Bỏ Thân Phận Pháo Hôi , Ta Làm Lại Từ Đầu - Chương 181

Cập nhật lúc: 2025-04-01 22:52:56
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nụ cười nở rộ trên môi Tần Sương khi thấy cô em chồng nhỏ bé vui thích. “Sau này chị thấy đồ đẹp hay trang sức nào, chị sẽ mua cho em. Con gái nhà họ Hoắc phải luôn xinh đẹp rạng rỡ.”

“Hi hi, vậy thì cảm ơn chị dâu nhiều nhé. Em cũng có quà cho chị, tuy không đẹp bằng quà của chị, nhưng mong chị đừng chê.” - Nam Hi bẽn lẽn đáp.

Cả ngày hôm qua, cô ấy cùng bạn bè dạo khắp nơi mới tìm được món quà vừa ý. Để có được nó, cô ấy đã phải tiêu tốn kha khá tiền dành dụm.

Tần Sương nhận lấy món quà, không hề có ý chê bai, ngược lại còn tỏ ra rất thích thú. Dù sao đây cũng là tấm lòng của cô em chồng, chỉ cần cô ấy không gây chuyện, Tần Sương đã thấy mãn nguyện lắm rồi.

Sau khi kết hôn, họ cũng chẳng sống chung, chỉ gặp nhau vào những dịp lễ Tết mà thôi. Vài năm nữa, khi Nam Hi lấy chồng, mối liên hệ giữa họ càng thêm mờ nhạt. Miễn sao ba mẹ chồng hài lòng và bênh vực cô là đủ.

Thấy con gái hiểu chuyện như vậy, lòng Đường Mẫn tràn ngập ấm áp. Con bé đã lớn thật rồi, biết cách lấy lòng chị dâu. Đây chính là khung cảnh gia đình mà bà ấy hằng mong ước.

Bà ấy không muốn nhà cửa lục đục ngay khi con dâu vừa bước chân vào nhà. Chứng kiến quá nhiều gia đình trong khu tập thể xào xáo vì chuyện mẹ chồng cô dâu, làm sao bà ấy không lo lắng cho được. May mắn thay, cả con gái và con dâu đều là những đứa trẻ hiểu chuyện, chắc hẳn sau này họ sẽ sống hòa thuận với nhau.

Tiệc rượu trong phòng khách vừa tàn, Hoắc Đình Châu liền đưa gia đình ra về. Thực lòng anh chẳng muốn rời đi chút nào, nhưng ba đã say mèm, mẹ và em gái cần được đưa về nhà an toàn. Dù sao muộn một chút anh quay lại cũng chẳng sao.

Gia đình họ Hoắc vừa đi khỏi, nhà họ Dương cũng lục tục lên xe, chuẩn bị về nhà nghỉ ngơi. Bữa cơm tối nay quả thật rất vui vẻ, ngay cả Tần Phong cũng uống đến mức loạng choạng, suýt chút nữa không đứng dậy nổi.

Ai cũng bảo lính tráng uống rượu giỏi, nhưng mấy ai chịu nổi sức công phá của vài chai rượu trắng kia chứ.

Sau khi tiễn mọi người ra về, Tần Sương vội vàng tìm thuốc giải rượu cho ba uống, sợ sáng mai ông thức dậy sẽ đau đầu. Nhìn phòng khách ngổn ngang chén bát, cô chỉ biết thở dài rồi bắt tay vào dọn dẹp.

May mà trong nhà ấm áp, cô cũng chẳng ngại việc dọn dẹp này là bao.

Hơn nửa tiếng sau, phòng khách đã trở nên gọn gàng, chỉ còn mùi lẩu vẫn vương vấn khắp căn phòng. Tần Sương tắm nước nóng, sau đó mới về phòng nghỉ ngơi.

Vân Mộng Hạ Vũ

Cô vừa thiu thiu ngủ thì nghe thấy tiếng gõ cửa. Không cần suy nghĩ, cô cũng biết người đến là ai.

Thở dài một hơi, Tần Sương bước xuống giường, mở cửa.

Vừa thấy Tần Sương ăn mặc phong phanh, Hoắc Đình Châu lập tức kéo cô vào lòng, giọng nói đầy lo lắng: “Sao em lại mặc ít thế này? Không lạnh sao?”

Tần Sương liếc mắt: “Anh hai à, ai đời đi ngủ mà mặc nhiều quần áo chứ? Với lại trong phòng em ấm lắm, không sợ ốm đâu.”

“Phải, phải, em nói gì cũng đúng. Em có nhớ anh không? Anh vừa về nhà tắm rửa xong đã chạy sang đây ngay.” - Hoắc Đình Châu ôm chặt lấy cô, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể mềm mại.

“Cởi áo khoác ra đi, anh muốn đông cứng em à?” - Tần Sương đẩy nhẹ anh ra.

“Chát!” Hoắc Đình Châu vỗ nhẹ lên trán mình. “Nhìn cái đầu anh này, vui quá nên quên mất. Mà này, hôm nay chúng ta đã làm lễ dạm ngõ, sau này em chính là vợ anh rồi.”

