Mà Tần Sương sau khi ăn uống no đủ, ngủ một giấc ở ký túc xá của ba mình, vừa thức dậy đã theo ba tới sân tập võ.
Cũng chính là nơi huấn luyện cách đấu trong quân đội.
Khi nhìn thấy một đám binh sĩ vây xung quanh, Tần Phong đã biết chuyện này là do Trương Vĩ làm ra.
Nhưng lần này phải khiến ông ta thất vọng rồi, người bẽ mặt sẽ chỉ có chính ông ta mà thôi.
“Ba, ba nói xem con phải bao lâu đánh ngã ông ấy thì được? Nhanh quá sợ ông ấy mất mặt.”
Khóe miệng Tần Phong giật giật, “Dù sao đã đắc tội với người ta rồi, thua thế nào cũng là thua, con còn muốn xem thời gian nữa?”
“Cũng phải, vậy thì đánh nhanh thắng nhanh đi, sau đó nhìn xem còn có hạt giống nào tốt không.”
Tần Sương vào giờ phút này tựa như con hổ mới xuống núi, rất bức thiết muốn trình diễn sự oai phong của bản thân.
Mấy người đàn ông thối này luôn xem thường phụ nữ, hôm nay cô sẽ thay toàn bộ các nữ đồng bào dạy cho họ một bài học.
Để họ biết khi phụ nữ ác độc lên thì không có chuyện gì của đàn ông cả.
Sau đó hai bên nói quy tắc xong, Trương Vĩ lập tức bước tới.
Thấy sự bình tĩnh trên mặt cô, ông ta châm chọc nói: “Cô bé, nếu hối hận thì bây giờ vẫn còn kịp, bọn chú sẽ không cười nhạo ba của cháu đâu. Đỡ hơn lát nữa thua, chẳng những bị thương còn sẽ mất mặt hơn bây giờ nhiều.”
“Không phiền chú quan tâm, cháu đã chuẩn bị xong rồi, chú bớt nói nhảm mà bắt đầu đi!”
Tần Sương vừa nói xong, khí thế trên người lập tức thay đổi.
Nhất là Trương Vĩ, khi cảm nhận được sát khí từ cô cũng rất sửng sốt.
Làm sao... Làm sao mà cô có sát khí dày đặc như vậy?
Rốt cuộc là chỗ nào có vấn đề?
“Chú Trương, còn sững sờ ra đó là phải về ăn cơm chiều đấy.”
Trương Vĩ kéo suy nghĩ trở về, “Không biết tự lượng sức, tiếp chiêu này!”
Mọi người thấy Trương Vĩ không biết thương hương tiếc ngọc như vậy đều phải lau mồ hôi thay Tần Phong.
Mà người liên quan thì ngồi bên cạnh, dáng vẻ không hề lo lắng chút nào.
Tựa như người đang đánh nhau phía trên không phải là con gái ông vậy.
Lúc mọi người đều đang lo lắng thay cô gái, chỉ thấy Tần Sương tránh thoát khỏi một chiêu của đối phương thật nhanh chóng, sau đó nhấc chân tung một cước về phía Trương Vĩ.
Mọi người xung quanh nhìn thấy một đường cong parabol hoàn mỹ đó đều trở nên im lặng đến đáng sợ.
Sau một tiếng “Rầm”, Trương Vĩ phun một ngụm m.á.u ra.
Ông ta hơi mang nghi hoặc nhìn Tần Sương đứng trong sân, không thể nào nghĩ ra tại sao mình lại thua nhanh đến vậy.
Ngay cả mười phút còn chưa chống được đã ngã xuống rồi.
Mãi đến khi Tần Sương vỗ tro bụi không tồn tại trên người, “Còn có ai không phục có thể cùng tiến lên, cho mọi người biết cái gì gọi là mình giỏi thì có người khác giỏi hơn!”
Vân Mộng Hạ Vũ
Tần Sương vào giờ phút này tựa như sát thần trên chiến trường, sắc mặt lạnh như băng không hề có khác biệt với Tần Phong lúc bình thường.
Mà những người đang xem trò hay thấy phó lữ trưởng Trương Vĩ mới đó đã thua cũng rất bực bội.
Đều cảm thấy Tần Sương đang đánh lên mặt họ.
Vẫn là Tần Phong lúc này lên tiếng nói: “Người đâu, đưa phó lữ trưởng Trương tới phòng y tế trước đi, đừng để mọi người đánh còn chưa xong mà ông ta đã treo máy trước rồi!”
Các đồng nghiệp bên cạnh khóe miệng co rút.
Thầm nghĩ người ta đã thua thê thảm rồi, bây giờ ông còn cắm một dao, không ngờ ông Tần lại là người như vậy đấy!
Mà Trương Vĩ vốn đang nôn ra m.á.u lúc nghe thấy những lời này bị chọc tức đến ngất xỉu.
Cho dù không ngất đi, lúc này ông ta cũng không còn mặt mũi gặp ai nữa, ngất xỉu cũng tốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-211.html.]
