Bỏ Thân Phận Pháo Hôi , Ta Làm Lại Từ Đầu - Chương 222

Cập nhật lúc: 2025-04-02 13:47:30
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Mẹ nó! Không có người cũng không thể ở, mấy gã đã đã sắp đuổi tới rồi.”

“Đi, mau đi.”

Tần Sương không biết người đuổi phía sau là tốt hay xấu, nhưng nếu cũng không phải là người tốt, thì cô hoàn toàn có thể ngồi đó làm ngư ông đắc lợi.

Sau đó, Lão Quỷ vừa muốn đi ra khỏi hang tiếp tục chạy trốn thì bị một tiếng s.ú.n.g b.ắ.n tỉa của Tần Sương đẩy quay lại.

“Lão đại, có người nổ súng!”

“Cẩn thận!”

“Mẹ kiếp, tên khốn khiếp nào làm vậy, ngươi ra đây cho ta!”

Tần Sương nhìn lấy đạn không b.ắ.n trúng người, bỗng có hơi thất vọng.

Quả nhiên, nhặt được s.ú.n.g thì sẽ không có chuyện tốt phía sau, cự ly gần như vậy cũng không b.ắ.n trúng, đánh giá thấp!

Vào lúc hai bên đều án binh bất động, Tần Sương mới phát hiện những người đuổi phía sau lại là người của mình.

Hơn nữa người đàn ông dẫn đầu, chẳng phải là người đàn ông mà cô vẫn luôn tâm tâm niệm niệm tìm kiếm sao?

Xem ra ông trời đã bị tấm lòng thành của cô cảm động, mới chỉ một buổi tối đã để cho họ gặp gỡ nhanh chóng như vậy.

“Lão đại phải làm sau, mấy gã này đuổi tới rồi, nếu không chúng ta trả đồ cho họ cho xong, dù sao họ lấy được đội cũng sẽ không làm khó chúng ta.”

“Cái rắm! Ông đây trả lại đồ, sau này ông còn cần lăn lộn trên đường nữa không? Con trai ông đã bị lộ cuốn vào rồi, nếu như tiền ở bên đó lại không lấy được, chúng ta chuyến này chẳng phải là phí công à.”

“Hơn nữa, chúng ta trước đây g.i.ế.c nhiều huynh đệ của họ như vậy, ngươi cảm thấy họ sẽ bỏ qua cho chúng ta sao? Cứ mãi không có đầu óc!”

Lão Quỷ bây giờ không ra được, chỉ có thể đợi một lúc gắng gượng, hi vọng có thể có một con đường sống.

Còn Hoắc Đình Châu vừa tới dưới cây đại thụ có Tần Sương, Tần Sương liền mở miệng gọi: “A Châu, bọn chúng ở trong hang!”

Nghe một tiếng “A Châu” Hoặc Đình Châu chớp mắt ngây người tại chỗ.

Tiếng gọi thân thuộc như thế, cho dù có c.h.ế.t anh cũng nhớ rõ đó là ai.

Vào lúc anh vẫn còn chưa kịp phản ứng lại, đồng đội phía sau lại cầm s.ú.n.g chĩa lên nhìn trên cây.

“Đội trưởng, trên cây có cô gái!”

Tần Sương: … Cô gái thần kỳ!

“A Châu tỉnh táo lại, mấy người đó ở trong hang, các anh đừng để họ chạy mất, nhìn đã biết không phải là người tốt!”

Cho tới lúc này Hoắc Đình Châu cuối cùng mới phát hiện mình không phải là ảo giác nghe thấy, anh ngẩng đầu nhìn người trên cây, bỗng chốc đỏ mắt nói: “Làm bừa, em sao lại ở đây? Mau xuống đây cho anh!”

“Đội trưởng, anh quen biết cô ấy ạ?”

“Là vợ sắp cưới của tôi, anh nói xem tôi có quen không!”

Hoắc Đình Châu lúc này tức giận sắp nổ tung, ở đây nhiều nguy hiểm, cô lẽ nào lại không biết rõ ư?

Lại một mình một ngựa giữ đêm khuya tới, thật sự là không cần mạng nữa!

Còn Tần Sương thấy vậy, cũng nghe lời chạy từ trên xuống.

“Em cẩn thận một chút, mặt đất trên, cẩn thận trật chân!”

“Ha ha, em cuối cùng cũng tìm được anh, có nhớ em không?”

“Hừ, em đợi anh trở về xem sẽ xử lý em thế nào, Báo đen anh đưa người vây quanh hang của họ, mau!”

Báo đen: “Vâng!”

Lúc này không phải là lúc hàn huyên, Tần Sương tất nhiên cũng không dám quấy rầy họ làm nhiệm vụ.

Nhưng nhìn bọn họ cũng nhếch nhác như vậy, phút chốc cảm giác đau lòng cho những người này.

“A Châu, trong hang là đường cụt, họ nếu như không ra, đợi mưa tạnh rồi, chúng ta sẽ đốt lửa hun khói họ, anh xem có được không?”

“Em cảm thấy hiện giờ có củi khô để châm lửa không?

Tần Sương nghẹn lại, trong lòng nghĩ đúng vậy, trời mưa đều ướt hết rồi, đốt cái rắm ấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-222.html.]

