Bỏ Thân Phận Pháo Hôi , Ta Làm Lại Từ Đầu - Chương 128

Cập nhật lúc: 2025-03-31 23:31:11
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/Qxfpf63FYL

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh cả, anh đừng nghĩ vậy, là do người phụ nữ đó có lỗi với anh, anh cũng đừng tự trách mình.”

“Đây là cách chim khôn chọn cành để đậu à?”

“...”

“Thành ngữ chim khôn chọn cành để đậu có thể dùng trong trường hợp này sao?”

“Ôi trời, dù sao thì nó cũng có nghĩa gần nhau mà, hơn nữa người phụ nữ đó em cũng không thích, muốn làm chị dâu của em, em chịu không nổi.”

“Nhưng sau khi anh hôn mê, có một người chị tên là Vương Tuyết Mai đã tới chăm sóc tốt cho anh trong nhiều ngày. Em thấy chị ấy làm chị dâu em cũng không tệ.”

“Người ta không những không chán ghét anh khi anh là người thực vật, ngược lại còn chăm sóc vô cùng chu đáo, anh xem sao số anh lại tốt như vậy chứ.”

“Vừa vứt đi rác thì có một bảo bối tự tìm đến.”

“Nếu em là anh, em chắc chắn rước cô ấy về nhà.”

Mục Nghiệp Bằng nghe em gái nói vậy, cả người có chút bối rối.

Vương Tuyết Mai là ai?

Sao một chút ấn tượng anh ta cũng không có?

Chẳng lẽ là đối tượng ngưỡng mộ anh ta?

Mục Nghiệp Kiêu thấy anh trai không nói gì thì trực tiếp nói: “Anh cả, tan làm là chị Tuyết Mai qua thăm anh, đến lúc đó anh biểu hiện cho tốt vào, chuyện tốt như vậy, anh nhất định phải nắm bắt!”

Mục Nghiệp Bằng: “... Anh đi ngủ một lát.”

Có lẽ anh ta còn chưa tỉnh lại hoàn toàn, không chừng đi ngủ sẽ tốt hơn.

Thấy anh trai im lặng, Mục Nghiệp Kiêu tưởng anh mệt nên không nói nữa.

Trên thực tế, tâm trí của Mục Nghiệp Bằng lúc này đang rất hỗn loạn.

Anh ta cần phải sắp xếp mọi chuyện. Anh ta không phải là người mong manh, nhưng mối tình đầu của anh ta lại kết thúc một cách vội vàng như vậy.

Tiền bạc đã tiêu, thời gian đã tiêu, nhưng cuối cùng tất cả đều vô ích.

Lại kết thúc trong tình huống này.

Khi nhân viên bảo vệ thấy lão đại đã ngủ say, cậu ta quay lại báo cáo cấp trên.

Lần này, lão đại của bọn họ đã giành được công đức hạng nhất, nhưng vẫn chưa có lời khen ngợi nào nếu người này tỉnh dậy thì vinh dự này phải được trao cho lão đại của họ.

Không những bị thương nặng như vậy, vợ lại bỏ trốn theo người khác.

Không có người nào đáng thương hơn lão đại của bọn họ.

Kết quả là, ngay khi nhân viên bảo vệ rời đi, Vương Tuyết Mai bưng súp gà bước vào.

“Em gái, chị đến rồi đây, hôm nay anh trai em thế nào?”

Mục Nghiệp Kiêu nhìn thấy Vương Tuyết Mai, lập tức đứng dậy nói: “Anh cả, chị Tuyết Mai đến rồi, anh đừng ngủ nữa.”

Đang chuẩn bị chìm vào giấc ngủ thì Mục Nghiệp Bằng lại bị em gái gào lên, cơn buồn ngủ lập tức biến mất.

Anh ta mở mắt không nói nên lời: “Em gái, em muốn g.i.ế.c anh trai mình à?”

Nhìn thấy người trên giường bệnh đã tỉnh, Vương Tuyết Mai cũng sững sờ tại chỗ.

Chỉ một đêm không ghé qua, người ta tỉnh lại rồi sao? Tỉnh khi nào vậy?

Điều này... thật xấu hổ!

Mục Nghiệp Bằng nhìn lại người vừa tới, cảm thấy mình đã từng gặp người này ở đâu nhưng lại không nhớ ra.

