“Ba, có một ít tiền là tới từ chợ đen, có một ít là tiền lấy từ chỗ bọn bất lương, cướp của người giàu cứu người nghèo, nếu không phải những đồ cũ đó đều là đồ tốt, con mà ra tay hết thì khả năng phải có tiết kiệm được vài triệu rồi.”
Không phải là cô bốc phét, từ khi cô bắt đầu tới đây tay trắng không có gì tới bây giờ đã tích lũy được tài sản tới con số khiến người ta kinh sợ.
Cho dù là chính cô, có lúc nhìn vào đồ quý giá trong không gian cũng ngây ngẩn ra.
Hiện nay không gian không cho người vào, nếu không cô cũng muốn đưa ba vào tận mắt xem, thế nào là giàu có!
Đợi sau khi hai người ăn uống no nê, Tần Sương mới nói tiếp: “Con tối mai đi tàu hỏa về quê, sáng mai con sẽ đi thăm bà ngoại và ông ngoại, ba có gì muốn dặn dò không?”
“Không có, ngày mai ba trở về thực hiện việc của con, có được hay không thì tối mai cũng báo kết quả cho con.”
“Được rồi, ba cứ làm đi ạ, dù sao không được thì dẹp bỏ, con cũng không mong đợi gì chút tiền lương này, ba cũng không cần vì chuyện này mà đắc tội người ta, ba biết chưa?”
“Ba biết rồi, ông đây không ngốc như vậy, mau chóng cút đi ngủ đi, đừng có rút đao ra với ba ngươi!”
“Được rồi, chúc ba ngủ ngon, mai gặp lại!”
Tần Sương đứng dậy trở về phòng mình, trước tiên tắm nước mắt rồi mới lên giường nghỉ ngơi.
Ngồi mấy ngày trên tài, nếu không tắm thì sẽ ôi thiu mất.
Sau đó ngủ cả đêm ngon lành.
Tần Sương đi sắp được một tháng, thôn Cảnh Dương hàng ngày ngoài việc làm việc ra, còn có một ít chuyện vặt vãnh lông gà vỏ tỏi.
Nhưng sau khi Tần Sương đi, trong thôn lại sắp xếp hai thanh niên trí thức tới, một nam một nữ.
Lúc này Hoắc Đình Xuyên đang bị nữ thanh niên trí thức mới tới quấn lấy.
“Anh Đình Xuyên, Linh Nhi thích anh, anh làm sao cứ luôn trốn tránh người ta, em lẽ nào trông không xinh đẹp ư?”
Hoắc Đình Xuyên nổi da gà toàn thân, nhìn đóa hoa trắng trước mắt, nhìn thế nào cũng thấy ớn lạnh.
Dương Minh Trạch thấy khuôn mặt dáng vẻ khó ở của Hoắc Đình Xuyên, cũng cười đến đau cả bụng.
Hoắc Đình Duyên trừng mắt nhìn anh ta, “Cười, cười, cười, có còn là anh em nữa không?”
“Còn nữa, Bạch Linh Linh, ông đây không thích cô, cô sau này cách xa ông đây một chút, ông đây có hôn ước rồi, vợ tôi là thiên kim danh viện ở Kinh Đô, cô là cái thá gì!”
Anh ấy gần đây bị người phụ nữ đáng ghét này quấn lấy, thật muốn g.i.ế.c c.h.ế.t người ta.
Anh ấy chưa bao giờ gặp người phụ nữ nào không biết xấu hổ như vậy, chẳng kiếm được mấy công điểm, cả ngày chỉ biết chạy về phía anh ấy.
Hiện nay người trong thôn đều biết chuyện này, đều đang đợi xem chuyện cười của anh ta.
Đôi mắt to ướt át của Bạch Linh Linh có vẻ như muốn khóc mà không khóc được, đúng chuẩn một nhân vật bạch liên hoa.
“Anh Đình Xuyên, anh làm sao có thể nói người ta như vậy, vợ chưa cưới mà anh nói, mọi người chúng ta đều chưa được gặp, ai biết là anh nói thật hay không.”
“Lại nữa, chỉ cần một ngày anh còn chưa thành hôn, chúng ta liền có thể ở bên nhau, em không để ý anh từng có vợ chưa cưới, hơn nữa điều kiện nhà em cũng không tệ, anh không thể nhìn đến em ư?”
“Không, tôi để ý, tôi rất yêu cô ấy, cô không có cơ hội đâu!”
Hoắc Đình Xuyên nói như c.h.é.m đinh chặt sắt, không cho đối phương chút cơ hội nào.
Phụ nữ như thế này anh ấy gặp nhiều rồi, nếu thật sự lấy về nhà, trong nhà chắc chắn gà bay chó nhảy, trừ khi đầu anh ta có bệnh, mới tìm một cô nàng sụt sùi như vậy về nhà.