Nhưng kiên trì như vậy cũng không phải là tốt, lập tức cô tìm trong cửa hàng bách hóa, cuối cùng lần nữa tìm thấy đạn pháo sáng.

Sau đó nhỏ giọng nói: “A Châu, em có đạn pháo sáng dùng lần trước, anh có muốn dùng không? Đảm bảo sẽ phát sáng mù mắt bọn chúng.”

“Em vẫn còn thứ đồ chơi đó à?”

“Có chứ, anh cũng chẳng phải là không biết, em chính là tiểu tiên nữ, muốn có bao nhiêu cũng được, anh xem mọi người toàn thân ướt hết rồi, thời gian dài chắc chắn sẽ bị bệnh, nên là…”

“Đưa cho anh, anh sẽ ném.”

Hoắc Đình Châu không phải là người đầu óc cứng nhắc, vì bắt tên cầm đầu này họ đã tổn thất mấy người, đến nay tên đã nằm trên cung, không thể không bắn.

Nếu vợ nhỏ có vũ khí tốt hơn, chỉ có đồ ngốc mới không dùng.

Sau đó anh ghé tai dặn dò binh sĩ phía sau vài câu, rồi cho người đó đi thông báo cho các anh em khác.

Anh không muốn đợi lát nữa ra tay lại làm ngộ thương người của mình.

Dáng vẻ người đàn ông bị chói mù hai con mắt lần trước, anh đến giờ nghĩ lại vẫn cảm thấy mắt đau.

Đợi thông báo xuống bên dưới xong, Hoắc Đình Châu mới mở miệng hét: “Những người bên trong đã bị bao vây, biết điều thì nộp vũ khí sẽ không giết, nếu không đừng trách chúng tôi không khách khí!”

“Ông đây có đánh U sợ thì sẽ theo họ của ngươi!” Lão Quỷ hét trả lời lại.

“Lão Quỷ, ông đã bị bao vây, hà tất phải giãy giụa khổ sở, lẽ còn ông mặc kệ con trai ông sao? Ông đã vì cậu ấy mà trả giá nhiều như vậy!”

“Cút, đó là nó nên chịu, ai bảo nó là con trai ta, mạng nó là do ta cho, chest rồi cũng phải đền đáp công sinh thành dưỡng dục của ta!”

Mọi người nghe Lão Quỷ trả lời, cũng thầm thương tiếc thay cho con trai hắn ta.

Một người sống sờ sờ, sinh ra đã là công cụ, thì bi ai đến nhường nào!

Sau đó hai bên ai cũng không nhượng bộ ai, Hoắc Đình Châu chỉ đành cầm lấy đạn pháo sáng vợ đưa.

“Sương Sương, em nấp ở đây cho kĩ, anh đi ném đạn pháo sáng!”

“Được, anh cẩn thận một chút, kéo dây dẫn rồi lập tức ném đi ngay.”

“Yên tâm, anh sẽ không làm bị thương chính mình.”

Hoắc Đình Châu dặn dò Tần Sương xong, liền cầm đạn pháo sáng đi về phía trước.

Cho tới khi tìm thấy địa điểm tốt nhất, mới kéo dây dẫn rồi nâng tay ném vào hang.

Sau đó cùng với tiếng gọi “Nhắm mắt”. hang liền bị một luồng khói trắng nhức mắt nổ ra!

“A !!!”

“Mắt của tôi!!!”

“Đau quá, mắt tôi mù rồi!”

Những tiếng khóc than trong hang truyền ra ngoài, Hoắc Đình Châu cũng hét lên: “Mau chóng bắt người, nhanh lên!”

Lúc này đám người bị đạn pháo sáng làm mù mắt đều đang bịt mắt lăn lộn trên mặt đất.

Đợi Hoắc Đình Châu đưa người tiến vào, thì không tốn chút sức lực nào đem trói toàn bộ đám người đó lại.

Đặc biệt là còn tìm thấy một tài liệu được gói kín trên người Lão Quỷ, anh lúc này cuối cùng mới thở phào một hơi.

Lần này trở về cuối cùng có thể có thứ giao lại cho cấp trên rồi.

Chỉ có mấy người anh em không biết là lão đại vừa ném thứ gì, khiến những kẻ kia thành như vậy, nhìn cũng cảm thấy đau.

Lẽ nào đội trưởng vừa để cho họ bịt mắt, để tránh thứ này làm bị thương, nếu như không chuẩn bị, không chừng họ bị ngộ thương rồi.

“Đội trưởng, hiện nay thu quân rút lui chứ ạ?”

“Trước tiên nghỉ ở đây một lát rồi đi, ít nhất đợi cho tạnh mưa rồi nói tiếp.” Họ đuổi theo đã một đêm, lúc này sớm đã đuổi tới không còn sức lực.

Dù sao người cũng đã bắt được, cũng không thiếu chút thời gian, nghỉ ngơi tốt rồi rút lui cũng không làm lỡ việc.

Nhìn thấy mấy tên tội phạm chạy trốn kêu gào thảm thiết, Hoắc Đình Châu không ngạc nhiên chút nào.

Hai mắt chịu kích thích của ánh sáng mạnh như vậy, đổi thành ai cũng không chịu nổi.

Vân Mộng Hạ Vũ

Chương

Loading...