Sau đó anh ta có chút xấu hổ nói: “Xin chào, chúng ta đã gặp nhau bao giờ chưa?”

Vương Tuyết Mai còn chưa kịp trả lời, Mục Nghiệp Kiêu đã lên tiếng trước: “Anh, đây là chị Vương Tuyết Mai. Khi anh hôn mê, chị ấy luôn ân cần chu đáo chăm sóc anh,”

“Anh không thể phủ nhận điều đó, có biết không?”

“Nếu anh dám từ chối, anh là một kẻ cặn bã!”

Sau khi nghe lời nói của em gái, mặt Mục Nghiệp Bằng đỏ bừng.

Anh ta còn chưa nói gì, tại sao bản thân lại là trở thành kẻ cặn bã như vậy?

Hơn nữa, anh ta thực sự không quen biết cô ấy nên không thể chỉ vì điều này mà cưới cô phải không?

Hơn nữa, anh ta vừa mới thất tình. Cho dù sau này anh ta muốn tìm lại bạn gái thì cũng cần khoảng thời gian tìm hiểu nhau chứ.

Nếu bây giờ anh ta nói ra, anh ta sẽ cưới cô ấy và chịu trách nhiệm với cô ấy, vậy thì anh ta thật sự là kẻ cặn bã.

Một cuộc hôn nhân không có tình cảm là bắt nạt người ta.

Vương Tuyết Mai nghe được Mục Nghiệp Kiêu nói vậy: “Được rồi, tôi còn có việc phải làm, tôi chỉ mang canh gà đến cho anh, tôi đi đây, anh cứ nghỉ ngơi đi.”

Nói xong lời này thì quay người rời đi.

Mục Nghiệp Kiêu không nói nên lời, tự hỏi làm sao da mặt anh trai mình mỏng như vậy, làm sao cưới người ta đây a.

Cô ấy đã nói rõ như vậy nhưng vẫn không nắm bắt được cơ hội nên thực sự không nói nên lời.

Ngay cả Mục Nghiệp Bằng nhìn thấy người rời đi, bèn hỏi: “Em gái, em nói chuyện như vậy dọa người ta chạy mất rồi.”

“Sao em lại nói thẳng thừng như vậy. Sao em không nói một cách khéo léo hơn hoặc không nói gì cả.”

“Anh không chịu người ta, em liền muốn anh chịu trách nhiệm, em đã học mấy cái này ở làng.”

Trước đây anh ta luôn nghi ngờ, em gái nhỏ của anh ta bị người ở dưới quê dạy hư rồi.

Mặc dù trước kia em gái vẫn luôn thẳng thắn, khiến người ta không ngờ mà.

Nhưng bây giờ, em gái anh ta thậm chí còn thẳng thắn hơn trước, nói chuyện khó nghe, đích thực là một con hổ.

Mục Nghiệp Kiêu thấy anh trai nói như vậy với cô ấy, cô ấy cong môi đáp: “Em làm việc này không phải vì lợi ích của anh sao, lần này em được nghỉ phép tổng cộng nửa tháng, cũng sắp phải về rồi.”

“Lần này đi, nếu anh vẫn chưa yên ổn thì làm sao em có thể yên tâm đi chứ. “

“Hơn nữa, chị Tuyết Mai vừa xinh đẹp lại vừa dịu dàng. Chị ấy thoạt nhìn là ứng cử viên sáng giá nhất cho vị trí vợ anh.”

“Nếu không nắm bắt được một cô gái tốt như vậy, sau này có muốn cũng không được, chuẩn bị làm trai độc thân cả đời đi! “

“Khịt mũi! “

Mục Nghiệp Bằng thở dài, khi nào anh ta lại để em gái mình lo lắng nhiều như vậy.

Nhưng chuyện tình cảm thì không thể vội vàng hay ép buộc được.

Hơn nữa, sau khi xuất viện, anh ta nhất định phải ghé qua gia đình họ Vương nói rõ mọi chuyện, cho dù hủy hôn thì cũng phải trả lại sính lễ cho anh ra chứ?

Hơn nữa, người ta cũng đã có chồng rồi mà muốn chiếm đoạt sính lễ của chồng sắp cưới cũ thì thật khó coi quá.

... Sau khi Tần Sương ngủ trưa thì đi lên núi.

