Tạm biệt anh trai, Tần Sương đi vào phòng gọi điện thoại, bắt đầu gọi điện thoại cho Đường Thành.
Sáng nay ông ấy đã tìm cô nhưng không biết có chuyện gì.
Đợi điện thoại bắt máy, Tần Sương đi thẳng vào vấn đề: “Xin chào, cháu là Tần Sương, cháu đang tìm chú Đường Thành.”
“Ôi trời, cháu gọi cho chú rồi, sao lại trễ quá vậy.”
Tần Sương nghe được giọng nói của Đường Thành vang lên: “Vâng, sáng nay có việc gì nên làm chậm trễ, không biết chú Đường tìm cháu có chuyện gì không?”
“Đúng vậy, có một lô máy móc đến nhà máy sản xuất máy móc bên đây, nhưng đều là tiếng nước ngoài, cho nên... ngay cả chú cũng không biết, vì vậy định hỏi cháu có thời gian không? Cháu giúp chú một tay, chú sẽ tính lương cho cháu.”
Tần Sương nghe được chuyện này, cô trả lời ngay: “Ngày mai cháu có thời gian, hôm nay cháu định gửi sách đã dịch qua đường bưu điện cho chú. Nếu đã như vậy thì ngày mai cháu đem qua cho chú luôn.”
“Được rồi, sách thì không cần vội, chú chỉ cần cháu ngày mai qua đây, và tìm hiểu những chiếc máy này.”
“Được rồi. Cháu sẽ tới trước buổi trưa ngày mai. Sau đó cháu sẽ tới tiệm sách tìm chú, có được không?”
“Có thể, quyết định vậy đi, ngày mai gặp.”
“Tạm biệt chú Đường,”
Tần Sương sau khi cúp điện thoại nói, rồi trực tiếp gọi cho Hoắc Đình Châu.
Cô gọi mấy phút cũng không có ai bắt máy...
Lúc Tần Sương muốn bỏ cuộc thì điện thoại cuối cùng cũng có người trả lời.
“Alo, ai vậy?” Hoắc Đình Châu khàn giọng hỏi.
Nghe thanh âm quen thuộc, Tần Sương nhẹ nhàng trả lời: “Là em, giọng của anh bị sao vậy? Tối qua anh ngủ không ngon à?”
Hoắc Đình Châu nghe thấy giọng nói của Tần Sương, xoa xoa lông mày đang buồn ngủ nói: “Sương Sương, sao lại muốn điện thoại cho anh, nhớ anh đúng không?”
“Ừm, nhớ anh lắm, đương nhiên còn muốn nói với anh, mẹ của anh tới nhà em rồi, anh biết không?”
“Biết rồi, sao vậy? Mẹ anh làm khó em gì không?”
“Không có, có điều mẹ của tới bất ngờ quá nên em không biết phải làm sao, luống cuống cả tay chân.”
“Haha…”
“Bên anh dạo gần đây bận quá nên anh quên nói với em, có điều mẹ của anh dễ gần lắm, với lại cũng muốn tạo bất ngờ cho em”
Tần Sương trợn mắt, trong lòng bị dọa không ít.
Sau đó anh nói tiếp: “Mẹ anh hỏi anh có muốn qua đây không. Nếu anh không có thời gian thì em sẽ về nói với mẹ. Ngoài ra, ngày mai em phải vào thành phố, có thể hai hoặc hai ba ngày mới quay lại. Nếu có chuyện gì xảy ra thì cứ nói với em trai anh, em về rồi thì sẽ gọi điện báo cho anh.”
“Vào thành phố?”
“Ừm, em có việc phải làm, sẵn kiếm thêm chút tiền.”
“Được rồi, anh biết rồi, em đi đường cẩn thận. Còn chuyện ghé qua hay không thì hiện tại anh không thể ghé qua được, em nói với mẹ anh một tiếng là được.”
“ Được rồi, em biết rồi, ngày mai em gửi cho anh chút đồ qua bưu điện, quay về nhớ lấy đồ đó.”
