Bỏ Thân Phận Pháo Hôi , Ta Làm Lại Từ Đầu - Chương 136

Cập nhật lúc: 2025-04-01 06:31:24
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/Qxfpf63FYL

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh ấy có chút hứng thú với việc đọc sách về nhân vật phản diện, nhưng không biết liệu anh ấy có thể tìm thấy chúng ở đây hay không.

Tần Sương lên xe sau, lập tức chú ý tới hai cái ánh mắt đầy ác ý.

Cô nghĩ, không thể nào ngẫu nhiên đến mức cô gặp phải một tên cướp ngay khi vừa ra ngoài phải không?

Cô ấy có vận may kiểu gì vậy?

Cô không thể ra ngoài đàng hoàng và đến thành phố một cách suôn sẻ sao?

Sau đó cô giả vờ như không biết gì rồi tìm một chỗ gần cửa ngồi xuống, nghĩ thầm nếu bọn họ dám ra tay thì đừng trách cô lợi dụng màn biểu diễn của bọn họ.

Tình cờ là cô rất tạo thành tích cho cảnh sát để đổi lấy một số tiền nhỏ.

Khi đến giờ và xe chưa đầy, tài xế khởi động xe.

Mãi cho đến khi xe buýt đi được nửa đường, hai người trên xe mới hành động.

“Không ai được phép di chuyển. Cướp… cướp… cướp đây~!”

“Phụt~!” Tần Sương nhịn không nỗi lập tức cười ra tiếng.

Đoạn mở đầu này ngay lập tức khiến cô nhớ đến một cảnh trong “Thiên hạ vô tặc”.

Ngay cả nói cũng không xong mà dám ra tay cướp bóc. Đúng là người xấu thường làm chuyện xấu!

Tên cướp nhìn thấy Tần Sương cười, lập tức tức giận.

“Mày... mày cười cái rắm! Đưa tiền cho tao, nếu không ông đây h.i.ế.p mày!”

Khi mọi người trong xe nhìn thấy tên cướp nói như vậy, lập tức đồng cảm với Tần Sương.

Thật đáng tiếc một cô bé xinh đẹp như vậy lại bị đám dã thú này hủy hoại.

Tuy nhiên, Tần Sương nghe tên cướp nói, không hề sợ hãi mà nhướng mày nói: “Hiếp? Muốn h.i.ế.p như thế nào? Trên xe? Hay dừng xe tại khu rừng nhỏ nào đó? Chơi một hay chơi ba?”

“Cướp tiền thì không có gì thú vị cả, vừa đúng lúc bà đây không có chuyện gì làm, nếu các người có hứng thú thì chúng ta xuống xe chơi với nhau một chút có được không? Tôi đảm bảo các người sảng khoái cả ngày.”

Khi hai tên cướp nghe vậy thì đưa mắt nhìn nhau.

Tất cả họ đều nhìn thấy ham muốn của người đàn ông trong mắt nhau.

Đúng là mỹ nhân cực phẩm như vậy dù có tiền cũng không thể ngủ được.

Sau đó bọn chúng hét lên: “Dừng xe lại!”

Tài xế xe nghe tiếng hét, phanh gấp và dừng lại giữa đường, gần như văng ra khỏi xe.

Ngay cả những người khác trong xe cũng bị xô ngã.

Hai tên cướp ổn định thân thể, trực tiếp nói: “Mở cửa, mày xuống xe.”

Tần Sương nhìn thấy hai người nóng lòng muốn chết, cô bình tĩnh nói: “Được thôi, tôi mở cửa cho hai ngươi.”

Những người khác trên xe nhìn cô gái này có vẻ thiếu kiên nhẫn, lập tức cảm thấy cô gái này không trân trọng bản thân mình.

Cho dù gặp phải cướp không đánh được thì cũng không thể tàn nhẫn với chính mình như vậy. Nếu là bọn họ, thà c.h.ế.t cũng quyết giữ được sự trong sạch.

Tần Sương liếc mắt nhìn người trong xe, nghĩ tới khi gặp phải chuyện như vậy, không có người nào dũng cảm ra tay, cô có chút thất vọng.

Nếu không phải cô đang vội thì cô đã không thèm nói những điều vô nghĩa với họ.

Khi ba người xuống xe, một tên cướp có chút sốt ruột muốn ra tay.

Tuy nhiên, tay trái vừa duỗi ra, Tần Sương đã nhanh chóng đánh gãy nó.

“A!!!!”

Tên cướp hét lớn, người kia mới nhận ra mình đã bị lừa.

“Con điếm thối tha, tao g.i.ế.c mày!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-136.html.]

Tần Sương nhếch môi, nhìn đối phương đang muốn tấn công mình, nhấc chân đá vào thằng em trai của đối phương.

Cú đá này diễn ra rất nhanh và kèm theo một tiếng “bịch”, mọi người trên xe đều nhìn thấy một hình parabol bay rất xa.

“A!!!!”

Mọi người nhìn bộ dạng khốn khổ của tên cướp, lập tức kẹp c.h.ặ.t c.h.â.n mình.