Những cái khác không nói, cô nàng này hoàn toàn không so được với chị Sương.
Anh trai anh ấy tìm được người phụ nữ ưu tú như chị Sương, mình nếu như tìm một cô nàng chỉ biết khóc về nhà, mẹ anh ấy sẽ đánh anh ấy c.h.ế.t mất.
Lục Thần thấy người anh em bị người ta quấn lấy, cũng đứng dậy thở dài nói: “Tôi nói này thanh niên trí thức Bạch, Đình Xuyên đã có người mình thích rồi, cô sao lại nhất định phải chen chân vào, không có lẽ nào mấy năm nay các cô gái tốt đều thích làm người thứ ba sao?”
“Thanh niên trí thức Lục, lời anh nói cũng quá khó nghe đi, tôi thích anh ấy thì có gì sai, tôi làm sao lại thành người thứ ba được?”
“Hu hu…. Các anh bắt nạt người ta!”
Đám người đang làm việc xung quanh, thấy thanh niên trí thức Bạch sướt mướt khóc lớn, cũng đều mang vẻ mặt một lời khó nói hết.
Thanh niên trí thức hiện nay thật là lớp này không bằng lớp trước, mỗi lần tới thôn bọn họ đều phải làm ra chút chuyện rồi mới ngừng lại được, vừa nhìn là biết vẫn được trải qua đòn đau của xã hội.
Cô nương tốt đẹp lại cứ phải thích người đã có vợ, da mặt dày như vậy người nông thôn bọn họ cũng xin đành chắp tay xin nhận thua kém.
Lúc này Trương Hàm nghe thấy tiếng khóc đi qua, thấy Bạch Linh Linh đau lòng như vậy, cũng tức giận nói: “Đám đàn ông các anh làm sao vậy? Làm sao bắt nạt một cô gái, còn biết xấu hổ không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-228.html.]
Hoắc Đình Xuyên nhìn tên mặt trắng vừa với, tới rồi liền chỉ trích họ, cũng có chút phiền chán nói: “Thanh niên trí thức trương, Bạch Linh Linh khóc thì liên quan gì đến chúng tôi, chúng tôi một là không mắng cô ta, hai là không động thủ đánh cô ta, làm sao lại là bắt nạt cô ta? Tôi thấy dáng vẻ vội vàng vì cô ta của anh, có phải là đã thích cô ấy không?”
Trương Hàm ánh mắt trốn tránh, “Anh nói linh tinh gì vậy, chúng ta đều là một tập thể, lẽ nào không nên giúp đỡ lẫn nhau sao?”
“Hơn nữa thanh niên trí thức Bạch là một cô gái, anh không thể vấy bẩn sự trong sạch của cô ấy.”
Hoắc Đình Xuyên lườm một cái, “Lời hay đều nhường anh nói rồi, anh mau đưa người đi, đừng để lỡ chúng tôi kiếm công điểm, không có công điểm mùa đông chúng tôi sẽ bị c.h.ế.t đói, chúng tôi đều là kẻ nghèo, chỉ có thể tự làm mà kiếm ăn nuôi sống bản thân.”
“Hu hu… anh Hàm, em buồn quá.”
“Ngoan, đừng khóc nữa, chúng ta về nhà.
Bạch Linh Linh tự biết có tiếp tục ở lại cũng không có kết quả, đành cùng Trương Hàm rời khỏi đây trước.
Đại đội trường nhìn họ hôm nay mới làm ba công điểm đã quay về Điểm thanh niên trí thức, cũng mất lực lắc đầu, dứt khoát không thèm để ý nữa.
Dù sao tới lúc không có lương thực ông ấy sẽ không cho mượn, chỉ có đói vài trận thì mới nhớ lâu được.
Thanh niên trí thức Tần người ta nhiều tiền như vậy, mỗi ngày còn kiếm được 10 công điểm, người so với người lại càng không thể so.
Đương nhiên thời gian Tần Sương rời khỏi đã hơi lâu, rất nhiều người đang nói thầm với nhau chuyện đồn đại về cô ấy.
“Thanh niên trí thức Hoắc, thanh niên trí thức Tần đi lâu như vậy vẫn chưa quay về, có phải là sau này sẽ không quay lại không?” Một người phụ nữ tọc mạch hỏi.
Đương nhiên lời này vừa nói ra, rất nhiều người xung quanh phút chốc đều dựng tai nghe.
“Thím à, chị Sương cháu là nhận nhiệm vụ đặc biệt của cấp trên, đi công tác ở phía nam, tính thời gian cũng sắp về rồi.”
“Mọi người đừng nghe mấy cái mồm nói bậy, chị Sương là vợ chưa cưới của anh trai cháu, hai người đã đính hôn ở Kinh Đô rồi.”