“Được rồi, em nhớ giữ gìn sức khỏe, anh có việc phải đi rồi.”
“Ừm, anh cũng vậy, bye bye.”
“Bye bye.”
Sau khi hai người cúp điện thoại, Tần Sương đến quầy lễ tân trả tiền.
Nhìn tờ tiền điện thoại 5,5 tệ, Tần Sương trong lòng thầm nói, thật sự rất đắt.
Tiền điện thoại có thể dùng để ăn một bữa thịt, quả nhiên cô vẫn phải viết thư để tiết kiệm.
Sau khi rời khỏi bưu điện, cô quay người đi đến bãi phế liệu.
Tình cờ là lâu rồi mình không vào đó, không biết có sản phẩm gì mới không.
Lúc này, trạm thu gom rác thải không còn vớt rác nhiều như những năm trước nữa.
Nếu điều này đến sớm hơn vài năm thì cô đã mua một số món đồ cũ.
Ông lão gác cổng nhìn thấy Tần Sương tay không đi tới là biết cô đang tìm cái gì.
Sau đó ông ấy bình tĩnh nói: “Không thể vào căn phòng phía đông, các căn phòng còn lại thì được, gom xong thì đi ra cân.”
“Được thôi ông.”
Tần Sương đi vào bên trong, nhìn xem nơi này bừa bãi rác thải đã không còn có mùi hôi như vậy nữa. trước đây, có lẽ là do trời đang lạnh hơn.
Sau đó, cô eo mặt nạ và găng tay rồi bắt đầu lục lọi.
Với kinh nghiệm trước đây của mình, cô nhanh chóng tìm được nhiều đồ tốt.
Tất nhiên, có một số người đã giấu đồ kỹ đến mức người khác không phát hiện ra.
Về khả năng tìm đồ của cô, đó là nhờ những kỹ năng cô đã học được ở kiếp trước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-132.html.]
Tìm kiếm suốt một tiếng đồng hồ, khi cô chuẩn bị rời đi thì thấy có hai người đàn ông đi tới cửa.
“Ông lão, chúng tôi tới kéo đồ, đưa chìa khóa cho tôi.”
Ông lão trông cửa đưa chìa khóa cho bọn họ mà không nói một lời khi thấy bọn họ.
Mà đối phương cũng lấy chìa khóa và bắt đầu di chuyển đồ đạc trong căn phòng phía đông.
Nhìn những gương mặt xa lạ, Tần Sương thầm nghĩ, không biết ai đã cho họ dũng khí để lôi ra thứ gì đó giữa thanh thiên bạch nhật như vậy.
Tuy nhiên, cô đảo mắt, lấy sách, báo và một số đồ lặt vặt tìm được rồi ra cửa thanh toán hóa đơn.
Ông lão thu 3 đồng, Tần Sương cầm đồ đi tới một con hẻm gần đó.
Khi bước ra lần nữa, cô đã biến thành một người đàn ông trung niên bụng phệ.
Vốn dĩ cô muốn tìm thứ gì đó để quay về, nhưng khi gặp được thứ tốt như vậy, nếu không tận dụng, liệu cô có cảm thấy tiếc nuối khi tham gia chuyến đi này hay không?
Cô nhìn đồng hồ và thấy vẫn còn hai giờ nữa mới đến giờ giao dịch nên vẫn còn thời gian.
Sau đó, xe vừa rời đi trước cửa trạm phế liệu, Tần Sương liền đạp xe theo sau.
Bây giờ cô đã cải trang để không ai có thể nhận ra cô là phụ nữ. Ngay cả bàn tay dễ bị lộ cũng được che bằng găng tay lao động.
Đi được một đoạn, Tôn Bân ngồi trên xe đột nhiên nói: “Lão Tam, cậu nhìn phía sau xem có ai theo dõi chúng ta không?
“A, không có ai cả, chắc là người ta cùng đường thôi, giữa thanh thiên bạch nhật ai dám tấn công chúng ta, tôi nghĩ là do gần đây cậu căng thẳng quá đấy.”
