Bỏ Thân Phận Pháo Hôi , Ta Làm Lại Từ Đầu - Chương 236

Cập nhật lúc: 2025-04-02 13:47:58
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Nhưng không sao, dù sao tớ cũng đắc tội rồi, đều nói là một con chấy cũng ngứa, một đàn chấy cũng ngứa, c.h.ế.t từ từ là được.”

Dương Minh Trạch thấy hai người họ nói vậy, cũng bất lực đỡ trán.

Họ chỉ muốn tới kì thi đại học trở về thành phố mà thôi, kết quá là có người lại không muốn cho họ yên tĩnh, chuyện của một Bạch Linh Linh còn chưa giải quyết, đến nay lại kéo theo những thù hận mới.

Xem ra sau ra ra cửa đều phải kết đoàn mà đi, nếu như đi một mình, anh cảm thấy chắc chắn sẽ xảy ra chuyện.

“Em gái, chúng đã đắc tội người ta nhiều rồi, chúng ta thì không sợ nhưng Viên Viên mỗi ngày đều lên núi lấy bèo, có thể xảy ra chuyện không?”

“Không lấy nữa, ngày mai cùng đi làm việc với chúng ta, có thể làm bao nhiều thì làm bấy nhiêu, dù sao có em ở đây, mọi người không thể c.h.ế.t đói được.”

Cô không tin, mấy người đó còn dám tới tìm chết.

Còn về Bạch Linh Linh, cô hiện giờ chỉ chờ cô ta ra tay, sau đó đưa người đi tìm c.h.ế.t luôn.

“Được rồi, nghĩ nhiều như vậy làm gì, bao nhiêu chuyện xấu đều vạch trần ra rồi, họ cho dù muốn tìm chết, cũng phải xử lý xong chuyện trong nhà mới được, nói không chừng bởi vì những chuyện này mà còn có thể quấy rầy tới mấy nhà đó.”

Trong mấy dưa vừa nãy có mấy người không sạch sẽ, cô không tin, mấy người phụ nữ có thể nhẫn nhịn, còn về chuyện cắm sừng trừ khi nhận mình là rùa đen.

Nhưng vẫn phải nói với Mục Nghiệp Kiêu, sau này đừng có lời nào cũng nói ra, làm cho cô lúc nãy bối rối gần chết.

Thấy người ta đi hết rồi, trận hôm nay không cần đánh, Tần Sương chỉ đành đóng cửa, đi về ăn tối.

Vu Viên Viên dắt Hổ Tử ra, cũng cười nói: “Sau này Kiêu Kiêu chính là thần tượng thứ hai của tớ!”

Mục Nghiệp Kiêu: “………” Vậy thì không cần đầu! Thật là cảm ơn!

Mọi người: …….Ha ha ha ha ha ha!

Cùng với chỗ dưa nóng hổi kinh người của thanh niên trí thức Mục, hai ngày này trong thôn vô cùng náo nhiệt.

Mà nhà những người bị vạch trần chuyện xấu đi, gần đây cũng gà bay chó sủa.

Từ hôm đó người dân trong thông ngoài việc e sợ thanh niên trí thức Tần ra, họ còn e sợ cả thanh niên trí thức Mục nữa, thực ra nữ đồng chí này hơi dữ dội, nói không chừng là nội tình nhà họ người này cũng biết một chút rồi.

Đương nhiện họ không phải là sợ hãi cô mà là từ sau ngày đó, rất nhiều bà thím buôn chuyện đều không dám nói linh tinh.

Quỷ mới biết người này lúc nào lại nổ ra dưa kinh thiên động địa.

Tần Sương sau khi trở về thôn, hàng ngày ngoài việc đi làm thì đưa Hổ Tử đi khắp núi chơi.

Tất nhiên là đến lúc phải học, thì lớn nhỏ đều phải cố gắng như nhau.

