Bỏ Thân Phận Pháo Hôi , Ta Làm Lại Từ Đầu - Chương 156

Cập nhật lúc: 2025-04-01 06:32:29
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ừm, đi vào phòng.”

“Bên này.”

Khi Tần Phong vừa vào phòng, Tần Sương đã vui vẻ nói: “Lão ba, sao ba lại tới đây? Chỗ ba không có gì phải làm sao? hay là ba nghỉ việc sớm?”

Nghe thấy con gái mở miệng nói vậy, Tần Phong suýt nữa nghẹn lời.

Không thể trông mong ông ấy cố gắng chút sao?

Lập tức nổi giận nói: “Nếu như ba nghỉ việc, con sau này uống gió tây bắc đi, hừ.”

“Ha ha, lão ba nhanh cởi giày lên giường, bọn con cũng mới về từ phiên chọ, bây giờ cũng mới lên.”

“Nhanh nói cho con nghe, bên phía thủ đô thế nào, có gì trong tú vậy.”

Tần Phong ngồi lên giường, cởi giày ra là bò lên giường sưởi.

Tần Sương cũng tiến tới, ôm cánh tay lão ba, vô cùng thân thiết.

“Nói nhanh đi, lần này về có thu hoạch gì không? Đúng lúc bây giờ bọn con không có chuyện làm, muốn nghe ba kể chuyện.”

Tần Phong thấy dáng vẻ thân thiết của con gái cũng vô cùng hưởng thụ.

Mặc dù biết con gái sống ở đây rất tốt nhưng khi trời tối người yên ông ấy vẫn nhớ thương.

Vất vả lắm mới được nghỉ đông, ông ấy đã vội vàng tới đây.

Sợ hôm nay năm mới, ông ấy không kịp tới với con gái.

Thấy bọn nhỏ đều mặt mày hồng hào, sống rất tốt, Tần Phong mới nói: “Thủ đô bây giờ rộng hơn nhiều, đã không còn căng thẳng như trước, bây giờ xem như chợ đen, cũng mắt nhắm mắt mở.”

“Hơn nữa ba thăm dò được, bây giờ đã có người bắt đầu trở về thủ đô, cho nên ba nghĩ không bao lâu nữa sẽ tới thi đại học, cho nên cơ hội của các con cũng sắp tới.”

“Chỉ là bây giờ khó mà nói, có lẽ là một năm cũng có thể là hai năm.”

“Dù sao, các con cứ chuẩn bị sẵn, hơn nữa chuyện này trong lòng các con cũng hiểu rõ là được, nhưng đừng đồn lung tung, nếu trong nhà có người muốn thi, khi các con viết tin cứ mịt mờ nói một chút là được.”

Nếu tin của chú có sai, mọi người lại vui vẻ vô ích, các con nói đúng không?’

Tần Sương không ngờ lão ba nhà mình lại trở về như thế này.

Họ đều biết về lịch sử, vì vậy Tần Sương không thấy điều đó lạ

Chỉ có năm người khác, sau khi nghe xong lời của Tần Phong, họ cảm thấy hơi xúc động trong lòng

Nhất là Lục thần, đỏ mắt nói: “Chú, tin này chính xác bao nhiêu phần trăm?”

“Khoảng 70% thôi, dĩ nhiên chỉ trong vàinăm này thôi. Vì quốc gia đương nhiên sẽ cần nhân tài trong quá trình phục hồi và phát triển, và phương pháp nhanh nhất để tuyển chọn nhân tài là kỳ thi cao học. Vì vậy các cháu hãy cố gắng đọc sách chăm chỉ vào những lúc rảnh rỗi. Chú hi vọng vào ngày quốc gia phục hồi, các cháu sẽ có thể rời khỏi đây và không cần phải làm việc trên cánh đồng nữa”

Tần Phong vốn dĩ nói như vậy cũng có lo lắng của ông ấy.

Thay vì thúc giục con gái thúc giục họ học cả ngày, còn không bằng ném b.o.m để chính họ tỉnh táo lại.

Về phần có học hay không, chính là chuyện của họ.

Dù sao dựa vào năng lực của con gái, thi Thanh Hoa thì sẽ là trạng nguyên.

Có Tần Phong khẳng định, mọi người lập tức kích động.

Họ thật sự không muốn cả đời trồng trọt ở nơi này, nếu bây giờ có thể thi đại học về thành phố, vậy thật sự quá tốt.

Dù sao nói thế nào cũng vinh quang hơn so với dùng tiền mua công việc về thành phố.

Tần Sương thấy họ vui vẻ như vậy, cũng có chút buồn cười: “Bây giờ mọi người không trách tôi bắt mọi người học à?”

“Ha ha, vẫn là Sương Sương tốt nhất, có thể biết trước, đợi chúng ta thi lên đại học, nhất định phát lì xì cho cô, cô thấy thế nào?” Vu Viên Viên cười nói.