Bọn họ thầm nghĩ, cô gái này thật độc ác. Chẳng lẽ cô gái định cắt đứt dòng giống của bọn chúng?

Vân Mộng Hạ Vũ

Quả nhiên, cô gái càng xinh thì có độc, sợ là ...

Và khi người tài xế nhìn thấy cảnh tượng như vậy, ông ta lập tức nhớ lại chuyện đã xảy ra cách đây đã lâu.

Chắc chắn bất kỳ tên cướp nào cũng sẽ xui xẻo khi gặp phải thanh niên tri thức này.

May mắn thay, ông ta đã thắng cược, nhìn có vẻ nguy hiểm nhưng không có chuyện gì xảy ra.

Ngày nay làm người tài xế đối với ông ấy dễ lắm.

Thỉnh thoảng lại xảy ra hiện trường cướp bóc nên mỗi lần ra ngoài ông ta chỉ dám mang theo hai tệ, không dám lấy nhiều hơn dù chỉ là một chút.

Ngược lại, nếu xui xẻo gặp phải cướp một lần, công sức trong một tháng sẽ mất hết.

Ông ấy tự nhủ, nếu thanh niên tri thức này được ra ngoài thường xuyên hơn thì tốt quá!

Lúc này, Tần Sương nhìn hai tên cướp nằm trên mặt đất đang khóc đòi cha, kêu mẹ, có chút chán ghét nói: “Chú tài xế, mau trói bọn chúng lại đi. Đợi cho đến khi tới thành phố thì cháu sẽ giao nộp cho cảnh sát, cuối năm rồi, vừa đúng lúc xét thành tích, hơn nữa sau này mọi người ra ngoài không phải gặp phải bọn chúng.”

Lái xe nghe vậy, ánh mắt đột nhiên sáng lên, sau đó nói với các đồng chí nam trên xe: “Sao các người không nhanh giúp cô gái này trói người đi, người ta cứu tài sản của mấy người, vậy mà mấy người chỉ biết đứng nhìn, các người xứng đáng bị cướp.”

Nghe lời nói của người tài xế, khuôn mặt của các đồng chí nam trên xe cũng đỏ bừng.

Vừa rồi bọn họ quả thật có chút hèn nhát, nhưng không có tiền cũng chỉ là chuyện nhỏ, tạ ơn trời nếu họ còn sống sót.

Lúc tài xế nói lời này, bọn họ mặc dù không cam lòng nhưng vẫn cùng nhau xuống xe, giúp Tần Sương trói hai người lại.

Tất cả những tên cướp bị bắt đều nhìn Tần Sương với vẻ mặt tức giận. “

“Tiện nhân, mày cứ chờ ông đấy… chờ… chờ đó!”

“Được thôi, tôi đợi, chỉ là không biết lần này các người vào đó rồi có cơ hội ra ngoài hay không. Nếu các người ra ngoài được thì tôi đây bất cứ lúc nào cũng đứng đợi mấy người trước cửa.”

Tần Sương căn bản không để ý tới hai tên hỗn đản này.

Nếu họ dám tìm cách trả thù cô, cô sẽ dám tiễn họ đến gặp Diêm Vương.

Dù sao thì chỉ cần cô xử lý sạch sẽ thì sẽ không ai biết cô đã làm gì.

Ngày nay không có người giám sát, trong núi lại có nhiều rừng già như vậy, muốn g.i.ế.c một tên cặn bã, hẳn là không quá khó.

Sau khi mọi người hộ tống hai tên cướp lên xe, tài xế tiếp tục lên đường.

Người bị Tần Sương đá một cước đã đau đến ngất đi.

Mãi cho đến khi xe khách đến thành phố, toàn bộ hành khách xuống xe, Tần Sương mới nhờ tài xế đưa hai tên cướp đến cục cảnh sát nơi đây.

Sau khi chờ đợi, tài xế xuống xe, bước vào và trình báo hành vi phạm tội.

Khi cảnh sát bước ra, nhìn hai kẻ bắt cóc trong xe, rồi nhìn Tần Sương bình tĩnh và điềm tĩnh, anh ta nghĩ, một cô gái xinh đẹp như vậy có thể tàn nhẫn như vậy sao?

“Xin chào, có phải cô là người đã làm hai người này bị thương nặng không? “

“Ừm, là tôi, làm việc nghĩa, không cần khách sáo.”

Nghe đối phương trả lời như vậy, hai vị cảnh sát đưa mắt nhìn nhau.

Trong lòng nghĩ phải cần bao nhiêu sức lực mới có thể đập tên cướp thành từng mảnh.

Bọn họ chỉ kiểm tra sơ qua thì phát hiện một trong hai người bị đứt cổ tay trái, người còn lại trở thành thái giám, có thể nói hành vi này quá tàn nhẫn.

Tần Sương nhìn thấy vết mực của họ, cau mày nói: “Tôi có thể gọi điện thoại không? Nếu cần ghi âm lời khai thì tốt nhất nên nhanh lên. Tôi còn có việc khác phải làm. “

“Khụ, mời cô vào trong nói chuyện, còn có tài xế nữa.”

Loading...