Tối hôm đó, bọn Tần Sương đang ăn tối, đột nhiên có người đến gõ cửa, hơn nữa gõ rất gấp gáp.

Hoắc Đình Xuyên nghe xong, đặt bát cơm xuống đứng dậy đi ra mở cửa.

Sau khi mở cửa thấy một người lạ, “Anh tìm ai?”

“Xin hỏi chị Sương ở đây đúng không? Ngô Địch xảy ra chuyện rồi!”

Hoắc Đình Xuyên không quen anh ta, nhưng lại quen Ngô Địch, vừa nghe cậu ấy xảy ra chuyện, cũng vội nói: “Mau vào đây nói, rút cuộc xảy ra chuyện gì?”

Tần Sương thấy có người tới lập tức hỏi: “Ngô Địch xảy ra chuyện gì?”

“Chị Sương, anh Ngô Địch hôm nay ra ngoài làm việc, sau khi trở về cả người bị thương, hiện nay hôn mê bất tỉnh, trước khi ngất đi cũng không để chúng tôi đưa vào bệnh viện, chúng tôi chỉ có thể băng bó đơn giản cho anh ấy rồi đến tìm chị.”

Tần Sương vừa nghe nói đã bị thương, tất nhiên cũng không thể ngồi yên.

Cô lập tức đứng dậy nói: “Anh tư và em đi một chuyến lên thị trấn, Đình Xuyên nếu tối nay hai bọn chị không trở lại, ngày mai em đi xin nghỉ phép một ngày giúp bọn chị.”

“Chị Sương, em với chị đi đi!

“Đừng, em khắc chị, em vẫn nên ngoan ngoãn coi nhà đi, muộn nhất là chiều ngày mai sẽ trở về, nếu như thuận lợi thì sáng sớm mai sẽ trở về.”

Đình Xuyên nghe xong, chỉ đành buồn bã nói: “Được rồi, vậy hai người chú ý an toàn.”

“Ừ, khi chị không ở nhà, các em cũng phải cẩn thận những người kia, chờ có đi một mình.”

“Chị yên tâm, chúng em sẽ cẩn thận.”

Tần Sương dặn dò mọi người trong nhà, cùng anh tư mang theo người báo tin Tô Lăng lập tức đi lên thị trấn.

Tô Lăng là chạy từ đường lớn tới, khi quay về Tần Sương dắt cậu ấy đi theo đường nhỏ.

Đợi đi qua rừng là đã đến ngôi nhà nhỏ kia.

Lúc này Dương Minh Trạch mới biết em gái lại bí mật nuôi dưỡng nhiều cô nhi như vậy.

Thảm nào cô cả ngày bôn ba khắp nơi kiếm tiền, thật vất vả cho cô.

Xem ra sau này anh ấy cũng phải bỏ ra một phần sức lực giúp em gái.

Đến ngôi nhà nhỏ, đúng lúc thấy một bầy trẻ đang chơi trong sân, những đứa bé này có đứa biết Tần Sương, cũng có đứa không biết.

Tô Lăng thấy bọn chúng ngẩn người ra, vội nói: “Đây là chị Sương, là chủ nhân của ngôi nhà này, cũng là người vẫn luôn bỏ tiền ra để nuôi dưỡng chúng ta, các em sau này phải ghi nhớ cảm ơn.”

“Chào chị Sương.” Các em đồng thanh trả lời.

“Chào các em, đi chơi đi, chị đi thăm Ngô Địch.”

“Được.”

Tần Sương nhớ đến thương thế của Ngô Địch, Tô Lăng dẫn họ đến cửa phòng, rồi để họ đi vào.

Ngửi thấy mùi m.á.u tươi trong phòng, Tần Sương hơi chau mày.

Cô ấy đi tới xem vết thương của Ngô Địch, may mà chỉ bị thương ngoài da, nhưng bị mất m.á.u quá nhiều, mà tay nghề băng bó này một lời khó nói hết.

