Bỏ Thân Phận Pháo Hôi , Ta Làm Lại Từ Đầu - Chương 173

Cập nhật lúc: 2025-04-01 22:52:40
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dương Minh Trạch tưởng chỉ có chú ba về, kết quả nhìn thấy Hoắc Đình Châu, đành phải đứng dậy đi vào bếp lấy thêm bát đũa.

Tần Phong nhìn nồi lẩu trên bàn, nghĩ bụng gan con gái càng ngày càng lớn, ngay cả nồi như vậy cũng dám mang ra dùng.

Không biết nên nói gì cho phải.

May mà đều là người nhà, không có người ngoài, nếu không ông thật sự không thể để cái nồi này xuất hiện.

Hoắc Đình Châu nhìn nồi điện trên bàn mà không hỏi gì, anh biết cô gái nhỏ có bí mật, chỉ cần cô không muốn nói, anh sẽ không hỏi.

Chỉ cần có anh ở đây, anh sẽ luôn bảo vệ cô.

Nước lẩu cay nồng sôi sùng sục, bốn người bắt đầu nhúng rau ăn cơm.

Tần Phong đã lâu không được ăn lẩu, quả nhiên có con gái ở đâu, mới có thể ăn được đồ ngon.

May mà người miền Bắc đều ăn cay được, nên lẩu cay Tứ Xuyên, mấy người ăn đến cuối cùng, ai nấy đều toát mồ hôi.

Ngay cả Tần Sương cũng vừa ăn thịt, vừa uống nước giải khát.

“A Châu, hôm qua anh không nghe điện thoại, là đang bận sao?”

Hoắc Đình Châu nghe Tần Sương hỏi, liền đặt đũa xuống nói: “Hôm qua không ở trong quân đội, đi làm nhiệm vụ, chiều nay mới về. Vốn dĩ định đến thăm ba vợ, kết quả nhìn thấy ba vợ đang khoe khăn quàng cổ mới, hỏi ra mới biết em đến Kinh Đô. Nhưng sao em lại đột ngột đến đây? Anh không nhận được tin tức gì cả.”

Tần Sương thở dài: “Em với anh tư nhận được điện báo bà nội nguy kịch nên vội vàng chạy về, kết quả bọn em vừa đến, bà nội đã không sao rồi, nên nghĩ đã đến đây rồi, thì ở lại đến khi giấy giới thiệu hết hạn rồi về. Nếu không lần sau còn không biết khi nào mới có thể quay lại.”

“Ra là vậy. Ngày kia anh được nghỉ hai ngày, anh cùng em đến thăm bà nội nhé.”

“Được ạ, vừa hay giới thiệu anh với mọi người trong nhà em.”

Dương Minh Trạch nghe hai người nói chuyện, trong lòng đã bất lực không muốn chê bai da mặt dày của Hoắc Đình Châu nữa.

Vân Mộng Hạ Vũ

Ba vợ, ba vợ! Đây là cách xưng hô mà một chàng rể chưa cưới có thể gọi sao?

Cũng không biết chú ba nghĩ thế nào, lại không phản bác gì cả, cũng không biết tên nhóc này đã dụ dỗ chú ba như thế nào.

Nghĩ bụng, ngày mai về nhà nhất định phải bàn bạc với ba anh trai, cho tên này một bài học.

Còn Tần Phong không nói gì, là vì ông ấy đã miễn dịch rồi.

Dù sao nói gì thì con gái cưng của ông ấy cũng sẽ bênh vực, ông ấy cần gì phải tự chuốc lấy phiền phức.

Dù sao thì ông ấy cũng đã điều tra rõ ràng lai lịch của tên nhóc này, không có vấn đề gì.

Chỉ cần có thể luôn đối xử tốt với con gái ông ấy, ông ấy cũng không có gì để chê trách.

Nói không chừng vài năm nữa, ông ấy có thể lên chức ông ngoại rồi.

Kiếp trước không được làm ông ngoại, quả thật ông ấy có chút tiếc nuối, nên kiếp này, con gái tự mình thích, người ta cũng không có vấn đề gì, ông ấy chỉ có thể chúc phúc cho con gái.

Sau khi ăn lẩu xong, Tần Sương no căng bụng.

Quả nhiên ăn ở đâu cũng không ngon bằng ăn ở nhà.

Sau đó cô nói: “Ba, hay là tìm một người giúp việc đến nhà đi, trong nhà vắng vẻ như vậy, ngay cả một người chăm sóc ba cũng không có. Thật sự không được, ba tìm một người mẹ kế cũng được, ít nhất bên cạnh ba còn có người chăm sóc, con cũng yên tâm hơn, ba thấy sao?”

Tần Phong giật giật mí mắt, sao nói chuyện lại nói đến ông ấy rồi?

Cả đời này ông ấy chỉ yêu vợ trước của mình, lúc đến đây, ông ấy còn lo lắng nơi này có vợ, không biết xử lý thế nào.

Biết được mình độc thân, ông ấy mới thở phào nhẹ nhõm.