“Đúng đúng đúng, cứ làm như lời của Viên Viên, chúng ta đều thi lên đại học, đều cho cô lì xì.” Dương Minh Trạch nói.

“Được rồi, chưa đâu vào đâu cả, bây giờ chỉ mới có manh mối, nhưng tuyệt đối đừng kích động đến khó ngủ, đợi bên trên thật sự phát văn bản, mọi người mất ngủ cũng được.”

Ngay cả Tần Phong cũng nói: “Con gái chú nói đúng, chỉ mới có manh mối, chỉ cần mọi người bình thường rảnh rỗi học tập chắc chắn có thể thi đậu, đừng tạo áp lực cho mình.”

“Chúng cháu biết rồi chú.”

Sau đó Tần Phong lại nói đơn giản về tình hình hiện tại, dù sao thấy thế nào cũng tốt hơn trước đó nhiều.

Cho nên họ càng tin chắc thời gian thi đại học không còn xa nữa.

Tần Phong đến bây giờ trong nhà càng náo nhiệt.

Vân Mộng Hạ Vũ

Đến ba mươi tết, Tần Sương dậy thật sớm, bắt đầu viết câu đối.

Tần Sương viết một đôi, họ lại lấy đi dán một đôi.

Hôm nay không chỉ dán câu đối ngay cả Hoắc Đình Xuyên và Dương Minh Trạch cũng dán câu đối vui.

Tần Phong vừa quét tuyết, vừa nhìn bọn nhỏ vui vẻ, nghĩ thần cuộc sống như vậy thật tuyệt, đây mới là cuộc sống người bình thường nên có, ấm áp hạnh phúc.

Đợi dán câu đối xong, Tần Phong mang theo Lục thần và Vu Viên Viên đi vào bếp.

Hôm nay ông ấy định làm 18 món ăn, để bọn nhỏ vui vẻ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-156.html.]

Dù sao đêm trước, ông ấy đã để con gái chuẩn bị đồ dùng.

Mà bên khác, Hoắc Đình Xuyên đang chuẩn bị cắm pháo đốt thì thấy một quân đội mặc đồ màu xanh chạy về phía anh.

Dưới ánh mặt trời chói chang, Hoắc Đình Châu xách theo chiếc túi hành lý to lớn, chậm rãi bước về phía em trai.

Vừa thấy anh, Hoắc Đình Xuyên đã chạy tới, reo lên: “Anh cả, sao anh lại đến đây? Anh không về nhà ăn Tết sao?”

“Việc bên này vẫn chưa xong, anh đâu có nhiều ngày nghỉ để về nhà. Thế này, sáng sớm mùng Hai anh đã phải quay lại rồi,còn phải một tháng nữa mới có thể về Kinh Đô. Cho nên, năm nay anh sẽ ăn Tết cùng với mọi người, sao, không hoan nghênh à?”

“Sao có thể chứ! Vừa hay hôm nay chú Tần cũng mới tới, năm nay nhà mình đông người, chắc chắn sẽ rất náo nhiệt. Mau vào nhà đi, lạnh lắm phải không?”

“Cũng được, anh đã quen rồi. Đi thôi.”

Lý do Hoắc Đình Châu không về nhà, một phần là do công việc không thể rời đi quá lâu, phần còn lại là vì anh nhớ cô gái nhỏ.

Gần đây, ngoài những lá thư thỉnh thoảng gửi cho nhau, họ không còn liên lạc gì khác.

Nếu anh không đến thăm, e rằng cô gái nhỏ của anh sẽ quên mất anh trông như thế nào.

Và rồi, ngay khi anh bước vào nhà, Tần Sương bỗng sững người, sau đó là tiếng reo vui:

“A Châu, sao anh lại đến đây? Sao không báo trước để em ra đón anh?”

Hoắc Đình Châu đặt hành lý xuống, nhìn cô gái yêu dấu, cưng chiều nói: “Nhớ em nên anh đến. Em có nhớ anh không?”

“Nhớ chứ, nhớ lắm! Anh mau cởi giày lên giường sưởi ấm đi, em còn vài chữ Phúc nữa là viết xong.”

“Được, em cứ từ từ viết, không cần gấp. Anh cũng tranh thủ sưởi ấm, người lạnh lắm.”

Nếu không phải vì người lạnh buốt, anh thực sự muốn ôm lấy cô gái mình yêu ngay lúc này.

Thấy anh lên giường, ngoan ngoãn nhìn mình, Tần Sương bỗng tăng tốc độ viết chữ.

Đã lâu không gặpngười đàn ông này, đột nhiên xuất hiện như vậy, cô cũng có chút thèm thuồng. Linh hồn của cô đâu phải trẻ con, nói không có chút cảm xúc với trai đẹp là không thể nào.

