Mỗi lần giải quyết sự việc đều phải nói: Không thể học tập người ta sao, cũng là từ thành phố lớn tới, đến đây đã lâu rồi mà không hề cố tình gây sự, rồi nhìn lại các người mà xem, không giúp được gì nhiều mà không có chuyện ngốc nào là không làm.
Cũng may, cho dù đại đội trưởng phiền lòng nhiều nhưng vụ cày bừa mùa xuân cũng đã xong.
Hôm nay mọi người được tập thể nghỉ ngơi, Tần Sương vung tay dẫn nhóm bạn lên núi săn thú, muốn tổ chức một buổi dã ngoại du xuân.
Tuy là cô đã uống thuốc tăng lực, cả người có rất nhiều sức lực nhưng gần đây làm nhiều việc cũng khó tránh khỏi gầy đi không ít.
Quan trọng là trong nhà đã không còn thịt rừng nữa, mà cô thuộc loại người không có thịt sẽ không vui cho nên vừa được nghỉ đã vội vàng ra ngoài thả lỏng.
Một hàng sáu người đeo sọt trên lưng, cầm theo dao, vô cùng phong cách đi lên núi.
Người dân trong thôn đi ngang qua thấy thế đều nghĩ có khi nào thanh niên trí thức Tần sẽ xách một con lợn rừng về không, quả thật mọi người đã lâu không được ăn thịt rồi.
Nhưng chắc chắn họ sẽ thất vọng vì suy nghĩ của bản thân. Bởi vì lần này Tần Sương không có dự định đi lên trên.
Sau khi vào xuân, trên núi tràn ngập một màu xanh tươi tốt, đi đến nơi nào cũng có rau dại.
Mấy người tách nhau ra, vừa đi dạo vừa hái rau dại.
Tần Sương rất thích ăn rau bà bà, mỗi lần ở trong thôn đều có thể ăn một thau nhỏ, chúng rất hợp ăn với cơm.
Có lẽ là kiếp trước ăn nhiều sơn hào hải vị cho nên bây giờ cô rất thích các loại thổ sản và rau dại ở trên núi.
Nhất là rau bà bà sau khi rửa xong là có thể ăn ngay, cũng tiện cho bộ tộc tay phế như cô.
Mấy người hái một lúc, Tần Sương phát hiện hang thỏ. Mấy ngày này đúng là mùa sinh sản, không biết có bắt được vài con thỏ nhỏ không.
Mặc dù trong thôn có quy định về số lượng gia cầm của mỗi người nhưng họ có thể lén nuôi, như vậy cả mùa hè còn có thỏ không thể ăn hết.
“Anh tư, mọi người mau tới đây, chuẩn bị nhóm lửa bắt thỏ, tối về làm thịt thỏ xào cay.” Tần Sương nói xong còn nuốt nước miếng.
Mấy ngày gần đây không thể ăn thịt heo, quả thật cô đã thèm nhỏ dãi rồi.
Cho dù đồ ăn chay Vu Viên Viên và Lục Thần nấu cũng không phải dở nhưng lại thiếu mùi vị đó.
Sau khi cả nhóm chuẩn bị xong xuôi, Tần Sương bắt đầu đốt lửa.
Bắt đầu khi làn khói dày đặc bay vào trong hang, chẳng bao lâu mọi người đã bắt được mấy con thỏ rồi.
“Quào, con này nhỏ quá, thật là dễ thương.”
“Của tôi là một con thỏ lớn cũng rất béo.”
“Tôi cũng có, tôi cũng là thỏ lớn, rất lớn.”
Tần Sương xách con thỏ nhỏ trong tay, thấy mọi người đều có thu hoạch lập tức nói: “Con nào nhỏ thì mang về nuôi, đợi béo mập lại ăn. Vừa lúc vào hè chỗ nào cũng có cỏ tươi, dễ nuôi sống lắm.”
“Được, đúng lúc chuồng gà còn trống, đợi về nhà dùng cây cỏ trải bằng phẳng lên là cho nó vào ở được rồi.”
“Được, nhìn xem có gà rừng hay không, đợi đến bờ sông ăn gà nướng.”
Lúc này, Tần Sương đã không thể dằn lòng được, ném đồ đạc này nọ cho mấy người Vu Viên Viên rồi dẫn Hoắc Đình Xuyên sang bên kia.
Dương Minh Trạch thấy thế đành phải ở tại chỗ vừa hái rau dại vừa chờ họ về.
May mà không đợi bao lâu, hai người Tần Sương đã xách theo bốn con gà rừng về.
“Ôi chao, Sương Sương, các cậu giỏi thật đấy, mới đó đã bắt được gà rừng rồi à?” Vu Viên Viên hưng phấn nói.
“Ừ, tớ ném đá khá là chuẩn cho nên sau khi nhìn thấy dấu chân của chúng cũng rất dễ tóm được. Lại hái thêm chút rau dại và thịt, chúng ta có thể bắt đầu ăn được rồi.”
“Được, giữa trưa xem chúng ta thôi.”
