Bỏ Thân Phận Pháo Hôi , Ta Làm Lại Từ Đầu - Chương 230

Cập nhật lúc: 2025-04-02 13:47:47
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tốt, mọi thứ đều ổn, chỉ là trong thôn có hai thanh niên trí thức mới tới, có hơi khiến người ta không còn lời để nói.”

Hiện nay Vu Viên Viên chỉ cần nghĩ tới Bạch Linh Linh là lại có chút thông cảm với Hoắc Đình Xuyên.

Người phụ nữ này giống như miếng cao dán, làm như là rất thân với bọn họ vậy.

May mà người này ở bên ngoài dính người như vậy, nhưng vẫn không dám đến cửa tìm người.

Tần Sương hơi tò mò, “Trong thôn lại có kẻ kì quặc tới à?”

“Không chỉ thế đâu, nữ thanh niên trí thức đó, vừa tới thôn đã quấn lấy Tiểu Xuyên Tử, không cần mặt mũi nữa, khiến cho họ mỗi ngày đều giống như là phòng trộm vậy.”

“Hơn nữa, những thanh niên trí thức đó cả ngày đều châm chọc nữ thanh niên trí thức Bạch này, mỗi ngày đi làm đều như đi chơi, làm gì cũng không xong, người khác hễ nói cô ta thì bắt đầu rơi nước mắt, đó gọi là đóa hoa trắng nhỏ.”

“Nếu không phải là các thím trong thôn mắt phóng lửa, khiến chúng tớ dường như giống đang bắt nạt cô ta vậy.”

Tần Sương vừa muốn hỏi tiếp, những người khác đã tan làm về rồi.

Hoắc Đình Xuyên chạy giống như là đào mạng vào trong sân, vửa muốn châm chọc, thì thấy đôi mắt to của Tần Sương nhìn anh ấy.

“Mẹ kiếp!”

“Chị Sương về rồi ạ? Chị về khi nào?”

“Vừa mới tới nhà chưa lâu, em đi vội vàng như vậy là có chuyện gì, phía sau có chó đuổi em à?”

“Ôi… chị Sương cứu mạng, em bị hồ ly tinh quấn lấy, cô ta muốn hút tinh huyết của em, đáng sợ lắm!”

Tần Sương: “…………”

“Đứng dậy, là đàn ông trưởng thành, khóc cái gì mà khóc, một đóa hoa trắng dọa em thành thế này, không ra gì!”

“Chị nghe nói rồi?” Hoắc Đình Xuyên nói.

“Viên Viên vừa nói với chị một chút.”

Dương Minh Trạch nhìn thấy em gái bình an quay về, cũng không để ý đến Hoắc Đình Xuyên xui xẻo, đi thẳng tới quan tâm nói: “Trên đường mọi thứ đều thuận lợi chứ? Không bị thương chứ?”

“Em vẫn ổn, xảy ra chút chuyện nhỏ ngoài ý muốn, em không bị thương gì, nhưng không khí bên đó thật tốt, em trở về Kinh Đô còn thăm ông bà, sức khỏe của họ đều tốt, anh Tư có thể yên tâm.”

“Vậy thì tốt rồi, em đi lâu như vậy, bọn anh đều rất lo cho em, thế giới bên ngoài vẫn hơi hỗn loạn, em lại xinh đẹp như vậy, thật sợ em bị người ta bán đi mất.”

Anh ấy tuy biết thân thủ của em gái giỏi, nhưng người thường đi bên bờ hồ thì khó tránh cũng có lúc ướt giày.

Nếu thật sự xảy ra việc ngoài ý muốn, già trẻ trong nhà họ đều buồn đến chết.

Tần Sương thấy mọi người gầy đi nhiều, cười nói: “Mọi người gần đây rất mệt à? Sao lại gầy đi nhiều như vậy? Lẽ nào lương thực trong nhà không đủ ăn?”

“Chị Sương, đừng nhắc đến nữa, thịt trong nhà sớm đã ăn hết, mọi người thỉnh thoảng đi lên núi săn bắt, nhưng không may mắn như chị, cũng cách ba năm ngày mới được ăn một bữa, thịt lợn trên thị trấn lại không dễ mua, không có chất béo, lại cả ngày làm việc dưới ruộng, lại không gầy tập thể cả đám à, chị nhìn khuôn mặt tròn của Viên Viên đã tóp lại rồi.” Hoắc Đình Châu châm chọc nói.

Họ cũng không biết là do vận may gì, những động vật trên núi giống như thành tinh, cũng chỉ thỉnh thoảng mới bắt được một hai con.

Bọn họ đông người, đều là thể lực tráng kiện, tất nhiên cũng muốn có bữa chén ngon miệng.

“Được rồi, tôi trở về rồi, ngày mai tôi sẽ lên núi tìm cho mọi người ăn, nhưng hai con thỏ này là để làm bạn với Hổ Tử, tối nay đành tạm bợ một chút, nhưng tôi mang về rất nhiều đặc sản và quà từ phương na, mọi người xem mà chia nhau.”

