Xem ra đây là đang ép cô phải thay trời hành đạo rồi!
Đôi mắt cô lập tức xoay tròn đi thật nhanh về phía trước.
Đúng lúc cô đang lo lắng bên kia không cho đổi giường nằm, chẳng phải công lao tốt như vậy đã đến rồi sao.
Sau đó đợi cô tìm được bảo vệ đoàn tàu, mấy người bàn bạc một lúc, cuối cùng là Tần Sương dẫn tới chỗ hai người kia đang trốn.
Không nói những thứ khác, hai người này rõ ràng không phải thứ gì tốt đẹp cả thế mà lại có thể mua được ghế giường mềm, có vẻ rất kỳ lạ.
Nghĩ cho dù không có giường nằm, đợi lát nữa dọn dẹp hai tên súc sinh kia ra ngoài xong, không phải vừa lúc có thêm hai cái giường nằm rồi sao.
Mà còn là loại giường mềm tốt như vậy thì ngủ sẽ thoải mái lắm đây.
Lúc Tần Sương dẫn người tới phát hiện bên trong chỉ còn lại một người đàn ông, chắc chắn một người khác đã ra ngoài làm việc rồi.
Sau đó, cô nhỏ giọng nói với người bên cạnh: “Chúng ta đợi một chút, còn có một người ra ngoài chưa về, không chừng còn có thu hoạch đấy.”
Vân Mộng Hạ Vũ
“Được, chúng tôi nghe theo đồng chí Tần.”
Mấy người đợi khoảng nửa giờ đồng hồ, quả thật đã thấy người kia xách theo một cái bao to trở về.
Tần Sương thấy thế lập tức vươn tay ra hiệu, mọi người cùng nhau vọt vào.
Qua Tử thấy đột nhiên có nhiều người xông vào, chưa đợi gã kịp đứng dậy phản kháng thì đã bị đối phương đè lên trên giường rồi.
Ngay cả lão Tứ mới vừa trở về cũng đứng sững tại chỗ.
“Các người là ai? Vì sao lại muốn bắt chúng tôi?”
“Thành thật chút đi. Vì sao bắt các người, bản thân các người không biết sao?”
Tần Sương mở cái bao to trên giường ra lập tức nhìn thấy một cậu bé đã ngất xỉu nằm trong đó.
“Đồng chí, đứa trẻ này hẳn là đã bị hôn mê rồi, tốt nhất nhờ bác sĩ khám thử. Với lại mau chóng tìm ba mẹ đứa trẻ, chắc họ còn chưa xuống tàu đâu.”
“Được, chúng tôi đã biết, làm phiền Tiểu Tần đã giúp đỡ.”
“Đừng khách sáo, mỗi người đều có trách nhiệm bắt kẻ phạm tội mà.”
Nghe hai người họ nói chuyện với nhau, lão Tứ và Qua Tử còn gì mà không rõ nữa, chúng đã sớm bị người theo dõi rồi.
Không ngờ làm việc này lâu như vậy mà cuối cùng vẫn bị bắt.
Hai người căm hận nhìn Tần Sương, nếu được thì chúng rất muốn g.i.ế.c c.h.ế.t cô.
Mà Tần Sương lại không sợ hãi chút nào, còn hừ lạnh một tiếng: “Hai người còn nhìn nữa, tôi sẽ móc mắt hai người ra đấy!”
“Đi thôi, đi thôi, nhìn cái gì mà nhìn. Đúng là sống thì phí lương thực lại không làm chuyện con người làm mà!”
Đợi hai người bị mọi người áp giải đi, hành khách xung quanh mới biết vừa tóm được hai gã buôn người, còn là loại nhân chứng vật chứng đầy đủ.
Sau đó, mấy nhà có con nhỏ đều thầm sợ hãi càng giám sát con cái mình kỹ hơn.
Mà ba mẹ của đứa bé trai nọ biết đã tìm được con mình thì khóc lóc đến không thở nổi.
Chỉ có người phụ nữ kia vẫn còn hôn mê, mãi vẫn chưa có ai đến nhận, có lẽ là một mình ra cửa.
Nhưng cho dù kế tiếp sẽ xử lý thế nào cũng không liên quan tới Tần Sương.
Nhờ có công giúp bắt tội phạm, còn là nhân viên chính phủ phái đi làm việc, chẳng bao lâu trưởng đoàn tàu đã sắp xếp cho Tần Sương một cái giường mềm yên tĩnh.
Chuyến tàu này là chạy thẳng tới tỉnh Y, cho nên toàn bộ cơ sở thiết bị trên tàu đều vô cùng đầy đủ.
Đợi sau khi đổi giường nằm xong, lúc này Tần Sương mới có thể yên tĩnh ngủ bù một giấc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-213.html.]
Mãi tới hai ngày sau, phía tầng dưới giường cô có một cặp vợ chồng và đứa trẻ tới mới khiến cô đau đầu.
