Bỏ Thân Phận Pháo Hôi , Ta Làm Lại Từ Đầu - Chương 216

Cập nhật lúc: 2025-04-02 20:42:50
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/Qxfpf63FYL

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Sương thấy Triệu Thục Hoa nhìn về phía mình, cô rất là tự nhiên giới thiệu: “Xin chào, tôi tên là Tần Sương, biết mười một thứ ngôn ngữ, nếu bà không tin khả năng của tôi thì có thể kiểm tra ngay tại chỗ!”

Gương mặt của cô quá đỗi xinh đẹp, rất nhiều người nhìn từ ánh mắt đầu tiên đều cho rằng cô là một cái bình hoa.

Cho nên để chứng minh bản thân không phải bình hoa, cô cũng không để bụng chuyện đối phương muốn làm khảo sát kiểm tra.

Mà Triệu Thục Hoa thấy cô nói vậy cũng lập tức dùng tiếng Anh bắt đầu trao đổi với cô.

Tần Sương nghe xong, đương nhiên cũng vô cùng trôi chảy trả lời câu hỏi của bà.

Đợi hai người đã trao đổi xong xuôi, lúc này Triệu Thục Hoa mới cười nói: “Cô rất giỏi, khẩu âm còn chuẩn hơn người đi du học như tôi về, chính là cô.”

“Bà khách sáo rồi, đây là chức trách của tôi.”

Sau khi Triệu Thục Hoa tiễn chủ nhiệm Tiền đi lập tức dẫn Tần Sương tới văn phòng, sau đó ném một đống tài liệu và hợp đồng dùng cho ngày mai cho cô xem.

Tần Sương thấy thế cũng dốc ra thái độ làm việc vô cùng nghiêm túc bắt đầu đọc toàn bộ tài liệu bằng tiếng nước ngoài.

Nhưng cô đọc một lúc đã phát hiện trong hai hợp đồng rõ ràng có bẫy.

Nói là triển lãm khoa học kỹ thuật nhưng thực chất chính là buổi mua bán một ít thiết bị điện của nước ngoài.

Hiện giờ, thiết bị điện trong nước còn chưa phát triển như nước ngoài cho nên nhập vào thiết bị điện của nước ngoài cũng là chuyện bất đắc dĩ phải làm.

Nhưng Tần Sương vừa nhìn kiểu mẫu nồi cơm điện này đã phát hiện hệ số an toàn có vấn đề.

Còn có cái máy giặt kia vừa nhìn đã biết là phế phầm người ta đã loại bỏ, rõ ràng hiện giờ có kỹ thuật càng phát triển hơn nhưng người ta chẳng những không bán, còn cố tình xem quốc gia của họ là coi tiền như rác.

Nếu không biết một ít sự phát triển của lịch sử, tìm người không hiểu biết việc này đến xem thì lần này Hoa quốc chắc chắn phải chịu thiệt hại lớn rồi.

Đợi sau khi cô đọc hết tài liệu lập tức lấy hợp đồng ngày mai cần phải ký của hai mẫu này ra đưa cho Triệu Thục Hoa: “Lãnh đạo, hai bộ hợp đồng này có vấn đề, thông số kỹ thuật ở đây đều là thấp nhất, không biết ngài có xem chưa?”

“Tuy tôi chỉ là phiên dịch viên nhưng tôi cũng biết chút ít về ngành thiết bị điện của khoa học kỹ thuật. Nếu ngày mai thật sự ký hợp đồng này, quốc gia chúng ta chắc chắn sẽ thiệt hại rất nhiều tiền của.”

Triệu Thục Hoa nghe lời cô nói xong cũng lấy hai bộ hợp đồng đó tới xem.

Đợi xem thông số kỹ thuật xong thầm nghĩ tại sao khi ấy mình lại không chú ý tới đám số liệu này chứ, suýt chút đã bị đối phương lừa rồi.

Sau đó mang theo sợ hãi nói: “Tiểu Tần, cô đọc rất kỹ, đúng là có vấn đề, may mà có cô ở đây chứ không đợi nhập mau đám thiết bị điện này, tôi sợ mình sẽ thật sự trở thành người có tội với cả quốc gia.”

“Nhưng buổi triển lãm lần này bề ngoài là triển lãm một ít thiết bị điện gia dụng và ô tô nhưng thực chất chủ yếu vẫn là giao dịch một ít s.ú.n.g ống đạn dược.”

“Với lại cũng là do bên trên chỉ đích danh cần, nước M chào giá rất đắt cho nên s.ú.n.g ống đạn dược của các quốc gia khác mang tới lần này, cô cần phải giữ bí mật biết không?”

Tần Sương vừa nghe là ngầm giao dịch s.ú.n.g ống đạn dược lập tức sinh ra hứng thú.

Vân Mộng Hạ Vũ

“Lãnh đạo, ba tôi là quân nhân, người yêu của tôi cũng là quân nhân, tôi cũng xem như quen thuộc với s.ú.n.g ống đạn dược. Nếu có chỗ nào cần, tôi cũng có thể giúp kiểm hàng. Còn về chuyện giữ bí mật, bà có thể yên tâm, tôi là người Hoa Hạ, tôi rất yêu nước cho nên sẽ không để lộ chuyện này đâu. Các bà không nói gì nhưng ba tôi có thể sẽ đánh gãy chân tôi đấy!”

