“Nếu có vấn đề gì với số vốn cuối cùng này, anh tư của em nhất định sẽ khóc chết.
“Hahahaha...”
“Phụt~!”
Đường Thành nhịn không được, cùng Tần Sương cùng cười lên.
Trong lòng tự hỏi sao chàng trai trẻ này lại thú vị đến vậy.
Ngày nay lấy vợ chẳng phải phụ thuộc vào công việc và sính lễ sao?
Nghe anh ấy nói, tại sao nó lại trở thành vấn đề cái bản mặt?
Nhưng khi nghĩ rằng con gái ngày nay có vẻ thích trai đẹp thì lại thấy đây cũng là chuyện bình thường.
Suy cho cùng thì bản thân ông ấy cũng cưới người vợ hiện tại dựa trên ngoại hình của bà ấy nên ai cũng yêu cái đẹp.
Đợi hai người cười đủ rồi, Tần Sương tiếp tục nói: “Được rồi, ăn nhanh đi, ăn xong thì đến phòng chờ ngủ một giấc, ở đây em cũng đã ổn rồi, anh không cần chăm nom nữa đâu. Anh chỉ cần buổi trưa ghé qua mang đồ ăn cho em là được.”
Hai người vừa ăn xong bữa sáng thì đột nhiên có tiếng gõ cửa phòng bệnh.
“Có ai không? Tôi muốn vào dọn dẹp giường bệnh.”
Không đợi người trong phòng kịp phản ứng, phòng bệnh đã bị y tá đẩy ra.
“Này, các người đang ở trong phòng, sao không nói gì? Dọa tôi sợ c.h.ế.t đi được!”
Tần Sương nhìn người: Cô có cho tôi kịp nói đâu!
“Người chăm sóc người nhà tối nay không thể ngủ ở đây được nữa. Sắp có bệnh nhân vừa phẫu thuật chuyển vô đây nằm rồi.”
“Nếu không có chuyện gì thì cứ để một người ở lại chăm sóc thôi. Quá nhiều người sẽ ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của bệnh nhân.”
Nghe y tá nói xong, Tần Sương có chút đau đầu.
Sau đó lại nói với chú Đường cùng những người khác: “Cháu ở đây không có việc gì, anh tư đi ngủ đi, chú Đường đưa sách cho cháu, chú đi làm việc của mình đi.”
Chú Đường nhìn thời gian, trong lòng nghĩ còn có việc cần phải giải quyết.
Sau đó ông ấy đứng dậy nói: “Nếu vậy thì chú đi trước. Nếu cháu có cần gì thì cứ kêu y tá gọi điện thoại cho chú.”
“Được rồi, cháu biết rồi, anh tư cũng đi đi,”
“ Ra đến cửa thì thấy bệnh nhân khác chuyển qua đây.
Tần Sương ngước mắt lên nhìn.
Chết tiệt! ! ! ! ( ̄┰ ̄*)
Khi ánh mắt chạm nhau, Tần Sương đột nhiên cảm thấy ngượng ngùng, muốn đào cái lỗ chui xuống.
Ngay cả Dương Minh Trạch bước tới cửa cũng phải sửng sốt.
Anh ấy tự hỏi sao có thể trùng hợp đến thế?
Vụ lật xe nghiêm trọng vậy sao?
Khi Hoắc Đình Châu nhìn thấy Tần Sương trên giường bệnh, cả khuôn mặt anh đều trở nên tối tăm đến đáng sợ.
Ngay cả không khí xung quanh cũng lạnh lẽo.
Vân Mộng Hạ Vũ
Bác sĩ phía sau: Sao đột nhiên lạnh thế?
Cuối cùng, Tần Sương cười nói: “A, bạn trai, thật là trùng hợp a!”
“Ai, thật trùng hợp, còn chưa tới nửa tháng, em lại nhập viện rồi.” Hoắc Đình Châu lạnh lùng nói.
Nếu hôm nay không phải anh đưa thuộc hạ đi bệnh viện thì anh sẽ không biết cô vợ nhỏ của mình lại vào bệnh viện.
Nhìn vẻ mặt khó coi của anh, Tần Sương biết người đàn ông này nhất định đang rất tức giận, nói tiếp: “Chú Đường, anh tư, hai người đi trước đi, bạn trai của cháu tới rồi, hai người cứ yên tâm.”
Tốt nhất là đừng để họ xem kịch vụ lật xe như vậy.
Khi Dương Minh Trạch nhìn thấy sắc mặt u ám của anh rể, trong lòng nghĩ rằng tốt nhất là nên có người giáo dục em gái mình, để sau này còn phải chú ý đến sự an toàn của bản thân khi đi ra ngoài.
Sau đó anh ấy nói: “Đã có anh rể ở đây rồi thì vậy anh về ngủ trước.” Nói xong thì xoay người rời đi nơi này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-143.html.]
Đường Thành thấy người đàn ông này là người yêu của Tiểu Tần, vừa lúc có người chăm sóc cô, bèn gật đầu rời đi.
Sau khi bệnh nhân đã ổn định chỗ ngồi, các bác sĩ và y tá rời đi.
