Nghe Đường Thành cằn nhằn, Tần Sương cũng cười đáp: “Chú Đường, cháu không sao, chỉ là bị thương nhẹ thôi, hôm nay cháu sẽ nghỉ ngơi một ngày, ngày mai có thể xuất viện.”
“Hồ đồ! Bên kia chú đã nói rồi, công việc tạm thời đừng lo lắng, đúng lúc chú có mang cho cháu một cuốn sách, những ngày này ở bệnh viện có thể đọc sách, cháu không cần lo lắng gì nữa.
“Đi, ăn sáng trước đi, là dì của con, là dì đã đặc biệt làm cho con vào sáng sớm hôm nay. Nếu không phải vì có chuyện phải giải quyết thì dì nhất định sẽ đến thăm con.”
“Cảm ơn chú Đường, khiến chú lo lắng rồi.”
“Đứa trẻ này, nếu cháu không phản ứng nhanh, hôm qua chúng ta đã bị thương hoặc là đi gặp Diêm Vương rồi, chú nên xử lý những chuyện nhỏ nhặt này mới đúng.”
Tối qua về kể lại chuyện đó với vợ, vợ ông ấy cũng cũng hoảng hốt không kém.
May mắn thay, chỉ có chiếc xe bị hư hỏng hoàn toàn và bọn họ vẫn ổn.
May mắn thay, lúc này Tiểu Tần đã tỉnh lại và không có chuyện gì nghiêm trọng, nếu không ông ấy đã gọi cho chuyên gia từ kinh đô tới rồi.
Dù sao người ta cũng đã liều mạng để cứu ông ấy, và thậm chí còn bắt được hai đối tượng quan trọng. Sau này quay về kinh đô, ít nhiều cũng phải chăm sóc người ta.
Nhìn ông ấy khách sáo như vậy, Tần Sương nhắm mắt lại, nghĩ thầm, phải ôm cái đùi vàng này thật chặt mới được.
Dù sao đi nữa, bất kể nó có thể được sử dụng trong tương lai hay không, trước tiên hãy thiết lập các mối quan hệ.
Sau đó khi quay lại phòng bệnh, Dương Minh Trạch vẫn chưa quay lại, Tần Sương đã ăn sáng.
Ngửi được mùi canh gà thơm phức, Tần Sương nhìn Đường Thành một cái, vui vẻ bắt đầu ăn.
Cô chảy m.á.u nhiều, lại kiệt sức, lần này cô đói đến mức có thể nuốt chửng một con bò.
Sau khi cô ăn được nửa đường, Dương Minh Trạch quay lại với một túi đồ ăn sáng lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-142.html.]
Thấy chú Đường tới sớm như vậy, anh ấy lễ phép chào hỏi: “Chào buổi sáng. Chú Đường, chú ăn sáng chưa? Nếu chưa ăn thì ăn cùng bọn cháu đi, cháu mua rất nhiều.”
“Chú ăn xong rồi, các cháu ăn nhanh đi, trời lạnh rồi, đừng đợi nguội.”
Dương Minh Trạch nghe ông ấy đã ăn sáng rồi, cũng không khách khí nữa, đi thẳng tới chỗ em gái nói: “Sương Sương, anh tư mua cho em một cái bánh bao thịt lớn vừa ra lò. Ăn nhiều chút, sau khi no em mới có thể ngủ ngon.” .
Tần Sương trợn mắt, cô là heo sao? Cô ăn xong liền đi ngủ, ngủ lâu như vậy, căn bản không thể ngủ được.
Hơn nữa, cô còn lén lút mua thuốc bổ sung m.á.u trong trung tâm thương mại. Vì vậy cô không hề lo lắng về vết thương chút nào.
Đợi hôm nào kết hôn rồi thì cô sẽ đi xóa vết sẹo, không được để nó ảnh hưởng tới mỹ quan.
Mặc dù kiếp trước cũng từng thấy qua không ít quan hệ xác thịt, nhưng mà khi ăn thì cũng nên tuân theo lễ nghi chút.
... Nghĩ tùm lum rồi a~!
“Anh tư, em để lại cho anh một bát canh gà, ăn nhanh đi, ăn xong thì đi ngủ đi. Đêm qua chắc chắn anh ngủ không có ngon, quầng thâm hết rồi kìa.”
“Cái gì?”
“Quầng thâm? “
Vân Mộng Hạ Vũ
Dương Minh Trạch nghe em gái nói vậy, bèn đưa tay sờ lên mặt mình.
Khuôn mặt đẹp trai như vậy sao có thể có quầng thâm? Anh ấy không thể chấp nhận được, thậm chí còn chỉ vào khuôn mặt dùng dụ dỗ vợ tương lai về nhà.
Tần Sương nhìn thấy vẻ mặt kinh hãi của anh tư, cô nói với giọng điệu buồn cười: “Anh tư, đừng sờ vào nữa, ngủ một giấc sẽ ổn thôi, nhìn anh căng thẳng như vậy, rõ ràng là một người đàn ông, vậy mà giống như con gái, còn dưỡng nhan.”
“Em gái, em không hiểu đâu. Anh tư của em không có nhiều năng lực nên chỉ đành dựa vào cái bản mặt này, bắt cóc chị dâu cho em.”