Nhưng vừa mới rời đi, người đưa thư đã mang theo một lá thư tới.

Vân Mộng Hạ Vũ

“Thanh niên tri thức Tần có đây không?

“Ai vậy?” Đường Mẫn đáp:

“Xin chào, tôi nhận được thư và gói hàng của thanh niên tri thức Tần.

Đường Mẫn mở cửa nhìn thấy người đưa thư, bèn nói thẳng: “Đưa đồ cho tôi. Con bé đã ra ngoài rồi. Tôi là mẹ chồng tương lai của con bé, đợi con bé về tôi sẽ đưa cho con bé. “

Người đưa thư nghe nói là mẹ chồng tương lai, không biết nghĩ đến điều gì,

nói: “Cái này được gửi từ kinh đô, trước khi đưa cho người khác thì không được mở ra.

Đường Mẫn nghe vậy trợn mắt nói: “Tôi cũng là người kinh đô, cũng không phải mẹ chồng ác độc, đồ của con dâu tôi sẽ không xem trộm, cậu cứ yên tâm đi.”

Người đưa thư thấy bà ấy thực sự không giống một cô gái quê mới đưa đồ ra và nói: “Vậy bà ký tên vào đây, chỉ cần ký tên là được.”

Đường Mẫn cũng lười nói nhảm với người đưa thư rồi cầm bút ký vào sổ.

Sau đó cầm kiện hàng và lá thư lên rồi đi vào trong sân.

Sau khi trở về phòng, Đường Mẫn nhìn thấy địa chỉ, nghĩ chắc chắn là do ông cô gửi đến.

Suy cho cùng, con trai bà ấy đã kể cho bà ấy nghe về hoàn cảnh của con dâu mình.

Có được người thân yêu thương như vậy cũng là điều tốt.

Con dâu của bà ấy phải được cả thế giới chiều chuộng.

Chương 129

Sau khi cất đồ đạc đi, bà ấy lấy tấm vải do con trai đưa cho và bắt đầu may quần áo.

Thời tiết ở đây đã bắt đầu có sương vào buổi sáng và buổi tối, trước khi đi, bà phải chuẩn bị quần áo bông, giày dép cho con trai và con dâu.

Tần Sương hôm nay lên núi, dọc đường không thấy một con vật nhỏ nào, chắc là vì thời tiết lạnh lẽo, những con vật nhỏ đã bắt đầu ngủ đông.

Vẫn ở bên dòng sông trong vùng núi sâu, cô nhìn thấy một số loài động vật lớn đang uống nước ở đó.

Cô lấy nỏ ra, nhắm vào mục tiêu và chuẩn bị b.ắ.n tên.

Tất cả đồ trong không gian của cô đã được bán hết. Nếu cô không lấp đầy chỗ trống, có lẽ một ngày nào đó cô sẽ hết thịt.

Khi những mũi tên nỏ “Vụt” được b.ắ.n ra, một số con vật nhanh chóng rơi xuống đất.

Nhìn thấy những động vật khác sắp bỏ chạy, Tần Sương lại phát động một đòn tấn công khác.

Do độ chính xác cao nên hầu hết mọi mũi tên đều trúng đích.

Chẳng bao lâu, vừa rồi tất cả dã thú đang uống nước bên sông đều bị mũi tên của Tần Sương b.ắ.n chết.

Khi m.á.u không ngừng chảy ra, mùi m.á.u xung quanh anh lập tức trở nên nồng nặc hơn.

Thấy vậy, Tần Sương vội vàng đi tới, từng cái đem xác động vật mang vào trong không gian.

Đúng lúc cô muốn quay người bỏ đi.

Đột nhiên cô nhận thấy có một đôi mắt đang nhìn mình.

Cô toát mồ hôi lạnh, nhanh chóng quay người lại và nhìn về phía tầm nhìn đó.

Kết quả là cô gặp được một đôi mắt to.

…Cái quái gì đây?

Khi ánh mắt họ chạm nhau, Tần Sương nhìn một lúc lâu mới nhận ra đó là một con tinh tinh to lớn phủ đầy rơm.

Lúc này cô rất nghi ngờ, làm sao có chuyện như vậy tồn tại ở vùng núi sâu Đông Bắc.