Kết quả không biết đứa con gái này bị làm sao, đột nhiên lại muốn ông ấy kết hôn, chẳng lẽ uống phải nước giải khát giả, nói mê sảng sao?

“Con gái, ba độc thân quen rồi, con đừng có mai mối cho ba nữa. Bây giờ con trai cũng đã có rồi, cần gì phụ nữ, họ chỉ làm ảnh hưởng đến thời gian tự do của ba thôi.”

Tần Sương trợn mắt: “Ba, ba còn chưa chơi đủ sao? Chẳng lẽ sau này thật sự muốn ở cùng con, rồi chăm sóc con cái cho con à? Nhưng xét đến thân phận đầu bếp của ba, cũng không phải là không được.”

Thấy vẻ mặt đắc ý của con gái, Tần Phong cũng có chút nghiến răng nghiến lợi.

“Con còn chưa lấy chồng, đã bắt đầu ghét bỏ ba rồi phải không? Con không còn là chiếc áo bông nhỏ ấm áp của ba nữa rồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-173.html.]

Tần Phong càng nói càng tỏ vẻ đau lòng.

Hoắc Đình Châu và Dương Minh Trạch xem kịch, cũng không dám xen vào một câu.

Tần Sương phải đưa tay lên trán, bất lực nói: “Thôi được rồi, đừng diễn nữa, ba có phải người đẹp đâu, diễn như vậy rất chướng mắt đấy, biết không?”

Nghe con gái châm chọc, Tần Phong lập tức thu hồi biểu cảm.

Ông ấy trừng mắt nhìn con gái: “Con là khắc tinh của ba phải không? Kiếp trước rốt cuộc đã gây tội gì, mà lại làm ba của con.”

“Hừ, ba tưởng con muốn chắc, lúc sinh con ra, ba cũng đâu có hỏi ý kiến con!”

“Con nhóc thối, ba đi ngủ đây, nói thêm nữa, ba sợ c.h.ế.t yểu!”

Dương Minh Trạch và Hoắc Đình Châu nhìn Tần Phong chịu thua, cũng cúi đầu lén cười.

Nghĩ bụng, sao màn đấu khẩu hàng ngày của hai ba con này lại thú vị như vậy chứ.

Tần Phong rời khỏi phòng khách, Tần Sương mới nhìn hai người, nói: “Thôi được rồi, đừng nhịn nữa, muốn cười thì cứ cười, thật là.”

“Ha ha ha ha...”

Hai người không nhịn được nữa, cười lớn.

Thật sự là quá buồn cười, sao lời em gái nói lại châm biếm đến vậy.

Nếu cô là con gái của mình, có lẽ họ cũng sẽ tức đến mức bốc khói trên đầu giống chú ba.

Hoắc Đình Châu thấy cô gái nhỏ độc miệng như vậy, có chút lo lắng về vấn đề giáo dục con cái sau này.

Anh không muốn làm ba vợ thứ hai, thật sự quá đau lòng.

May mà sau khi hai người cười xong, Tần Sương mới tiếp tục nói: “Thôi được rồi, ăn no rồi thì làm việc đi, trong nồi lớn em đã đun nước nóng, vừa đủ để rửa mặt rửa bát, em đi dọn phòng cho hai anh, lát nữa ngủ cho ngon.”

“Được, bọn anh đi đây.”

Hoắc Đình Châu mặc áo khoác vào, bưng bát đũa ra bếp cùng Dương Minh Trạch.

Do trong bếp đốt lửa, nên làm việc không hề lạnh.

Còn Tần Sương thì lấy chăn ga gối đệm mới mua ra, nhanh chóng trải giường cho từng phòng.

Do không có lò than dự phòng, ngoài phòng gần phòng khách ấm áp hơn một chút.

Cô đành trải đệm điện cho phòng bên cạnh.

Đến khi hai người kia dọn dẹp xong, Dương Minh Trạch về phòng mình.

Hoắc Đình Châu mới gõ cửa phòng Tần Sương.

Tần Sương nghe thấy tiếng gõ cửa, không cần nghĩ cũng biết là ai.

Cô đứng dậy vừa mở cửa, Hoắc Đình Châu đã không kìm được ôm lấy cô, cúi đầu hôn xuống.

Đương nhiên, anh cũng không quên đóng cửa lại.

Tần Sương bị anh hôn đến choáng váng.

Thật sự không hiểu nổi, sao người đàn ông này lại khao khát đến vậy.

Nếu không phải chưa kết hôn, có lẽ lúc này cô đã bị ăn sạch sẽ rồi.

Hoắc Đình Châu đã nhớ nhung cô gái nhỏ đến phát điên, vừa rồi nếu không có người khác ở đó, anh đã sớm muốn ôm hôn cô rồi.

Lúc này không còn người ngoài, anh không khỏi nóng lòng.

Một tay anh ôm eo Tần Sương, một tay vuốt ve trên người cô.

Khiến cơ thể Tần Sương bắt đầu nóng ran.

Cảm giác tê dại đó, thật sự khiến người ta không còn chút sức lực.

Loading...