Cô nói với Dương Minh Trạch: “Anh Tư, anh bây giờ đi đến bệnh viện xem có thể mua một ít thuốc trị thương và vài gạc về không, vết thương của cậu ấy phải băng bó lại.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-236.html.]

“Với cả vết thương hơi nhiều, buổi tối có thể phát sốt, anh mua cả thuốc hạ sốt và rượu trắng về nữa.”

Dương Minh Trạch gật đầu, “Được, bây giờ anh đi mua, sẽ nhanh về thôi.”

“Vâng, Tô Lăng em đi đun ít nước nóng, lát nữa làm sạch miệng vết thương, phải thay quần áo cho cậu ấy, còn phải cho người nấu sẵn cháo, nếu như người tỉnh rồi, thì có thể ăn một chút.”

“Vâng, bây giờ em đi.”

Sau khi sắp xếp cho mấy người xong, Tần Sương mởi mở một vết thương để quan sát.

Nhìn thấy đều là vết dao, trong lòng nghĩ ai mà lợi hại, lại có thể làm bị thương tới mức này.

Dù sao Ngô Địch ít nhiều cũng có công phu quyền cước, cho dù không đánh nổi, thì chạy trốn cũng không có vấn đề gì.

Xem ra sắp tới cô ấy ấy phải đi một chuyến chợ đen, hỏi Phong Tứ xem bên này dạo gần đây.

Vẫn phải đợi Ngô Địch tỉnh rồi, mới có thể biết đối phương là ai.

Tô Lăng bưng nước ấm vào phòng sau, Tần Sương bắt đầu làm sạch những vết bẩn trên người Ngô Địch, cả người trừ để lại một cái quần lót, còn đều bị Tần Sương cởi sạch hết.

Nhìn thấy trên người trên dưới có khoảng 8 vết thương to nhỏ, ánh mắt Tần Sương vô cùng âm trầm.

Người của cô cũng dám động vào, thật sự là muốn tìm chết.

Mà bên này khi Dương Minh Trạch mua một đống thuốc về, anh ấy liền phát hiện phía sau hình như có người theo dõi anh ấy.

Lại nghĩ tới Ngô Địch bị thương, trong lòng nghĩ những người này không phải đang tìm cậu ấy chứ.

Đứa bé này rút cuộc phát hiện ra cái gì hoặc là đắc tội ai, mà bị làm ra thê thảm như vậy.

Anh ấy rẽ trái rẽ phải, cho đến khi rẽ vào một nơi có bụi có, liền nấp vào đó.

Hiện nay tình hình này cơ bản không thể trực tiếp về ngôi nhà nhỏ, nếu không chuyện trả thù Ngô Địch là chuyện nhỏ, mà những đứa trẻ kia có thể sẽ gặp tại họa.

Người phía sau anh đi tới nơi anh ẩn nấp, phát hiện người mình theo đôi mất dấu, cũng mở miệng chửi lớn: “Đen đủi, chạy nhanh thật!”

Dương Minh Trạch bịt miệng, không dám động đậy, sức mạnh của anh ấy không ra sao, nếu gặp đối phương mạnh hơn, vậy thì đoán rằng mình sẽ xui xẻo.

Đợi người đi được một lúc, anh ấy mới trèo từ bụi cỏ ra ngoài.

Sau đó chạy như bay trở về.

Tần Sương thấy anh Tư đi rất lâu chưa trở về, trong lòng nghĩ sẽ không xảy ra chuyện gì chứ.

Chính lúc cô đang muốn ra ngoài xem xem, thì cuối cùng Dương Minh Trạch vô cùng lo lắng đi vào phòng.

Anh ấy thở gấp, “Em, em gái, có người theo dõi, dọa c.h.ế.t anh rồi! Phù!”

“Theo dõi?”

“Ừ, anh từ bệnh viện về thì bị người ta theo dõi.”

