Hoắc Đình Châu đuổi người đi thì mới cầm lấy ngọc bội xem xét.
Nghĩ thầm người ta như thế, không thể nào có kết cục như vậy được, xem ra nước ở kinh đô còn sâu hơn những gì anh tưởng tượng.
Sau đó, anh cất ngọc bội đi, suy nghĩ đợi một khoảng thời gian nữa thì trả lại cho người ta...
Lúc này Tần Sương còn không biết, thân thế của Hổ Tử có nhiều kiếp như vậy.
Chờ đến khi biết chuyện thì quả thực đã nhận Hổ Tử làm em trai, còn là loại cho vào hộ khẩu rồi.
Dù sao thì Tần Sương cũng thật sự yêu thích đứa bé này.
Hai đời cô đều là con một, rất muốn có một người em trai em gái, chỉ tiếc ba của cô chung tình với mẹ, đời này chỉ có một đứa con là cô.
Tới giữa trưa, Tần Sương mới mang theo chiến lợi phẩm đi xuống núi.
Suy nghĩ hẳn là ngày mai nên đi gửi thư phiên dịch sách cho chú Đường.
Liền nghĩ có thể thuận tiện đi gọi điện thoại cho Hoắc Đình Châu.
Mẹ ruột của anh đột nhiên tới, cũng không biết là để làm gì.
Thay vì đoán tới đoán lui, còn không bằng trực tiếp đi hỏi cẩu nam nhân nhà mình một chút.
Tần Sương vừa về đến nhà vào buổi trưa thì nhìn thấy dì đang làm há cảo rồi.
Toàn là những chiếc há cảo trắng trắng, ú na ú nu, cô vui như lễ hội.
Thậm chí cô không thể nhớ đã bao lâu rồi cô chưa được ăn há cảo.
Mặc dù cô đã từng ăn món này, tuy nhiên món này thì ba cô chỉ làm vào dịp Tết Nguyên đán.
Những lần khác, thì ăn đồ đông lạnh hoặc ăn tại nhà hàng.
“Dì ơi, mấy cái há cảo này dì làm đẹp quá, con thì không biết làm, cũng không biết nấu ăn.”
“Lúc đầu, khi ba con muốn dạy con nấu ăn, con gần như đã làm nổ tung nhà bếp của con. Từ đó về sau không vào bếp nữa.”
Đường Mẫn nghe Tần Sương cười nói: “Con người thì ai cũng có điểm mạnh điểm yếu, con cũng có bản lĩnh của mình, người khác cũng không có đúng không? Hơn nữa Đình Châu biết nấu ăn, con cũng không cần biết nấu cũng được.”
“Ngoài ra, con muốn ăn gì thì cứ nói với dì, dì sẽ nấu cho con.”
Bà ấy càng ngày càng thích con dâu này, chỗ nào cũng tốt.
Điều quan trọng nhất là cô rất xinh đẹp, chỉ cần nhìn cô là có thể ăn thêm hai bát cơm nữa.
Tần Sương có chút xấu hổ khi dì nói như vậy.
Nếu là bất kỳ bà mẹ chồng nào khác, chắc chắn bà ấy sẽ xấu mặt nếu biết con dâu mình không biết nấu ăn.
Suy cho cùng, làm sao có thể để con trai phục vụ vợ mình?
Ở thời đại này, hầu hết mọi người đều thích con trai hơn con gái và họ muốn con dâu phục vụ gia đình như trâu như ngựa.
Bất quá Tần Sương cũng vui vẻ gặp được một người mẹ chồng tốt, ít nhất sau khi kết hôn cũng không phải lo lắng chuyện gì.
Sau đó cô tiếp tục nói: “Dì ơi, lần này dì tới thăm là có chuyện gì sao?”
“Có chuyện gì thì nói cho con biết, biết đâu con có thể giúp dì giải quyết.”
Đường Mẫn lau tay, cười đáp lại, nói: “Thật ra cũng không có việc gì, vừa rồi dì nghe nói con bị thương, là do Đình Xuyên gây ra.”
“Cho nên, dì lo lắng quá nên tới xem sao, vừa hay ở nhà cũng không có chuyện gì nên dì qua đây luôn.”
“Nhưng vết thương của con thế nào rồi? Con đã đỡ hơn chưa? Sau này dì sẽ mua cho con một con gà mái để nấu canh tẩm bổ.”
Tần Sương nghe được lời này bỗng nhiên động lòng,
Thì ra bà ấy một đường tới đây chỉ là vì lo lắng cho sức khỏe của cô mà thôi
Vân Mộng Hạ Vũ
Đạn có thể để lại sẹo, bản thân cô không quan tâm, nhưng không biết sau này A Châu có để ý không.
