Dù sao đi nữa, giá hàng lương thực là thế, dù có thích hay không.
Sau đó, cô nói: “Tôi không còn sự lựa chọn nào khác. Giá cả được ấn định như vậy. Vì vậy, nếu có hàng lương thực ngon như vậy trong tay thì đừng bán hết. Hãy giữ lại một ít cho mình, cậu vẫn có thể sử dụng nó khi cần thiết.”
“Đương nhiên, nếu các cậu muốn 1 đồng 5 thì mới bán được hết thì cũng có thể mua ít hơn từ tôi, nói không chừng sau này sẽ rớt giá.”
Phong Tứ suy nghĩ một lúc, đành phải nói: “Như vậy đi, hàng lương thực gần đây không cần nữa, còn về những thứ khác thì nếu ông có hàng thì tôi sẽ đặt, miễn là rẻ và có lãi một chút là được.”
“Cuối năm rồi, cậu có cần cá đông lạnh này không? Nếu vậy thì tình cờ tôi có một mẻ ở đây. Dù thời tiết gần đây cũng chưa lạnh đến thế, cậu cũng có thể đợi đến tháng sau mới lấy.”
“Tôi rất cần cá đông lạnh, nhưng những thứ này chỉ có thể bán được giá cao khi Tết Nguyên đán đến gần. Không bằng ông gửi cho tôi một lô trước năm mới cái đã?” Phong tứ nói.
“Được rồi, hôm nay cậu còn cần gì nữa không? Cậu có thể viết danh sách cho tôi. Nếu có hàng trong tay, tôi sẽ giao hàng cho cậu, sẵn tiện tính toán nợ nần lần trước luôn.”
“Có, ông đợi tôi lát, tôi đi viết ngay.”
Phong Tứ viết xong danh sách, Tần Sương liếc nhìn một cái, nói: “11 giờ trưa chỗ cũ, tôi đi trước đây.”
“Ừm, buổi trưa gặp lại!”
Tần Sương rời đi sau, cô nhìn đồng hồ thì thấy đã gần 8 giờ rồi, cô cởi đồ hóa trang đi đến khách sạn quốc doanh trước.
Bởi vì buổi sáng tâm tình không tốt, cũng không ăn nhiều nên hiện tại có chút đói bụng.
Nhìn những chiếc bánh bao nhân thịt mới hấp trong nhà hàng, cô nói thẳng: “Lấy cho tôi năm cái bánh bao, một tô cháo lớn và hai quả trứng vịt muối.” “Này cô gái, gọi nhiều như vậy cô ăn hết không?”
Nghe tiếng người nói mình, Tần Sương quay đầu lại, lạnh lùng nói: “Tôi ăn hết, không được sao?”
“Cô gái này sao lại ăn nói như vậy, tôi chỉ quan tâm cô thôi, nhiêu đây ăn không hết không phải lãng phí sao, tiền bây giờ khó kiếm lắm, cô nên tiết kiệm cho ba mẹ mình mới đúng.”
Sáng sớm gặp phải loại người như vậy, sắc mặt Tần Sương lập tức tối sầm.
Trong lòng cô nghĩ, tiền là tiền của mình, tiêu thế nào là chuyện của mình, quan tâm cô làm gì chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-131.html.]
Sáng sớm ăn nhiều muối quá, rảnh rỗi như vậy sao?
“Dì à, con không ăn cơm và tiêu tiền của dì, dì không cần phải lo lắng cho con đâu.”
“Đứa trẻ này, thật là...”
Tần Sương không để ý đối phương, trả tiền rồi lấy đồ ăn sáng của mình rồi cô đi tìm một chiếc bàn trống và ngồi xuống.
Cô thực sự không thích đôi co với mấy bà dì lớn tuổi.
Nếu cô nói một lời, bọn họ lập tức nháo nhào, phiền c.h.ế.t đi được.
Cũng may bà ấy thấy cô mạnh mẽ nên không nói thêm gì nữa.
Nhưng nhìn vào ánh mắt của bà ấy, rõ ràng là bà ấy không nói nên lời với cô.
Nhưng Tần Sương là ai? Cô hoàn toàn không để ý tới đối phương.
Vân Mộng Hạ Vũ
Ăn xong thì bưu điện cũng mở cửa.
Cô bước vào bưu điện, thấy người giao hàng nhận ra cô, bèn hỏi: “Thanh niên tri thức Tần, hôm nay không đi làm à?” “
“Ừm, hôm nay nghỉ ngơi, đồng chí Vương về sớm như vậy.”
“Không sớm, như thường lệ, nhưng hôm qua có thư và gói hàng của cô, mẹ chồng cô có đưa cho cô không?”
Tần Sương sửng sốt khi nghe tin mình có gói hàng và thư của chính mình, nhất định là dì quên mất chuyện đó.
Sau đó cô mỉm cười và nói: “Đưa rồi, cảm ơn anh đã cất công một chuyến.”
“Không có gì, việc nên làm, nếu đã như vậy thì tôi đi làm việc tiếp đây.”
“Được rồi.”