“Hứ, mới chỉ là đính hôn thôi, nếu anh sau này không tốt với em, em vẫn có thể đổi người khác đấy.” - Tần Sương hờn dỗi.

Cô có tư tưởng của người hiện đại, đàn ông không tốt thì bỏ, quyết không treo cổ trên một cành cây. Nhưng nếu anh luôn giữ vững tấm lòng son sắt, thủy chung như vậy, cô cũng sẽ không phụ lòng anh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-181.html.]

Dĩ nhiên, Hoắc Đình Châu nào biết suy nghĩ của cô, chỉ thấy cô vợ nhỏ này thật đáng ghét. Đã là người của anh rồi mà còn nghĩ đến chuyện thay người khác, đúng là cần phải dạy dỗ một phen.

Lợi dụng lúc Tần Sương còn đang ngẩn ngơ, Hoắc Đình Châu liền áp sát. Hai người đã thuộc về nhau, anh cũng không cần phải khách sáo nữa. Dẫu vậy, lần đầu tiên vẫn nên dành cho đêm tân hôn để thể hiện sự tôn trọng với cô.

Thấy người đàn ông của mình nóng lòng như vậy, Tần Sương cũng đành bất lực. Đàn ông một khi đã nếm mùi vị ái tình, quả thật như con sói đói không bao giờ biết no. Nếu thật sự cho anh ăn thịt, e rằng ba ngày ba đêm cô cũng không xuống giường nổi.

Nhiệt độ trong phòng dần tăng cao, hai người chìm đắm trong men say ái tình.

Cuối cùng, Hoắc Đình Châu ôm Tần Sương vào lòng, chìm vào giấc ngủ. Đêm nay, ai nấy đều ngủ rất ngon.

Mãi đến khi trời sáng rõ, Hoắc Đình Châu mới thức dậy, mặc quần áo chỉnh tề rồi trở về phòng khách bên cạnh. Dù Tần Sương không câu nệ tiểu tiết, nhưng anh thì không thể được.

Hơn nữa, trong nhà còn có ba vợ, nếu bị bắt gặp, anh có thể tưởng tượng được cơn thịnh nộ của ông ấy. Vất vả lắm mới làm lễ dạm ngõ, buổi trưa lại là tiệc đính hôn, anh nhất định không thể để mọi chuyện hỏng bét được.

Lúc anh rời đi, Tần Sương cũng tỉnh giấc. Cô trở mình, cảm nhận hơi ấm còn vương vấn trên giường, thầm nghĩ mùa đông mà được ôm người đàn ông của mình ngủ quả thật rất thoải mái.

Chiếc chăn ấm áp tự nhiên này thật tuyệt vời.

Chỉ tiếc là ngày mai anh phải về đơn vị rồi, nếu không cô thật muốn ôm anh ngủ thêm vài đêm nữa.

Nghĩ vậy, cô nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ.

Cho đến khi Tần Phong dậy nấu bữa sáng, Tần Sương và Hoắc Đình Châu mới thức dậy ăn cơm. Nhìn thấy Hoắc Đình Châu ở nhà mình, Tần Phong không khỏi cảm thấy khó hiểu.

Trong lòng ông ấy thầm nghĩ, sao một thằng đàn ông to lớn như vậy lại cứ bám dính lấy con gái mình thế?

Nghĩ lại... hình như năm đó ông ấy cũng... như vậy!

Thôi thì con cái lớn rồi, ông ấy cũng không quản được, miễn là chúng đừng để xảy ra chuyện gì là được.

Ăn sáng xong, Hoắc Đình Châu rời đi để chuẩn bị cho buổi tiệc ở nhà hàng. Còn Tần Phong và Tần Sương thì đến bệnh viện. Dù sao trưa nay ở đó cũng có tiệc, họ phải đến thăm bà cụ trước.

May mắn là gần đây sức khỏe của bà cụ đã khá hơn nhiều, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.

Sáng nay, Dương Minh Thần đến bệnh viện, nói với mọi người: “Gần đây, Âu Dương Hoành thua bạc khá nhiều ở sòng bạc. Cháu thấy ông ta lén lút đến một căn nhà, lúc đi ra thì vui vẻ hớn hở. Cháu nghĩ nhà mình cần phải đề phòng.”

Nghe cháu trai nói vậy, bà cụ thở dài: “Các con cứ tùy cơ ứng biến, chỉ cần giữ lại mạng sống cho cậu ta là được. Ít nhất cũng phải để cậu ta c.h.ế.t sau bà, nếu không bà xuống suối vàng cũng không biết ăn nói thế nào với anh trai.”

“Bà nội yên tâm, dù sao ông ta cũng là cậu của chúng cháu. Nếu ông ta không làm gì quá đáng, chúng cháu sẽ không ra tay độc ác. Trừ khi... ông ta tự tìm đường chết!”

Không chỉ Dương Minh Thần, mà cả nhà họ Dương đều rất ghét Âu Dương Hoành. Nếu không phải vì nể mặt bà cụ, họ đã sớm ra tay đánh người rồi.

Chỉ có Tần Sương ngồi một bên, ánh mắt suy tư. Nếu những người quen thuộc với cô ở đây, chắc chắn sẽ nói: “Đại ca, chị lại sắp bày trò gì nữa đây!”

Loading...