Vân Mộng Hạ Vũ

“Vậy anh có cắt đuôi được mới quay về chứ?”

“Đúng, nếu không đã sớm trở về rồi.”

“Em biết rồi, trước tiên xử lý vết thương của Ngô Địch đã, sau đó anh ở lại đây canh chừng, em đi tìm người quen hỏi tình hình thị trấn gần đây.”

Cô cảm thấy chuyện Ngô Địch Bị thương chắc không phải do người bình thường làm, nói không chừng đứa bé này đã phát hiện ra cái gì.

Sau đó cô nhanh chóng rửa ráy, bôi thuốc và băng bó vết thương, sau khi xử lý xong cô mới đứng lên vừa rửa tay vừa nói: “Anh Tư, Ngô Địch đoán rằng đã trêu chọc người nào, sáng mai sẽ đưa cậu ấy về để dưỡng thương, để cậu ấy dưỡng thương ở đây em không yên tâm.”

“Được, sáng mai anh cõng cậu ấy về, đúng lúc trong thôn mua được hai con gà mái để cho cậu ấy hầm canh bồi dưỡng.”

“Vâng, trong nhà vừa hay có không ít đại táo và đường đỏ, đủ để giúp cậu ấy phục hồi nguyên khí.”

Tần Sương nhìn người có sắc mặt trắng bệch, trong lòng có một khối lửa giận không có chỗ để giải phóng ra.

Nếu không phải cậu ấy mạng lớn trốn trở về, nói không chừng hiện nay chỉ có đi nhặt xác thay cho cậu ấy.

Dương Minh Trạch tuy là không tiếp xúc nhiều với Ngô Địch, nhưng mọi chuyện bên này đều do cậu ấy phụ trách, nếu nói không tức giận là không thể.

Tần Sương xử lý xong ở bên này, trời cũng đã tối.

Cô ngụy trang cho mình, rồi nghênh nganh đi tìm Phong Tứ.

Ở nơi lớn như thị trấn này, nếu có người lạ xuất hiện, chắc chắn không giấu nổi cặp mắt của Phong Tứ.

Dù sao có thể sống trong môi trường độc đáo của chợ đen thì không thể có đôi mắt mù.

Cô quen đường quen nẻo tới bên ngoài nhà Phong Tứ, nhào người một cái nhảy vào trong sân.

Khi cô xuất hiện trước mặt Phong Tứ, Phong Tứ vô cùng điềm tĩnh.

“Sương gia, buổi tối xuất quỷ nhập thần, không đi cửa chính, cô là dọa tôi c.h.ế.t thì mới vui phải không?”

“Ha ha, tôi chẳng phải là đã đi quen rồi ư, nhưng bên chỗ ông gần đây vẫn tốt chứ?”

“Rất tốt, nhưng lô hàng lần trước sắp xuất xong chưa, cô khi nào lại cho tôi một ít.”

“Hai ngày tới đi, tôi trước tiên giải quyết hết việc trong tay rồi nói tiếp.”

“Tôi hôm nay tới là muốn hỏi anh, gần đây trên thị trấn có người nào mới tới không? Hoặc là có thế lực nào mới tới?”

Phong Tứ thấy cô hỏi vậy, liền biết chắc chắn đã xảy ra chuyện gì rồi.

Lập tức không giấu giếm nói luôn: “Cô đừng nói nữa, thật sự có một thị trưởng mới, người này tới để mạ kim loại, nhưng tôi tiếp xúc người này một lần, không phải là người lương thiện đâu.

“Hơn nữa trong chơ đen gần đây thực sự có nhiều gương mặt lạ, nhưng tôi cho người đi điều tra, thì không tra được gốc gác của họ, chỉ có thể tìm thấy nơi họ dừng chân trước đây, tất cả những điều tôi biết chỉ có vậy.”

“Đang ở đâu?” Tần Sương nói

Loading...