Bỏ Thân Phận Pháo Hôi , Ta Làm Lại Từ Đầu - Chương 147

Cập nhật lúc: 2025-04-01 06:32:11
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không, trên đường đến tiệm sách Đường Thành, tài xế mang theo quà xuống xe.

Tần Sương đang ở trong tiệm sách, đọc cuốn sách thiếu nhi để g.i.ế.c thời gian.

Nghe thấy có người bước vào, cô ngước mắt nhìn ra cửa.

“Chào buổi sáng, chú Đường.”

“Được, được, cháu thế nào? Tại sao không ở lại thêm hai ngày nữa?”

Tần Sương đặt cuốn sách thiếu nhi xuống, đứng dậy đáp: “Cháu không sao, hai ngày nay chắc bên đó cũng nóng lòng lắm rồi, hơn nữa cháu đã đọc xong hết số sách chú đưa cho, nên làm việc xong sớm về sớm.”

“Dù sao thì cháu cũng đã hứa với trưởng thôn rồi, khi trở về sẽ tổ chức cho dân làng trong thôn bắt đầu đi săn mùa đông.”

Đường Thành nghe vậy, không ngờ cô lại tổ chức cuộc săn mùa đông trong làng, xem ra cuộc sống trong thôn cũng không tệ.

Sau đó chú nói: “Nếu không có chuyện gì thì chúng ta đi trước đi.”

“Được.”

Lúc này tài xế Tiểu Vương mang theo quà tặng đi tới nói: “Đồng chí Tiểu Vương, cảm ơn đồng chí đã cứu tôi ngày hôm đó. Món quà này là một chút tấm lòng của tôi. Mong đồng chí sẽ sớm bình phục.”

Tần Sương nhướng mày, cho rằng người này giờ mới nhớ tới chuyện cô cứu anh ấy, xem ra ngày đó anh ấy nhất định là bị dọa cho sợ c.h.ế.t khiếp.

Sau đó mỉm cười đáp: “Vậy em không khách sáo đâu, cảm ơn anh Vương.”

Sau đó Tần Sương cất quà vào trong kho bảo quản của hiệu sách, sau đó đi theo Đường Thành đến xưởng cơ khí.

Giám đốc nhà máy Cung thấy họ đến thì rất nhiệt tình.

Chuyện ngày hôm đó ông ấy đã biết rồi, lúc đó cũng nghe nói như vậy. Sau đó, ông ấy toát mồ hôi lạnh.

May mắn là cuối cùng không có nguy hiểm gì, Tiểu Tần còn tự mình bắt được kẻ xấu.

Sau đó cười nói: “Đồng chí Tần Sương đã xuất viện rồi? Ăn uống thế nào rồi? Cháu có muốn nghỉ ngơi thêm không?

Nhìn giám đốc nhà máy khách khí như vậy, Tần Sương cười nói: “Cháu đã khỏe rồi, chỉ cần không vận động quá sức là được. Chú đừng lo lắng. “

“Được rồi được rồi, nếu đã như vậy thì chúng ta hãy đến nhà máy luôn được không?”

Vân Mộng Hạ Vũ

“Đúng lúc các thợ máy đều đang tập trung ở đó. “

“Được rồi đi thôi. “ Tần Sương trả lời,

Khi một nhóm người đến nhà may, bên trong đều có công nhân, cả nam lẫn nữ, nhưng nam thì nhiều hơn.

Quản đốc phân xưởng nhìn thấy giám đốc nhà mấy đưa người tới, lập tức bước tới nói: “Giám đốc nhà máy, sao anh lại đến đây? Anh có chuyện gì muốn dặn dò sao?”

“Tiểu Từ, máy móc này cậu mua ở đâu? Cậu gọi tất cả nhân viên kỹ thuật đến, tôi đã dẫn người phiên dịch chuyên nghiệp qua để họ đến học hỏi. “

“Ồ, tôi đi ngay đây. Máy ở trong kho phía sau. Tôi nhờ người mang ra được không?”

“Được rồi, đem máy móc tới chỗ trống bên phải, nhanh lên. “

“Vâng, xong ngay đây.”

Giám đốc nhà máy ra lệnh cho cấp dưới đi làm việc, trong khi Tần Sương đi loanh quanh khắp nơi.

Nhìn các bộ phận được sản xuất tại xưởng của họ, cô nghĩ rằng công nghệ thực sự hơi lạc hậu. Chẳng trách họ phải đưa công nghệ nước ngoài vào.

Cô đang tự hỏi liệu mình có nên giúp họ không.

Suy cho cùng, đây cũng là đất nước của cô, chỉ khi đất nước mạnh mẽ, người nước ngoài mới không nhìn chằm chằm như hổ đói mà ngồi yên ở nhà của mình.

Tuy nhiên, bây giờ cô không cần phải vội, cô sẽ ở nhà học từ từ vào mùa đông.

Sau khi máy móc bên đó được vận hành xong, họ tản ra tạo khoảng không gian rộng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-147.html.]

Tần Sương nhìn dòng chữ phía trên, cô nghĩ thầm, đây không phải là tiếng Đức sao?

Cô còn tưởng phải là một ngôn ngữ mà cô chưa từng thấy trước đây.

