra một chiếc hộp.
Cô lấy ra một đèn pin loại nhỏ, cẩn thận mở hộp.
Nhìn thấy những thư tín bên trong, cô tùy tiện xem, cuối cùng mới xác định được đó thật sự là bạch phiến, hơn nữa còn giao dịch không ít với người nước ngoài.
Đợi xem hết nội dung trao đổi thư và các khoản hàng vật tư giao dịch, Tần Sương mới cẩn thật cất lại lần nữa.
Hiện giờ vẫn chưa thể đánh rắn động cỏ, nếu đối phương chưa ra tay thì họ vẫn còn chưa thể nào giăng lưới.
Đúng là một ngày mấy người này còn chưa lọt lưới thì nguy hiểm của Ngô Địch cũng còn tồn tại thêm một ngày.
Có thể đưa nhiều thuộc hạ như vậy đến đây, vậy thế lực của gia tộc này chắc chắn là không nhỏ.
Nghĩ đến khi bị bắt giữ, mấy người cần phải một lưới bắt gọn hết mới được, nếu không một khi bên Lào có được tin, thì mới thực sự là vì cái nhỏ mà mất cái lớn.
Dù sao ở đây cũng là một chi nhánh tiêu thụ, hàng hóa không có nhiều.
Chỉ có đào ra cả sào huyệt của đối phương thì mới được.
Đặc biệt đây là thứ cô ghét nhất, cho dù là kiếp trước nhà họ cũng làm cái này, nhưng đó cũng chỉ là bán đi nước ngoài, ba cô kiên quyết không gây hại cho đồng bào của mình.
Sau khi xem hết những gì cần xem, Tần Sương mới khẽ khàng rút lui.
May mà bản lĩnh của cô không tệ, đã thành công trốn thoát mấy trạm canh gác bí mật của người này.
Đương nhiên mấy người này có lợi hại hơn nữa, cũng không thể lợi hại bằng lính đánh thuê thế hệ sau được, miễn cưỡng xem như là một tay chân thôi.
Nếu bị mấy người đó phát hiện, cô sẽ chết, đến khi hoàn toàn rời khỏi phạm vi giám sát của mấy người đó, Tần Sương lúc này mới thở phào một hơi.
Vừa mới nhịn cả một đường, không dám phát ra chút âm thanh nào, thở cũng không dám thở mạnh, thật sự suýt nghẹn c.h.ế.t cô.
Dù tự tin về võ công của mình, nhưng Tần Sương hiểu rõ, cô không thể chống lại một bầy sói hung hãn.
Cô hít sâu một hơi, cố gắng xua đi nỗi lo lắng vừa rồi, rồi bước vào trong sân.
“Xem ra không thể đợi đến sáng mai mới đưa người về được, phải tranh thủ màn đêm đưa cậu ấy về ngay.” Tần Sương thầm nghĩ.
Nơi này tai mắt của đối phương quá nhiều, cô không dám chậm trễ dù chỉ một chút.
Sau khi trở lại sân, cô gọi Tô Lăng đến.
“Chị Sương tìm em có việc gì sao?” Tô Lăng hỏi.
“Ừm, Ngô Địch gặp chút rắc rối, lát nữa chị phải đưa cậu ấy đi. Ngoài Ngô Địch, em là người duy nhất biết nơi ở của chị. Sau khi Ngô Địch rời đi, em sẽ là người quản lý mọi việc ở đây. Em làm được chứ?”
“Được ạ, chị Sương. Mọi người ở đây đều ngoan ngoãn, em có thể trông nom họ.”
“Tốt, đây là 100 đồng và một ít phiếu, hết thì đến tìm chị. Nhớ là đi đường lớn, đừng đi đường nhỏ, một mình em không an toàn.”
“À, nếu có ai hỏi về Ngô Địch, cứ nói cậu ấy đi làm việc xa cho ông chủ, nhớ chưa?”