Bỏ Thân Phận Pháo Hôi , Ta Làm Lại Từ Đầu - Chương 141

Cập nhật lúc: 2025-04-01 06:31:32
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/Qxfpf63FYL

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi hai người trở về phòng, bụng Tần Sương lúc này đang réo lên,

Dương Minh Trạch nghe được thanh âm, vui vẻ nói: “Em gái anh đói rồi phải không? Anh có để dành bữa tối cho em. Anh đoán bây giờ súp gà đã nguội rồi. Em có muốn ăn không? “

“Nếu em có thể kiên trì thì vẫn còn ba tiếng nữa, anh có thể ra ngoài mua bữa sáng cho em.”

Tần Sương nằm ở trên giường bệnh, sờ sờ cái bụng xẹp xuống của mình: “Anh tư, anh mang đồ ăn qua đây đi, em xem coi có còn ăn được không.”

“Được thôi.”

Dương Minh Trạch đem hết đồ ăn đặt ở trước mặt Tần Sương, nói: “Nhìn xem, chú Đường cho người đưa tới, anh cũng đã ăn rồi.”

Sờ đồ ăn nguội lạnh, Tần Sương thở dài: “Rót cho em một ly nước ấm, ăn không nổi.”

Đồ ăn nguội như này rồi ăn sao được, ăn vào chắc chắn bụng sẽ khó chịu.

Dù sao mấy tiếng nữa trời sẽ sáng.

Sau đó cô uống một cốc nước ấm lớn, sau đó nằm xuống tiếp tục nghỉ ngơi.

Sau khi Dương Minh Trạch dọn dẹp lại mọi thứ mới nói: “Em có muốn báo cho bên nhà tiếng không? Anh đã dùng thư giới thiệu ba ngày sau để đi ra ngoài, vì vậy anh không thể ở đây quá lâu.

“Không, đừng nói với họ là em bị thương. Sau khi trời sáng, anh có thể gọi điện về cho thôn nói với họ bên đây cần em làm việc, đừng để bọn họ lo lắng. “

“Được, anh nghe em, đi ngủ đi, em mất m.á.u quá nhiều, ngủ nhiều một chút sẽ hồi phục nhanh hơn.”

“Đến giờ thì anh sẽ ra ngoài mua bữa sáng cho em, đảm bảo em sẽ được ăn bánh bao nóng hổi càng sớm càng tốt.”

“Được rồi, cảm ơn anh tư. “

“Ngủ đi, anh tư sẽ trông chừng em…”

Tần Sương nhắm mắt lại liền ngủ ngay.

Đúng là cơ thể cô vẫn chưa hồi phục và cô không được phép thức đến rạng sáng.

Và khi Dương Minh Trạch nhìn thấy em gái mình ngủ say như vậy, anh ấy cũng không quay lại nằm trên giường kế bên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-141.html.]

Anh ấy vác một chiếc ghế đến ngồi cạnh em gái và nhắm mắt thư giãn.

Anh ấy sợ một khi lên giường, anh ấy không biết mình sẽ ngủ tới bao lâu.

Lát nữa anh ấy phải ra ngoài mua bữa sáng. Những người khác không biết em gái anh ấy ăn bao nhiêu, nhưng anh ấy biết rất rõ.

Nếu không mua thêm chắc chắn em gái anh ấy ăn không no.

Chỉ chờ bữa sáng do người khác mang tới, em gái nhỏ của anh ấy có lẽ sẽ c.h.ế.t đói.

Mặt trời đằng đông dần dần nhô ra khỏi đường chân trời.

Căn phòng cũng sáng lên.

Dương Minh Trạch ngủ gật và ngã thẳng xuống đất.

Anh ấy giật mình, và phải mất một lúc lâu anh ấy mới nhớ ra mình đang ở đâu.

Sau khi kiểm tra em gái mình chưa tỉnh dậy, anh ấy đứng dậy đi ra ngoài rửa mặt.

Sau khi tỉnh dậy hoàn toàn và kiểm tra xem em gái có ổn không, anh ấy rời bệnh viện để đi mua bữa sáng.

Ra ngoài không bao lâu, Tần Sương liền tỉnh lại.

Cô đói đến mức không thể ngủ được sau khi không ăn cả đêm.

Nhìn đồng hồ trên tay, trong phòng không có người, cô biết anh tư hẳn là ra ngoài mua bữa sáng.

Cô từ từ ngồi dậy, ngoại trừ cơn đau nhói ở chân trái, cơ thể cô đã tốt hơn rất nhiều.

Sau đó cô bước xuống đất và từ từ rời khỏi phòng bệnh.

Cô đi vào nhà vệ sinh, tắm sơ rồi đánh răng được cung cấp sẵn trong phòng rồi chậm rãi đi về lại phòng.

Kết quả vừa tới cửa, Đường Thành mang theo hộp cơm đi tới.

Nhìn thấy người bị thương đứng ở cửa, Đường Thành sửng sốt một chút, sau đó sải bước tới nói: “Cháu đang làm gì vậy? Thân thể còn chưa hồi phục, sao còn không nằm trên giường? Anh tư của cháu không quan tâm đến cháu à?”

Vân Mộng Hạ Vũ

“Còn nữa, cháu tỉnh dậy từ khi nào vậy?

Loading...