Đợi sau khi đưa người bị thương đi, trên sân tập võ mới trở nên sôi động trở lại.
Nói thật, họ cũng chưa nhìn thấy rõ nội tình của Tần Sương mà đã thả người đi cũng không cam lòng lắm.
May mà Tần Sương cũng là phần tử hiếu chiến, thấy họ đều nóng lòng muốn thử lập tức vươn tay chỉ vào hai người đàn ông trông cũng không tồi nói: “Hai người các anh cùng lên đi!”
Hai binh sĩ bị chỉ nhìn thoáng qua nhau.
“Cô nghiêm túc chứ?”
Tần Sương gật đầu, “Đúng vậy, hai anh cùng tiến lên.”
“Được thôi, đợi lát nữa thua cũng đừng khóc nhè đấy!”
“Ông Tần, con gái ông đúng là nghé con mới sinh không sợ hổ. Hai người này là một trong những cấp dưới đánh nhau giỏi nhất, con gái ông hẳn là phải ngã xuống rồi!”
“Nói sớm quá, tôi không lo mà các anh lo cái gì!”
Tần Phong thấy dáng vẻ này của họ đều cảm thấy buồn nôn. Trước đây, lúc trong hắc đạo phải tiếp xúc với những người ranh ma.
Bây giờ sang bên này, đổi một nơi cũng đổi thân phận, lại phải tiếp xúc với một đám cao lớn thô kệch.
Quả nhiên, ở chung với những người không có chỉ số thông minh lâu ngày sẽ ảnh hưởng tới chỉ số thông minh của bản thân.
Địa vị của Trương Vĩ giống nguyên thân của ông, đều dựa vào công lao để leo lên.
Nếu ông tới sớm thì có đánh c.h.ế.t cũng không làm nằm vùng.
Tuy rất vinh quanh nhưng suýt chút nữa không còn vợ con, cho dù có vinh quang thì để cho ai xem?
Ông thà rằng vợ con làm ấm giường cũng không muốn tự mình chịu khổ.
Theo trận đánh trên sân tập võ ngày càng kịch liệt hơn, ánh mắt các binh sĩ đang vây xem cũng trở nên nghiêm túc hơn.
Họ xem rất vui vẻ nhưng hai anh em trên sân đấu lại khổ không nói nên lời.
Thầm nghĩ tại sao sức lực của đồng chí nữ này lại mạnh mẽ như vậy không nói, còn luôn ra ám chiêu và sát chiêu, đánh cả buổi hai người họ cộng lại chưa ra được quá mười chiêu, trên cơ bản đều đang phòng thủ.
Cứ như vậy, hai người họ đã sắp không thể chống đỡ nổi rồi.
Hai người đàn ông không đánh lại một cô bé, không cần nghĩ cũng biết đợi sau khi trở về lãnh đạo sẽ tức giận tới cỡ nào.
Ngẫm lại cảnh nước sôi lửa bỏng trong tương lai, đúng là không ăn dưa sẽ không bị tóm mà.
Mà ngày lúc này, ở một chỗ trên lầu ba, “Tư lệnh, võ nghệ của cô bé đó không tồi, không ngờ ông Tần lại giấu kỹ như vậy, không vào quân đội thì rất đáng tiếc.”
“Ha ha... Đúng là không tồi nhưng anh có biết thân phận của cô ấy là gì không?”
“Là gì? Thuộc hạ không biết.”
Hoắc Viễn Quân ngậm cười, “Cô bé đó chính là vợ sắp cưới của Đình Châu, không phải lúc trước các anh đều thấy một thanh niên trí thức ở nông thôn không xứng với nó sao?”
“Bây giờ đã gặp được người thật, không còn gì để nói nữa phải không?”
Nhưng ông ấy cũng rất bất ngờ, con dâu tương lai có võ nghệ không hề thua kém con trai mình, không tồi!
Đúng là nhặt được báu vật rồi, o(* ̄▽ ̄*)ブ.
Nhìn trận đánh đầy phấn khích trên sân tập võ, mọi người lúc này đã choáng váng rồi.
Tất cả mọi người đều không ngờ con gái Tần Phong lại lợi hại đến thế.
Đúng là nữ trung sát thần, mấy người đàn ông bọn họ vào trong tay cô chỉ có thể bị chà đạp dưới đất.
Thậm chí họ nghi ngờ, rèn luyện trong mấy năm nay đều là vô ích.
Nhất là những người ban đầu muốn nhìn xem Tần Phong bị cười nhạo, lúc này vẻ mặt đều như táo bón.
Chỉ có Tần Phong vô cùng thong dong ngồi bên cạnh xem con gái mình đại sát tứ phương.
Thầm nghĩ con gái ông chính là nhân tài mười mấy sư phụ bồi dưỡng nên, đám binh sĩ này vốn không thể so được.
Nghĩ lúc trước chỉ muốn sau này con gái có thể tự bảo vệ bản thân, ông đã rất nhọc lòng.