Không phải tinh tinh thường được tìm thấy ở miền trung và miền tây châu Phi sao?

Và không có loài tinh tinh hoang dã nào ở Trung Quốc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-128.html.]

Vậy ai có thể nói cho cô biết thứ này đến từ đâu?

Con tinh tinh nhìn cô rồi ngồi xổm trên cây, bất động.

May mắn thay, khi cô lần đầu tiên sử dụng không gian đã bị một con vật nhìn thấy, nếu không, nếu là con người, cô có thể sẽ phải g.i.ế.c ai đó và bịt miệng người đó lại.

Sau đó cô nhìn con khỉ đột nói: “Này, mày từ đâu tới đây? Muốn ăn gì không?”

Tần Sương không biết vì sao muốn trêu chọc nó, trong chợ trong hệ thống mua 20 kg chuối.

“Mau xuống đây, tao sẽ cho mày vài món ăn ngon để xem đó có phải là món mày thích hay không.”

Con tinh tinh nghe theo lời Tần Sương và không nhúc nhích, nhưng khi nhìn thấy quả chuối, nó đã leo từ trên cây xuống.

Có lẽ nó có chút sợ Tần Sương, cho nên mặc dù đi xuống cũng không dám tiến lên.

Thấy nó cảnh giác như vậy, Tần Sương cười nói: “Mày nói xem mày cảnh giác như vậy thì sao còn xuất hiện ở đây, có phải bị người ta buôn lậu tới đây không?”

“Mà nếu như tao không g.i.ế.c mày, thịt mày cũng không ngon, hơn nữa mày còn xấu như thế. Mấy trái chuối này xem như là quà tặng gặp mặt, chúc mày may mắn.”

Thời tiết ở đây rất lạnh vào mùa đông, cô cũng không rõ động vật đến từ phía nam liệu có chịu nổi qua mùa đông lạnh giá này không.

Ngay khi cô quay người rời đi, con tinh tinh thở hổn hển và hét lên.

Tần Sương quay đầu lại, thấy nó khoa tay múa chân, lại không hiểu nó đang muốn biểu đạt cái gì.

Nhưng cô nhìn thấy nó chỉ tay về phía sau, chắc là muốn đưa cô đi xem gì đó.

Sau đó cô nói: “Mày muốn đưa tao đến đó xem có phải không?”

“Suỵt suỵt…” Đúng vậy.

“Chúng ta đi thôi, mày dẫn đường.”

Không biết vì sao, Tần Sương luôn cảm thấy con tinh tinh này tựa hồ có thể hiểu được lời nói của con người.

Nhìn hai tay con tinh tinh cầm quả chuối dẫn đường, chẳng mấy chốc cô đã đến nơi con tinh tinh muốn cô tới.

Nhìn một cái giống như một cái khe nứt cửa vào, Tần Sương nghi hoặc nhìn xem: “Ý của mày là có thể đi vào nơi này?”

“Suỵt, suỵt...”

“Được, mày dẫn đường, tao với mày đi xem cùng nhau.”

Cô cầm nỏ trong tay, chỉ cần có chuyện ngoài ý muốn xảy ra, cô sẽ lập tức tấn công.

Vết nứt này nhỏ đến mức cô phải miễn cưỡng chen chút thân hình đi vào bên trong.

Con tinh tinh rất lợi hại, trực tiếp đi trên đỉnh và đi qua những vết nứt lớn.

Đi được khoảng 15 phút, Tần Sương cuối cùng cũng đi ra khỏi khe nứt.

Nhìn thấy chim hót, mùi hương của hoa tỏa ra ở bên trong, Tần Sương sửng sốt.

Đặc biệt là suối nước nóng bốc khói nghi ngút, nơi này chắc không phải xứ sở thần tiên nhỉ?

“Tinh tinh, đây là nhà của mày sao?”

“Suỵt suỵt...” Đúng vậy.

“Chậc chậc, chẳng trách nó lại đến vùng Đông Bắc lạnh giá như vậy. Trong núi sâu còn có những bí ẩn khác.”

“Nhưng tại sao mày lại đưa tao tới đây làm gì, đừng nói là muốn cho tao đồ tốt gì chứ?”

“Suỵt suỵt …”

Nhìn xem sau khi khoa tay múa chân, Tần Sương chỉ có thể đoán được, nói: “Mày muốn đi đâu thì đi, tao sẽ đi theo mày.”