Ngay cả Đường Thành sau khi đọc xong cũng tức giận nói: “Không phải ngôn ngữ viết trên máy là tiếng Đức sao? Tính ra mọi chuyện đâu rắc rối như vậy, tôi có thể đọc hiểu một chút.”

Giám đốc nhà máy Cung nghe Đường Thành nói xong, ông ấy có chút xấu hổ nói: “Tôi cũng không biết, chỉ là đám nhóc nói không hiểu, cho nên tôi còn tưởng rằng là một ít văn tự chưa từng thấy qua.”

“Cho dù anh đọc hiểu được chút thì cũng không chuyên nghiệp bằng Tiểu Tần, anh nói có phải không?”

Đường Thành không khách khí trợn mắt trắng: “Cậu nói xem!”

Tần Sương không để ý bọn họ đang nói gì, cô chỉ tập trung xem văn tự viết trên đó.

Sau khi đọc xong, cô mới bắt đầu nhờ người khác giúp đỡ.

“Giám đốc nhà máy Cung, nếu chiếc máy này muốn chạy bình thường thì nó cần một số sửa đổi đơn giản. Cháu không biết liệu chú có thể tin tưởng cháu không.”

Cô vừa xem qua cái máy này không chỉ cần sửa lại chút, mà ngay cả sau khi nó khởi động lại thì sản xuất sẽ chậm lại và giảm đi rất nhiều.

Thay vì lãng phí thời gian như thế này thì để cô làm và chỉnh sửa lại toàn bộ.

Giám đốc nhà máy Cung nghe được Tần Sương lời nói, hỏi: “Cháu có bao nhiêu tự tin có thể sửa được?”

“8 điểm, ít nhất so với bây giờ tốt hơn.”

Nghe những lời này, giám đốc nhà máy Cung nhìn về phía Đường Thành, như kiểu ông nghĩ xem lời Tiểu Tần đáng tin không?

Nhìn thấy bộ dáng nghi hoặc của ông ấy, Đường Thành trực tiếp gật đầu nói có thể thử một lần.

Dù sao ông ấy cũng đã quen biết với Tiểu Tần lâu như vậy, nếu không chắc chắn thì đứa trẻ này chắc chắn sẽ không nói ra.

Hơn nữa lại có rất nhiều người đang xem ở đây, và nếu không có kỹ năng gì thì làm sao có thể giả vờ ngầu ở đây?

Vì vậy, ông ấy tin rằng Tiểu Tần có thể làm được.

Giám đốc nhà máy Cung nhìn thấy Đường Thành gật đầu, lập tức gạt đi sự hoài nghi, nói thẳng: “Nếu cháu đã nắm chắc thì cứ thử xem. Dù sao để đó cũng thành phế thải. Cháu không cần cảm thấy áp lực, sửa được thì tốt, chú Cung sẽ thưởng cho cháu, đảm bảo cháu sẽ không chịu thiệt đâu.”

Tần Sương nhận được sự cho phép và nhờ các thợ máy giúp cô lấy những bộ phận cô cần.

Mọi thứ đã sẵn sàng, cô mặc chiếc tạp dề dự phòng trong xe, bắt đầu hành động.

Đáng lẽ những người thợ máy nhìn thấy cô còn trẻ như vậy, chắc chắn họ đã khoe khoang và không coi trọng cô chút nào.

Nếu không phải giám đốc nhà máy trấn áp bọn họ ở đây, bọn họ nhất định sẽ không ngoan ngoãn như vậy.

Đương nhiên, Tần Sương không coi trọng ánh mắt nghi ngờ của những người này, được hay không thì thủ hạ cũng sẽ cố gắng hết khả năng.

Dù có nói những điều vô nghĩa đến đâu thì nó cũng không thuyết phục bằng hành động thực tế.

Sau đó Giám đốc nhà máy Cung và một nhóm nhân viên kỹ thuật trong xưởng nhìn thấy Tần Sương đang tháo dỡ từng bộ phận của cái máy ra.

Sau đó, dưới bàn tay khéo léo của Tần Sương, các mảnh ghép nhanh chóng được ghép lại với nhau như chơi xếp hình.

Người thường không thể hiểu được, nhưng càng nhìn thì mắt người trong cuộc càng sáng hơn.

Nhìn hành động quyết liệt của Tần Sương, ngay cả Giám đốc nhà máy Cung cũng sáng mắt lên.

Tất nhiên, điều đáng ngạc nhiên nhất là Đường Thành, không ngờ Tiểu Tần chỉ đọc được vài cuốn sách và tay nghề lại giỏi như vậy.

Mọi người xung quanh đều im lặng, không có ai quấy rầy Tần Sương sửa đổi, ngoại trừ thanh âm yêu cầu đồ vật, không ai nói một lời.

Lúc này Tần Sương đang đắm chìm trong thế giới của riêng mình.

Đây là lần đầu tiên cô sử dụng loại máy này nếu không đọc nhiều sách về nguyên lý như vậy thì cô thực sự sẽ không biết cách sử dụng.

Tất nhiên, điểm quan trọng nhất là nguyên lý cấu tạo của chiếc máy này rất đơn giản nên chỉ cần nhìn một cái là cô sẽ biết cách kết nối.

Loading...