“Vậy là tốt rồi, tuy là vẫn phải ký hiệp nghị bảo mật nhưng lòng con người có đôi khi rất khó nói. Cô cũng biết, quốc gia chúng ta đang thanh trừ sâu mọt, bọn gián điệp có ở mọi nơi cho nên tôi cũng chỉ có thể cẩn thận, cẩn thận, lại cẩn thận thôi.”

“Tôi hiểu được. Với lại, tôi còn biết võ công nữa, ngày mai lúc tôi phiên dịch cho bà cũng sẽ đảm đương vệ sĩ, bảo đảm sẽ không để bà xảy ra bất kỳ việc gì cả!”

“Vậy thì tốt quá, không ngờ phiên dịch viên bên trên phái tới lại là một cô gái toàn năng như vậy. Tôi đúng là kiếm lời rồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-216.html.]

“Bà quá khen rồi, chỉ là tôi có nhiều sở thích, cái gì cũng muốn học một ít. Còn tài liệu này, tôi đã xem qua rồi, ngày mai bảo đảm sẽ hoàn thành nhiệm vụ!”

“Được, nếu đã như vậy, kế tiếp cô hãy đi tham quan hội trường đi, sau khi làm quen thì trở về nghỉ ngơi, năm giờ sáng mai tập hợp ở đây, cô đừng đến muộn đấy!” Triệu Thục Hoa dặn dò.

“Được, tôi không làm phiền bà làm việc nữa, tôi đi làm quen hội trường trước rồi về nhà khách nghỉ ngơi.”

“Ừ, đi đi.”

Tần Sương rời khỏi văn phòng của Triệu Thục Hoa, đeo thẻ nhân viên công tác lên bắt đầu đi quan sát xung quanh hội trường.

Tuy không phải là hội nghị gì quan trọng nhưng vẫn sẽ có một ít người trời sinh là phần tử hiếu chiến.

Cô không tự kiểm tra an toàn nơi này thì sẽ không thể yên lòng được.

Buổi triển lãm ngày mai bị hủy là chuyện nhỏ nhưng nếu nhóm người nước ngoài c.h.ế.t ở nơi này thì bên trên tuyệt đối sẽ bận tới sứt đầu mẻ trán, nói không chừng còn sẽ thiệt hại rất nhiều tiền của.

Hoa Quốc hiện giờ mới vừa ổn định, trong thời điểm quan trọng này cũng không thể để có người nhân kẻ hỡ vào được.

Đợi tới khi đã quan sát toàn bộ xung quanh một vòng, xác định không có tai họa ngầm, lúc này cô mới đi dạo trở về nhà khách.

May mà buổi triển lãm cách trung tâm thành phố không xa lắm, nếu không qua lại một chuyến đúng là khá phiền phức.

Ngay lúc cô đi ngang qua một hẻm nhỏ đột nhiên nghe thấy tiếng kêu cứu từ trong hẻm truyền ra!

Đột nhiên nghe thấy tiếng cầu cứu, Tần Sương cũng khá sửng sốt.

Thầm nghĩ người xấu hiện giờ đều điên rồ đến vậy sao? Trời còn chưa tối đã bắt đầu gây chuyện rồi?

Nhưng hôm nay cô thật sự không muốn xen vào việc của người khác, lỡ như làm lỡ chuyện quan trọng ngày mai thì không ổn rồi.

Cô lập tức nện bước nhanh hơn tiếp tục đi về phía trước, xem như vừa rồi không nghe thấy gì cả.

Nhưng thường thường bạn càng không muốn tìm việc thì việc sẽ cố tình tìm tới bạn.

Lúc này, Tần Sương vừa rời khỏi hẻm nhỏ không xa, phía sau đã truyền tới tiếng bước chân hỗn loạn.

“Đứng lại, mày đứng lại đó cho tao, lại chạy ông đây sẽ cho mày một phát súng!”

Người đàn ông đang bị đuổi theo không dám dừng bước lại, dù gì bị b.ắ.n cũng coi như xong đời, nếu chạy không chừng còn có đường sống.

Tần Sương vừa quay đầu lại đã thấy một người đàn ông nhếch nhác, không muốn sống chạy về phía cô.

Cô lập tức cảm thấy có một đàn quạ đen bay ngang qua đầu.

Cô chỉ đi ngang qua thôi mà, người anh em này có cần phải hại cô như vậy không?

Mấy người đàn ông đang đuổi theo ở phía sau vừa nhìn thấy gương mặt của Tần Sương lập tức quên luôn kẻ mà mình đang đuổi theo.

“Lão đại, con đàn bà thật là đẹp, chắc chắn có thể bán được giá tốt đấy!”

“Đúng thật... Thật là con mẹ nó đẹp!”

Khóe miệng Tần Sương giật giật, đây là xem như cô không tồn tại hay sao?

“Này, cô gái nhỏ, lão đại chúng tôi vừa ý cô rồi đó, cô đi theo bọn tôi bảo đảm về sau cô sẽ được ăn ngon uống tốt!”

Loading...