“Suỵt suỵt...”

Nó mà còn suỵt suỵt nữa chắc cô tiểu ra mất.

Sau đó cô nhìn thấy con tinh tinh đi vào bên trong, Tần Sương trực tiếp đi theo.

Khi họ đến lối vào của một hang động, con tinh tinh dừng lại.

Sau đó nó đưa tay chỉ vào bên trong, ý muốn cô đi vào nhìn xem.

Tần Sương nhìn vào cửa hang, thấy đó là nhân công đang đục tạc.

Sau đó cô nói: “Tao hiểu rồi, chờ tao ở cửa.”

Tần Sương nói xong, lấy ra đèn pin, đi vào trong.

Khi bước đi, cô luôn cẩn thận với môi trường xung quanh,

Không thể có loài động vật nào khác ở một nơi đẹp đẽ như vậy.

Nếu gặp hy vọng gặp con nào có tính công kịch yếu, nhưng nếu cô gặp một con xà yêu thì cuộc đời trùng sinh của cô có lẽ sẽ kết thúc ở đây.

May mắn thay, sau khi đi sâu vào trong, cô không tìm thấy bất kỳ sinh vật sống nào.

Chỉ nhìn những dãy hộp bên trong, Tần Sương ánh mắt lóe lên.

Cô tự nghĩ, có phải con tinh tinh này đang cố gắng trả ơn không?

Sau đó cô tùy ý đưa tay mở ra một cái hộp, nhìn thấy bên trong lụa và sa tanh đều bị oxy hóa, Tần Sương nhất thời cảm thấy đáng tiếc.

Sau khi mở thêm vài chiếc hộp, cô tìm thấy vàng, bạc và một số đồ cũ.

Nhìn thấy nhiều bảo bối như vậy, Tần Sương đương nhiên không khách khí, thu thập hết.

Về những đồ dùng bị oxi hóa, Tần Sương để lại chỗ cũ, không đụng tới.

Sau khi ra khỏi hang, cô nhìn con tinh tinh và nói: “Cảm ơn người anh em, thấy mày tốt như vậy, tao sẽ cho mày thêm mấy cây chuối về trồng ở đây. Còn về việc chúng có mọc được không thì tao không biết.”

“Tất nhiên, tao sẽ mua 100 cân chuối để cho mày ăn trước, đợi lần sau tao lên núi sẽ vào thăm mày, được không?”

“Suỵt suỵt…” Có thể.

Thấy nó đồng ý, Tần Sương lập tức đi tìm cây chuối trong chợ hệ thống.

May mắn thay, chợ trong hệ thống khá đáng tin cậy và thực sự có một cửa hàng bán cây giống trái cây.

Cô đặt hàng và mua 20 cây.

Khi những cây non này xuất hiện từ không khí loãng, con tinh tinh chỉ vào một khoảng trống và lại rít lên.

“Được rồi, tao hiểu rồi, mày mau im đi.”

Cô không biết tại sao, nhưng con tinh tinh vừa nói, cô muốn đi tìm nhà vệ sinh.

Nếu nó cứ tiếp tục suỵt suỵt nữa thì cô sẽ hành động như người lớn đang quấn tã ở háng đi ngay tại chỗ.

Cô nhặt cây con, bước nhanh tới vị trí và bắt đầu trồng chuối cho tinh tinh theo chỉ dẫn của nó.

Sau khi hoàn thành công việc, cô chợt nhận ra mình đổ mồ hôi khắp người.

“Tinh tinh, chúng ta hãy thảo luận một chút, tao sắp đi tắm suối nước nóng, mày không được nhìn trộm có được không?”

“Nếu mày hiểu, chỉ cần gật đầu và không nói gì cả.”

Con tinh tinh gật đầu tỏ ý đã hiểu.

Tần Sương mỉm cười, đứng dậy đi tới miệng suối nước nóng cách đó không xa.

Có lẽ vì trước đây người ta sống ở đây nên có ao đào.

Tần Sương đi tới sau, quan sát khu vực này vẫn an toàn, bắt đầu cởi quần áo xuống nước.

Chờ nước suối ấm áp gột rửa thân thể mệt mỏi của cô, Tần Sương nhắm mắt lại thở dài: “Ừm... thoải mái quá. Nếu biết có suối nước nóng, sao buổi tối lại phải đun nước tắm, quá lãng phí.”