Mãi đến khi mặt trời lên thật cao, trong cái sọt của mấy người gần như đã chứa đầy ắp. Lúc này, Tần Sương mới dẫn mọi người đi tới bên một bờ sông sạch sẽ.
Vân Mộng Hạ Vũ
Nhìn con sông trong veo, Tần Sương đột nhiên muốn ăn cá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-197.html.]
Lập tức nói: “Mọi người xuống hạ du rửa đồ ăn trước đi, tớ lên thượng du nhìn xem có cá lớn hay không. Nhớ là đừng đi xa, với phải để ý tình hình xung quanh nữa đấy.”
Vào mùa xuân, rắn côn trùng chuột trong núi cũng tăng lên, cô sợ mọi người không cẩn thận bị chúng cắn.
Chỉ cần ở trong núi, cho dù là khi nào cũng phải để ý tình hình xung quanh.
Dương Minh Trạch không thích rửa đồ ăn, bèn xách theo d.a.o đi theo em gái vào sông bắt cá.
Tần Sương cởi giày, mới vừa vén ông quần lên đã thấy trong nước có cá nhảy phốc lên.
Vả lại, còn rất to.
“Anh tư, anh nhìn kìa, lớn thật đấy, chúng ta có lộc ăn rồi.”
“Đúng vậy, chúng ta đúng là may mắn thật.”
“Đi thôi, vót mấy nhánh cây sắc nhọn chút, em đi xiên cá.”
Anh tư của cô không có võ công gì cả, cô cũng không trông cậy vào anh ấy có thể xiên trúng con cá.
Muốn ăn đến miệng, chỉ có thể dựa vào bản thân đi bắt thôi.
Dương Minh Trạch cũng biết bản thân được mấy cân lượng, vót xong nhánh cây đưa cho em gái rồi đứng bên bờ sông chờ thu hoạch.
Mục Nghiệp Kiêu thấy Sương Sương bắt đầu chơi đùa vừa định đứng dậy đi tới bên trên thì phát hiện dường như có thứ gì đang theo dõi mình.
Cô ấy cầm con d.a.o trong tay lập tức quay đầu lại, phát hiện cách đó không xa có một con rắn màu xanh đậm đang nhìn họ.
“Rắn, có rắn!”
Mấy người vừa nghe, lập tức đứng dậy nhìn sang.
May mà ngày thường Hoắc Đình Xuyên có nỗ lực tập võ, lúc này cũng không biết vì sao không hề nghĩ ngợi đã tiện tay ném con d.a.o ra ngoài.
Tuy không trúng chỗ bảy tấc của con rắn nhưng cậu ấy dùng sức rất tốt, lúc này thân con rắn đã bị chia thành hai.
“Con mẹ nó! Chạy mau!”
Khi mấy người thấy phía sau vẫn còn cũng không để ý gì được nữa, nhấc chân bỏ chạy.
Vừa chạy vừa hô: “Chị Sương, cứu mạng!”
Tay đang xiên cá của Tần Sương run lên, ngẩng đầu nhìn đã thấy có hai con rắn đang đuổi theo sau nhóm bạn của mình.
May mà không phải rắn độc, nó chỉ khá to mà thôi.
Cô lập tức đi lên bờ, nhấc chân chạy qua.
“Mọi người mau tránh ra, đợi lát nữa ăn canh rắn!”
Cả mùa đông không phát hiện nó, đang suy nghĩ buổi tối ăn gì thì nó tự dâng lên cửa.
Mấy người Vu Viên Viên xách mấy con thú rừng còn chảy m.á.u chưa xử lý xong, cứ như vậy lẳng lặng nhìn Tần Sương đại sát tứ phương.
Cũng không biết cô làm thế nào, chỉ vài cái đã khiến hai con rắn kia đầu mình hai nơi, không thể nào c.h.ế.t thêm được nữa.
Tần Sương c.h.é.m rớt đầu con rắn, vùi lấp tại chỗ, sau khi xử lý xong mới quay đầu lại phát hiện nhóm bạn đều nhìn tới nỗi sửng sốt!
Tần Sương xách theo thân rắn, thấy mọi người đều nhìn mình như vậy đ.â.m ra khó hiểu hỏi: “Các cậu làm sao vậy? Bị rắn dọa sợ rồi à?”
Mọi người: Không, bọn tớ bị cậu dọa đấy. Sao cậu có thể mạnh mẽ đến vậy, đó là một con rắn to đấy, cậu chỉ đ.â.m mấy cái đã băm nó ra rồi, bọn chúng không cần thể diện sao?
“Được rồi, đừng nhìn nữa, cất thứ nào vào sọt đợi tối về nấu canh rắn ăn, siêu ngon luôn đấy.”
Lục Thần nuốt nước miếng, run rẩy nói: “Tớ... Tớ chưa từng làm canh rắn bao giờ.”
“Đơn giản ấy mà, đợi trở về tớ nói cho các cậu biết làm thế nào là được thôi, bảo đảm khiến các cậu ăn rồi còn muốn ăn thêm nữa.”
Không, họ không muốn ăn!