Vừa nghe thấy mang quà về, mấy người vội nhìn ngay cái túi vải gai trên mặt đất.

Hoắc Đình Xuyên ra tay nhanh nhất mở túi, thấy bên trong cái gì cũng có, liền hô hào mọi người.

“Chị Sương, những thứ này đều là chị mua về à?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-230.html.]

“Ừ, nếu không phải là không mang được quá nhiều, có lẽ còn mua thêm nữa, những quà tặng nhỏ này là đặc sắc của dân tộc thiểu số, mọi người thích thì chia nhau, dù sao cũng không đáng bao nhiêu tiền, nhưng được cái mới mẻ, đợi Tết đến về nhà, mọi người làm quà tặng cho người nhà là được.”

Trong không gian của cô còn có rất nhiều, từ khi tới nơi đây, có không gian, cô ấy đã quen trữ hàng hóa.

Bất kể là đồ gì cũng đều mua một ít cất trữ.

Mấy người Mục Nghiệp Kiêu sau khi chào hỏi xong, mới ngồi xuống cạnh Tần Sương hỏi: “Sương Sương, cậu không biết, gần đây trong thôn rất náo nhiệt, đặc biệt là mấy thanh niên trí thức, mỗi ngày cãi nhau một trận nhỏ, ba ngày cãi nhau một trận to, nữ thanh niên trí thức bên đó cả ngày cà khịa tôi.”

“Còn có con thứ ba nhà họ Triệu trong thôn lại không phải là đàn ông, nhiều năm như vậy không sinh được con, vốn không phải là lỗi của người vợ:”

“Còn có…..”

Tần Sương nghe Mục Nghiệp Kiêu tám chuyện lúc thì cười lúc thì không nói gì.

Thật không biết cô ấy lại có thể biết được nhiều tin tức ngõ ngách như vậy.

Đến đàn ông nhà người ta một đêm làm mấy lần đều biết, cứ như không phải là một phụ nữ bình thường.

Cô hiện nay là hoài nghi, cô ấy sau này sẽ sống không sống cô độc chứ?

Tần Sương trở về, tối đó sân nhỏ rất náo nhiệt, Tần Sương vừa ăn cơm vừa kể chuyện nhìn thấy trên đường.

Đặc biệt là thế lực ngầm bên đó, nói với họ sau này nếu không có người đi cũng thì chớ có đi một mình.

Phụ nữa gặp nguy hiểm không nói, đàn ông cũng không nhất định an toàn.

Nếu không phải là bây giờ kĩ thuật lạc hậu, không có việc mua bán nội tạng, nói không chừng bên đó sẽ còn loạn hơn cả bây giờ nữa.

Đời sau bên đó thường có người mất tích, bị người ta mang đi bắc Myanmar bán lấy thận, nghĩ đến đã sợ hãi.

Dù sau cô ấy nói để đe dọa, mong mấy người họ đều đề phòng.

Ăn cơm xong, Tần Sương sắp xếp cho Hổ Tử, quay về phòng tắm rửa rồi lên giường nghỉ ngơi.

Ở Điểm thanh niên trí thức bên kia, tối nay cũng vô cùng náo nhiệt.

Đóa bạch liên hoa Bạch Linh Linh có người không thích nhưng cũng có vài người đàn ông mắt mù.

Còn không phải từ khi Bạch Linh Linh tới Điểm thanh niên trí thức chưa từng nấu một bữa cơm.

Tuy là co ta đưa tiền để người khác làm giúp cô ta, nhưng bản thân cả ngày không làm việc, còn hếch mũi lên nhìn mọi người, khiến cho nhiều nữ thanh niên trí thức không dễ chịu.

Đều ở thành phố tới, cũng không biết cô ta lấy đâu ra cảm giác ưu việt hơn.

Đặc biệt là tối nay giặt quần áo lại làm mất thùng nước của Điểm thanh niên trí thức, quay trở về khóc lóc muốn trốn tránh trách nhiệm.

Vân Mộng Hạ Vũ

Sau đó vì chuyện này, buổi tối, cả Điểm thanh niên trí thức đều là tiếng mắng mỏ, hàng xóm bên cạnh nghe đến muốn nhét bông vào lỗ tai.

Còn Bạch Linh Linh vừa khóc, vừa cúi đầu ánh mắt vô cùng u ám.

Những người này cô ta sớm muộn gì cũng cho họ biết tay!

Ngày hôm sau, Tần Sương vừa xuất hiện, mọi người giống như phát hiện ra một đại lục mới.

“Ai da, thanh niên trí thức Tần về rồi à? Về khi nào vậy?”

Mấy thím bình thường vẫn qua lại với cô, thấy cô trở về, tất nhiên là phải tới chào hỏi.

Tần Sương thấy vậy cũng cười trả lời: “Chập tối hôm qua cháu mới về, thím gần đây có khỏe không?”

“Khỏe, khỏe, chúng ta đều nhớ cháu, những ngày cháu không ở đây, chúng ta đều cảm thấy thiếu gì đó.”

“Đúng, chúng ta cũng rất nhớ cháu.”

Loading...