Chỉ là đường vào trong đây thật sự rất vất vả.

Cô muốn mua một thiết bị và mở lối vào rộng hơn.

Nhưng khi cô nghĩ tới việc sau này sẽ không đến đây thường xuyên nữa, cô đã không còn lo lắng về điều đó nữa.

Đợi ước chừng nửa giờ, Tần Sương đứng dậy, mặc quần áo, chuẩn bị rời đi.

Tinh tinh nhìn thấy cô rời đi, có chút không cam lòng rít lên một tiếng, Tần Sương đành phải ném 100 cân chuối xuống đất, nói: “Có duyên thì gặp nhau! Tao đi đây.”

Tần Sương nói xong, cô đi vào con đường nhỏ, trở lại con đường lúc trước đã đi.

Con tinh tinh đứng đó nhìn cô biến mất rồi quay người ôm quả chuối trở về nhà.

Khi Tần Sương lần nữa đi ra ngoài, cô mới phát hiện trời đã tối rồi...

Đường Mẫn làm bữa tối, thấy trời đã tối mà con dâu vẫn chưa về, lập tức lo lắng.

“Con trai, nếu con dâu về muộn như vậy, trên núi không phải xảy ra chuyện rồi sao?”

Hoắc Đình Xuyên nghe được lời mẹ nói, không nói nên lời: “Mẹ đừng lo lắng, chị Sương lợi hại lắm, giờ này chị còn chưa về chắc là có chuyện gì chậm trễ, chúng ta cứ chờ thêm một lát.”

“Ôi trời ơi, con trai thối, sao lại không biết lo lắng gì cả, đợi chút nữa chẳng trời trời tối luôn rồi sao, mẹ nghĩ con nên dừng chẻ củi lại mà mau đi tìm người ta đi.”

“Mẹ, thực sự không cần phải tìm chị ấy đâu. Chị Sương rất biết chừng mực, con đoán chị ấy sắp quay về rồi, mẹ chờ chút nữa đi.”

Hoắc Đình Xuyên nói xong, Tần Sương ôm một con lợn rừng nhỏ quay lại.

Nhìn khắp người Tần Sương bẩn thỉu, trong tay ôm một con lợn rừng.

Đường Mẫn sửng sốt!

“Ôi trời ơi, tiểu tổ tông của tôi, con đi săn trong núi phải không? Con có bị thương không?”

Tần Sương thả con mồi trong tay ra, lau mồ hôi trên trán: “Dì, con không sao đâu. Hôm nay con chỉ đi bộ một chút thôi. Con đi tắm rửa trước. Dì có thể mang con lợn rừng vào bếp trước và con sẽ xử lý nó sau khi ăn xong.”

“Ối, dì biết rồi, con mau đi tắm rửa đi, dì đi dọn bữa tối, tắm xong rồi ra phòng chính ăn cơm luôn nha.”

“Con biết rồi, con sẽ qua đó ngay.”

Nhìn con lợn rừng nằm trên mặt đất, Đường Mẫn rất tự hào.

Bà ấy nghĩ kỹ rồi, sau khi trở lại nhà lớn, bà nhất định sẽ khoe khoang với mọi người mới được.

Trong số các cô gái trong nhà lớn, không ai tài giỏi bằng con dâu của bà ấy.

Con trai bà ấy nên tìm được một người vợ có thế lực như vậy, ít nhất có thể giúp nhà họ Hoắc sau này được vang danh.

Tốt hơn hết là bỏ mấy người phụ nữ chỉ biết khóc khóc, không có gì cũng khóc, nhìn bọn họ khóc thôi cũng thấy đau đầu.

Đêm hôm đó ăn cơm xong, Tần Sương sớm nằm xuống nghỉ ngơi.

Nghĩ ngày mai đi thị trấn, trước khi đi ngủ, cô dạo một vòng khu chợ trong hệ thống.

Sau khi xem kết quả, tên này, cái hệ thống chó gì vậy trời?

“Hệ thống có đây không? Mau ra đây, đừng giả c.h.ế.t nữa!”

[Hệ thống đã nghỉ ngơi rồi. Ngày mai xin hãy đến sớm. 】

“...”

Loading...