Hoắc Đình Châu cuối cùng cũng tranh thủ thời gian, ngồi xuống trước giường bệnh của Tần Sương hỏi: “Nói cho anh biết, tại sao em lại nhập viện? Em bị sao vậy? Có chuyện lớn như vậy, sao không nói cho anh biết?”
Tần Sương nhìn sắc mặt bạn trai khó coi, cũng không biết nên giải thích thế nào.
Gần đây cô thực sự vô cùng xui xẻo và luôn là người bị thương.
Ngay trước khi cô kịp nghĩ ra cách đối phó thì một y tá đẩy xe đẩy bước vào.
“Giường 21, đã đến giờ thay quần áo!”
Tần Sương: Được rồi, bây giờ không cần nói gì nữa, đợi chút nữa anh nhìn vết thương thì sẽ rõ ngay. Nhưng khi y tá nhìn thấy Hoắc Đình Châu, cô ấy nghi ngờ nói: “Đồng chí, anh là người nhà bệnh nhân sao? Tại sao tối qua trong lúc “nguy kịch” không thấy anh?”
Ánh mắt nguy hiểm nhìn Tần Sương.
“Nguy kịch?”
“Đúng vậy, bệnh nhân này một chút cũng không nghe lời, rõ ràng mất quá nhiều máu, chỉ muốn m.á.u của người nhà, suýt chút nữa tự tìm đường c.h.ế.t vì không muốn m.á.u của người lạ.”
Tần Sương: Chị gái à, chị có thể im miệng được không? Cô chưa muốn m.ô.n.g mình nở hoa!
“Ồ, rất tốt, tôi hiểu rồi. Cô thay băng cho bệnh nhân không nghe lời này trước, sau này tôi sẽ giáo dục đứa trẻ không nghe lời này.
Tần Sương: Tiêu rồi, Barbie Q.../ (ㄒoㄒ)/~~
Y tá tháo băng ra, Hoắc Đình Châu cuối cùng cũng nhìn thấy vết thương trên chân cô.
Đôi mắt anh nheo lại, tự hỏi tại sao lại là một vết thương do đạn bắn?
Chẳng lẽ cô vợ nhỏ của anh lại bị em trai của mình gây họa sao?
Hoắc Đình Xuyên: Em không có, đừng nói nhảm, không liên quan đến em!
Cô y tá thay thuốc cho Tần Sương rất nhẹ nhàng, sau đó dùng một chiếc nơ xinh đẹp băng lại, sau đó cất dụng cụ, ngẩng đầu lên nói: “Thuốc hôm nay đã được đổi, sau đó tôi sẽ đưa cho cô một lọ nước muối, một loại thuốc chống viêm, thuốc tiêm hết rồi thì nhớ yêu cầu tôi rút kim.”
Tần Sương cúi đầu, ngoan ngoãn phối hợp với y tá, không nói một lời.
Sẽ tốt hơn nếu cô có thể bỏ qua không khí lạnh lẽo xung quanh mình.
Thực ra cô không hề biết rằng đêm qua cô đã suýt uống nó, đúng là không làm gì thì không c.h.ế.t mà, xém chút nữa cô tiêu rồi.
May mắn thay, anh tư đã đến kịp thời và cứu mạng cô.
Mệnh chó… hừ! Mạng nhỏ!
Nếu không bây giờ cô đang nằm trên quan tài rồi.
Sau khi treo chai nước biển lên, y tá rời đi.
Hoắc Đình Châu lại lên tiếng: “Nói cho anh biết, chuyện gì đã xảy ra và làm thế nào em đến được đây?”
“Ôi... tất cả chỉ là ngẫu nhiên. Đừng để ý tình tiết quá, thực sự em không cố ý.”
Nói xong, cô áy náy nhìn Hoắc Đình Châu.
Hoắc Đình Châu nghe vậy, trên trán cũng có vạch đen.
“Tai nạn? Tai nạn gì mà em lại gặp phải người có súng?”
“Và với kỹ năng của mình, em không nên khiến mình xấu hổ như vậy.”
“Chẳng lẽ lần này lại vì cứu người đúng không?”
Tần Sương nghe Hoắc Đình Châu nói: “Thân ái, anh thật thông minh, em còn chưa kịp nói ra mà anh đã đoán được!”
“Em còn có gan cười, nếu như không phải hôm nay đúng lúc anh có việc đến đây, có phải em sẽ không nói cho anh biết có đúng không?”
“Còn nữa, hôm qua trong lúc nguy kịch cũng không báo cho anh, nếu không phải em mạng lớn, thì chắc hôm nay vợ anh vô quan tài rồi?”
“Sao em không biết yêu cơ thể của mình vậy?”
“Em lại khiến mình vô bệnh viện sau khi vết thương đã lành cách đây không lâu. Em nghĩ mình có chín mạng sao?”
“Anh nghĩ lần sau đi ra ngoài em nên mang theo người đi cùng, anh sợ một ngày nào đó nếu không tìm được người thì anh sẽ đi xuống Diêm Vương đòi người!”
Lần này Hoắc Đình Xuyên thật sự tức giận rồi.