Gần đây mấy người họ cũng nghe chuyện độn đại, nói gì là chị Sương phạm tội bị người ta mang đi rồi, còn nói là về thành phố sẽ không quay lại, rồi còn nói là chạy trốn với người khác rồi.
Đó gọi là muôn hình vạn trạng, nếu không phải là không bắt được tận tay, thì họ sớm đã kéo người ra cho mật trận rồi.
Vân Mộng Hạ Vũ
“Thanh niên trí thức Hoắc, tiểu Tần là một đồng chí tốt như vậy, chắc chắn sẽ không bỏ lại mọi người trở về thành phố một mình, tôi xem mấy cái miệng nói bậy bạ này là đố kỵ với thanh niên trí thức Tần.”
“Thím à, tai nghe là giả, mắt nhìn thấy cũng không nhất định là thật, con người ấy à, còn phải tự mình đi cảm nhận, người khác có nói nhiều thế nào cũng chỉ ảnh hưởng đến sự phán đoán của mọi người thôi.”
“Được rồi, tôi muốn làm việc, sắp đến trưa rồi, bỏ lỡ không ít tiến độ.”
“Được, được, được, thìm không quấy rầy các cháu nữa, làm việc đi!”
Bạch Linh Linh vừa trở về Điểm thanh niên trí thức, nhìn thấy hoàn cảnh ở trong đó, trong ánh mắt lại hiện lên tia u ám.
Nếu không phải là anh trai nhà mình kết hôn, em trai còn chưa đủ tuổi, cô ta cũng không bị ba mẹ đưa về nông thôn, rõ ràng trước đây ba mẹ rất yêu thương cô ta, kết quả đến lúc phải lựa chọn, cô ấy vẫn bị vứt bỏ một cách vô tình.
Quả nhiên không có nhà nào là không trọng nam khinh nữ.
May mà lúc cô ta đi, trong cũng chuẩn bị cho không ít đồ và tiền bạc, cho dù là ở nông thôn, cũng có thể kiên trì được trong khoảng thời gian ngắn.
Nhưng nghĩ tới mỗi ngày đều phải cùng với những người chân dính bùn kia xuống ruộng làm việc, trong lòng cô ấy lại khó chịu không chịu nổi.
Nhìn những vết phồng rộp trên tay, cô ta càng nghĩ càng thấy khó chịu.
Sở dĩ cô ta nhìn trúng Hoắc Đình Xuyên vẫn bởi vì anh ta tới từ Kinh Đô, cô ta đã từng gặp anh ấy, tất nhiên cũng biết thân phận bối cảnh của anh ấy.
Cô ta nghĩ nếu như gả cho người đàn ông như vậy, sau này cho dùng không làm việc mình cũng không thể c.h.ế.t đói, nói không chừng ngày nào đó anh ấy trở về thành phố còn có thể đem mình theo.
Dù sao cô ta cũng không trông mong gì được ba mẹ cô ta đưa trở về.
Nhưng người đàn ông này thực sự quá vô vị, không hiểu chút nào là thương hương tiếc ngọc, cô ấy đã hạ thấp thân phận mình rồi mà vẫn cứ vô tình cự tuyệt cô ấy, còn chuyện vợ chưa cưới, thật xem cô ta là đứa trẻ ba tuổi dễ lừa như vậy sao.
Cô ta không tin, mình đẹp như vậy anh ấy lại không có một chút ý định nào với cô ta, nói không chừng chỉ là đông người nên ngại ngùng thôi.
Buổi trưa một hàng người quay về nhà, Hoặc Đình Xuyên rất giận dữa oán trách nói: “Các anh nói xem người phụ nữ này có phải đầu có bệnh không?”
“Ông đây đã nói rõ ràng như vậy, cô ta vẫn cứ muốn bám dính lấy, cô ta có mưu đồ gì?”
“Tôi tốt ở chỗ nào? Tôi sửa có được không? Tại sao lại xui xẻo cứ là tôi?”
Dương Minh Trạch vừa uống nước, vừa nói như đang suy tư: “Cô ta cũng tới từ Kinh Đô, anh nói xem cô ta trước đây có phải đã biết anh, biết thân phận bối cảnh của anh rồi không?”
“Cái gì cơ? Không thể nào, tôi không quen cô ta.”
“Kinh Đô nói lớn thì lớn, nói nhỏ cũng rất nhỏ, cho dù là lúc tôi còn học ở trường, cũng không quen biết tất cả các nữ sinh, nhưng không có nghĩa là người khác không biết tôi, nên tôi nghi ngờ cô ta nhìn trúng thân phận của anh!”
Dương Minh Trạch phân tích đàng hoàng như vậy, Hoắc Đình Xuyên nghe rồi cũng cảm thấy có lý.