Viết xong tất cả các chữ lớn, Tần Sương thu dọn dụng cụ, rồi mới lên giường, ôm lấy cánh tay Hoắc Đình Châu, hỏi: “A Châu, lần này đến khi nào thì anh đi? Có thể ở lại mấy ngày?”

“Sáng mùng Hai sẽ có người đến đón anh, nên ngoài hôm nay, ngày mai anh còn có thể ở bên em một ngày nữa.”

“A... chỉ có hai ngày nghỉ thôi sao? Khó khăn lắm anh mới đến thăm em một lần, không thể ở lại thêm vài ngày rồi hẵng về sao?”

Hoắc Đình Châu nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Tần Sương, dịu dàng đáp: “Ngoan nào, đợi anh hoàn thành nhiệm vụ lần này, anh sẽ xin nghỉ phép để đến đây ở bên em vài ngày, được không?”

“Haizz, thôi vậy. Công việc của anh khác với người khác, chỉ cần anh có thể chăm sóc tốt bản thân, không để mình bị thương, em đã mãn nguyện rồi. Còn về việc nghỉ phép, có thể xin thì xin, không xin được thì cũng đừng cố quá, dù sao chúng ta cũng chỉ là người làm công, không thể chọc giận ông chủ, mất bát cơm của mình, biết

không?”

Nghe cách cô ví von, Hoắc Đình Châu cũng thấy buồn cười.

Nhưng nghĩ kỹ lại, chẳng phải anh cũng chỉ là người làm công thôi sao? Hơn nữa còn là công việc nguy hiểm.

Trước khi gặp Tần Sương, anh đã sẵn sàng cống hiến cho đất nước. Sau khi gặp Tần Sương, ngày nào anh cũng muốn chuyển ngành về nhà, vợ con sum vầy.

May mắn thay, anh rất lý trí, biết mình muốn gì.

Vì vậy, mặc dù luôn nhớ nhung cô gái yêu dấu, anh vẫn kiên định với vị trí của mình.

Có nước mới có nhà, chỉ khi đất nước yên ổn thì anh mới có thể cho gia đình nhỏ của mình một cuộc sống bình yên.

Thấy trong phòng không có ai khác, anh đưa tay ôm lấy đầu Tần Sương, cúi xuống hôn lên đôi môi đỏ mọng khiến anh nhung nhớ ngày đêm.

Tần Sương thấy anh chủ động như vậy, ắt hẳn cũng không hề né tránh, ôm lấy cổ anh, đáp lại nụ hôn nồng cháy kiểu Pháp.

Hai người hôn nhau say đắm, cuối cùng, Hoắc Đình Châu là người buông Tần Sương ra trước.

Lúc này, cả người anh nóng bừng, đặc biệt là nơi nào đó đang gào thét dữ dội, anh sợ nếu cứ tiếp tục, sẽ làm điều gì đó không hay trước mặt cô gái mình yêu.

Anh ôm lấy Tần Sương, vừa thở hổn hển, vừa cố gắng hạ nhiệt cơ thể đang nóng rực.

Thế nhưng, dù có làm gì đi nữa, cơ thể anh vẫn nóng bừng khó chịu, khiến anh vô cùng bực bội.

Sau khi bình tĩnh lại một chút, anh nói: “Sương Sương, anh đi thăm chú, đến mà không chào hỏi thì không hay. Em ở trong phòng đợi anh, được không?”

“Vâng, anh đi đi, mặcthêm áo vào, đừng để bị cảm lạnh.”

Tần Sương không phải kẻ ngốc, cô biết người đàn ông này vừa mới động tình, chắc chắn là lúc này đang rất khó chịu.

Bây giờ anh vội vàng đi ra ngoài, có lẽ là muốn hạ nhiệt.

Mặc dù là lần đầu tiên yêu đương, nhưng ở kiếp trước, cũng không phải là cô chưa từng xem những bộ phim Nhật Bản.

Lúc đó, cô thích nhất là xem truyện tranh H, vì những người đàn ông trong đó đều có thân hình mà cô yêu thích.

Bây giờ, cô có một người bạn trai ưu tú như vậy, mặc dù cô cũng đã 18 tuổi, nhưng trước đây cô đã nói, chưa đến 20 tuổi nhất quyết không kết hôn.

Dù sao thì chuyện này có thế nào đi nữa, người khó chịu cũng không phải là cô.

Nhìn bóng lưng Hoắc Đình Châu vội vã rời đi, Tần Sương cũng bật cười khúc khích.

Xem ra, sau khi kỳ thi đại học được khôi phục, cô có thể “hạ gục” anh trước.

Chỉ cần trong thời gian đại học, không để xảy ra chuyện có con là được, còn nếu thực sự không được, cô cũng có thể học vượt, đẩy nhanh tốc độ tốt nghiệp.

Loading...