Tôn Bân nhìn vào gương chiếu hậu và cảm thấy người này đang cố tình theo dõi họ.
Có rất nhiều con đường để đi, nhưng người đó chỉ đi cùng một con đường với bọn họ.
Đương nhiên có thể là cậu ta thực sự đã suy nghĩ quá nhiều.
Mãi cho đến khi chiếc xe tải lắc lư trên một con đường nông thôn, Tần Sương mới tăng tốc độ, giơ tay chĩa s.ú.n.g vào lốp xe và b.ắ.n hai phát “Bịch bịch”.
Tôn Bân nhìn thấy lốp ô tô bất ngờ bị nổ, cậu ta cũng không điều khiển được tay lái và đ.â.m thẳng vào một thân cây lớn bên đường.
Một tiếng “rầm”, chiếc xe tải cuối cùng cũng dừng lại.
Tần Sương để xe đạp bên đường, bước nhanh đi tới.
Cô phải đưa ra quyết định nhanh chóng, nếu không cô sẽ dễ dàng đụng phải người qua đường giữa ban ngày.
Sau khi Tôn Bân bị va chạm, trên trán cậu ta cũng có một vết sưng lớn, đúng lúc Lão Tam đang chửi bới.
Cửa xe đột nhiên mở ra.
“Này, mày là ai? Mày muốn làm gì?”
“Mày là người theo dõi bọn tao? Mày là người đ.â.m thủng xe bọn tao có đúng không?”
“Đáng chết, mày muốn chết? Sao dám đụng vào bọn tao!”
Tần Sương không nói một lời, giơ s.ú.n.g lên chĩa vào hai người.
Lúc này cô mới hạ giọng nói: “Nếu không muốn c.h.ế.t thì xuống xe ngồi xổm xuống. Nếu không ngoan, tao sẽ cho bây gặp Diêm Vương.
Bọn người Tôn Bân chỉ đang chạy việc vặt cho người ta, làm gì thấy khẩu s.ú.n.g bao giờ, mặc dù bọn họ rất bướng bỉnh nhưng bị dọa sợ đến mức không dám nói một lời.
Lão Tam cũng im lặng ngay sau khi nhìn thấy khẩu súng.
Sau khi xuống xe, Tôn Bân đang định hỏi thì Tần Sương lấy cán d.a.o “bốp” hai phát khiến họ bất tỉnh.
Cô không có thời gian nói chuyện vô nghĩa với họ ở đây.
Khi hai người đàn ông bất tỉnh, cô cất khẩu s.ú.n.g lục và chạy ra xe tải.
Tần Sương hai mắt sáng lên, mở một cái hộp nhìn xem.
Cô tự nhủ, tự nhiên có nhiều đồ tốt như vậy, quả nhiên có sự khác biệt nếu có người dựa dẫm ở trên.
Sau đó chỉ bằng một cái vẫy tay, mọi thứ trong xe đều được đưa vào trong không gian.
Vân Mộng Hạ Vũ
Tất nhiên, trước khi đi, cô còn dùng phấn viết dòng chữ to lớn lên xe: “Thay trời hành đạo, cướp của người giàu chia cho người nghèo!”
Những chuyện này không cần suy nghĩ, cô cũng đã biết ai muốn chúng.
Thay vì để bọn quan tham nhũng chiếm tiện nghi, chi bằng để cô mang đi nuôi dưỡng mấy đứa trẻ mồ côi.
Nuôi các em lớn khôn, cũng xem như làm việc có ích cho xã hội.
Kiếp này, ngoại trừ Ngô Địch và Hổ tử ra, mấy đứa trẻ khác, cô sẽ không nhận nuôi những đứa trẻ khác như kiếp trước.
Suy cho cùng, thân phận của cô ở kiếp này đã khác.
Ba cô hiện là một chiến sĩ nhân dân có uy tín.
Vì vậy, cô sẽ nhận mấy thứ này, rồi làm nhiều chuyện tốt.
Sau đó cô nhìn hai người đàn ông bất tỉnh rồi lên xe đạp phóng đi.