Đứa trẻ đó nghịch ngợm vừa nhìn đã biết là do người trong nhà nuông chiều, không hề có chút giáo dục nào.
Bắt đầu từ lúc lên tàu vẫn luôn ríu ra ríu rít, không phải một chốc đòi cái này thì lát nữa lại đòi cái kia.
Ngay cả giữa trưa Tần Sương ăn thịt, nó cũng làm ầm lên đòi ăn.
“Mẹ, con muốn ăn thịt, chị ta là đồ tốn cơm tốn gạo vì sao lại được ăn ngon như vậy chứ!”
Tần Sương nghe nó nói thế, sắc mặt lập tức sa sầm lại.
Nó ồn ào cả đường đi, cô đều nhịn, vậy mà lại dám mở miệng mắng cô thì không được rồi.
Ngay sau đó, cô đóng nắp hộp cơm lại, lạnh lùng nói: “Muốn ăn thì bảo ba mẹ cậu mua, đã lớn bằng đó mà không có chút giáo dục nào cả, đến khi lớn lên cũng là một đứa phá hoại thôi!”
“A... Chị cũng dám nói tôi!”
Mẹ đứa trẻ thấy nó khóc lập tức nổi giận nói: “Tôi nói đồng chí nữ này, sao cô lại như thế? Con tôi muốn ăn đồ của cô cũng là cô may mắn đó. Xem cô làm con tôi hoảng sợ kìa, mau xin lỗi đi!”
Tần Sương tức giận bật cười, đúng là sau lưng mỗi đứa trẻ nghịch ngợm đều có một người phụ huynh không biết dạy.
Nhìn xem lời bà ta nói này không biết xấu hổ tới cỡ nào, còn ăn đồ của cô là may mắn của cô nữa chứ.
“Tôi lớn bằng này còn chưa gặp nhiều người không biết xấu hổ. Mà không biết xấu hổ như mấy người cũng là lần đầu nhìn thấy đó!”
“Muốn ăn đồ ăn của tôi thì cứ nói thẳng, còn may mắn, cũng không sợ đồ ăn mấy người đòi tới làm con mấy người mắc nghẹn!”
Cũng là trẻ con nhưng em trai Hổ Tử của cô là một đứa trẻ vô cùng ngoan ngoãn hiểu chuyện.
Nếu không bị tức quá đỗi, cô cũng không muốn nói những lời khó nghe đến vậy.
“Hay cho đứa con gái bịp bợm dám nguyền rủa con tôi, xem bà đây có đánh c.h.ế.t mày không!”
Mẹ đứa trẻ đưa nó cho chồng mình rồi đứng dậy vươn tay muốn đánh Tần Sương.
Đương nhiên Tần Sương sẽ không mặc kệ bà ta.
Chưa đợi đối phương bắt lấy tóc của Tần Sương thì đã bị cô nhấc lên đạp lên trên giường rồi.
“Á!!! Giết người!”
Theo một tiếng thét của người đàn bà, các hành khách ở bên cạnh cũng nghe thấy âm thanh lập tức vây quanh lại đây.
Mấy hành khách lúc trước có biết Tần Sương thấy bên này đã đánh nhau.
Cũng có người tò mò hỏi: “Đồng chí, chỗ cô làm sao thế? Họ bắt nạt cô sao?”
“Cũng gần như vậy, đứa trẻ này từ lúc lên xe đã bắt đầu làm ầm ĩ không ngừng làm tôi không thể ngủ được không nói. Vừa rồi còn mắng tôi là tốn cơm tốn gạo, mẹ nó nhìn không được còn muốn ra tay đánh tôi nữa!” Tần Sương lớn tiếng giải thích.
Cô không muốn gánh nỗi oan này, đây chính là lỗi của họ.
Con không được dạy dỗ là lỗi của ba mẹ, làm ba mà hèn nhát không nói lời nào, còn để mặc cho vợ mình la lối om sòm khắp nơi, đúng là một gia đình cực phẩm.
“Cô nói dóc, rõ ràng là cô đạp tôi, cô nhìn xem trên quần áo của tôi còn có dấu chân của cô đây này!” Người đàn bà bị đánh từ trên giường đứng lên to tiếng nói.
“Đúng, là thứ tốn cơm tốn gạo này đánh mẹ tôi, sao chị không đi c.h.ế.t đi!”
Mọi người nghe thấy lời đứa trẻ nói, sắc mặt cũng lập tức thay đổi.
Một đứa trẻ có thể tùy tiện nói ra những lời như vậy đã biết ngày thường cũng hay mắng chửi người khác như vậy.
Mà Tần Sương nhìn một nhà ba người họ cũng nổi nóng thật sự, “Nếu đã như vậy thì gọi trưởng đoàn tàu tới giải quyết đi!”
“Đúng, để tôi đi tìm trưởng đoàn tàu, loại người không được dạy dỗ này phải đi ngồi ghế cứng mới đúng!”