Đường Mẫn nghe vậy lập tức nói: “Nó dám! Nếu nó dám không thích vết sẹo của con, dì sẽ đánh gãy chân nó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-126.html.]
Nếu không phải do thằng hai, con đã không phải đỡ đạn cho nó tận hai lần, nếu không có con, e rằng dì sẽ trở thành người tóc bạc tiễn người tóc đen rồi. “
“Cho nên, con yên tâm, nếu Đình Châu dám ức h.i.ế.p con, dì sẽ giúp con đánh nó, dì cam đoan nó sẽ nghe lời con.”
Nghe Đường Mẫn nói như vậy, Tần Sương cũng yên lòng nở nụ cười, có điều cô cũng chỉ nói chơi thôi, người đàn ông của cô sao có thể nông cạn đến thế chứ.
Huống hồ chi, cô cũng muốn xóa vết sẹo nên cô dự định sẽ đi vào chợ trong thành mua thuốc là có thể xóa sẹo rồi.
Có điều bây giờ cô hơi lười đi.
Hơn nữa, tính cô cẩu thả nên cô cũng không để ý mấy chuyện này.
Sẵn tiện bắt lửa cho dì, há cảo nhanh chóng được bỏ vào trong nồi.
Đường Mẫn một bên luộc há cảo, một bên kể cho cô nghe câu chuyện của những năm tháng trên chiến trường.
Tần Sương chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng còn kinh ngạc ngưỡng mộ.
Rất nhanh, há cảo được vớt ra khỏi nồi, mọi người cũng trở về.
Hoắc Đình Xuyên vừa về, trực tiếp đi vào trong nhà bếp, nói: “Mẹ ơi, trưa mẹ làm món gì cho bọn con vậy? Con đói quá!”
“Kêu gì mà kêu, suốt ngày chỉ biết ăn ăn, sinh ra con thà sinh con heo tốt hơn, thằng vô dụng này!”
Đường Mẫn nhìn thấy đứa con trai này thì lập tức tức giận.
Bà đã sinh được ba đứa con, đứa con cả là có triển vọng nhất. Đứa thứ ba thì chưa tốt nghiệp cấp ba, nhưng cũng là một đứa nhỏ ngoan ngoãn.
Chỉ có đứa thứ hai là có vẻ bà ấy sinh ra anh ấy, nhưng lại không có não.
Suốt cả ngày chỉ biết chọc tức bà ấy mà thôi.
Có điều, Hoắc Đình Xuyên mặt dày, nghe mẹ mình nói như vậy cũng không hề tức giận.
Lại còn “hehe” nói: “Mẹ à, con yêu mẹ nhất, mẹ đến thăm con chứng tỏ mẹ cũng rất yêu con đúng không!”
“Cút, bà đây tới là để thăm con dâu, còn con là chỉ thuận đường thôi, đừng coi mình là nhất, nhìn thấy con mẹ liền tức giận.”
Tần Sương nghe được từ “con dâu” có chút xấu hổ.
Cô còn chưa kết hôn, mẹ chồng tương lai lại nhiệt tình như vậy, nếu sau này lấy rồi, chẳng phải ngày ngày cùng bà ấy trò chuyện sao a!
Cuối cùng là Vu Viên Viên bước vào và ngắt lời: “Dì, dì có cần giúp gì nữa không?
“Không, bữa trưa hôm nay chúng ta ăn há cảo. Đi lấy bát và đũa đi. Chúng sẽ sớm xong thôi. “
“Được rồi dì, con đi ngay đây. “
Vu Viên Viên nhìn thấy há cảo trong nồi và nghĩ thầm tại sao trước đây sao cô ấy chưa bao giờ nghĩ đến việc ăn há cảo.
Quả nhiên, cô ấy vẫn đang làm việc, đầu óc không suy nghĩ gì được nữa.
Khi mọi người nhìn há cảo trên bàn vào buổi trưa, mọi người vô cùng hạnh phúc.
Những người như họ được ăn há cảo một năm hai lần đã là điều quá tốt.
Suy cho cùng mì quá mắc, ba mẹ họ thường không muốn mua.
Khi Đường Mẫn mang theo nước tương và giấm vào, bà ấy nói: “Còn chờ gì nữa các con, ăn nhanh đi, không nguội thì sao, ăn đi, trong nồi vẫn còn nhiều, tha hồ ăn cho no nê.”
“Cảm ơn dì, dì vất vả rồi ạ.” Dương Minh Trạch mỉm cười nói.
“Đúng đúng đúng, dì vất cả rồi ạ, bọn con sẽ ăn ngay bây giờ.”
Hoắc Đình Xuyên lấy nước tương và dấm từ tay mẹ, bắt đầu ăn trước,
Sáng sớm cậu ấy chưa ăn gì, hiện tại đã đói bụng rồi.
Đặc biệt là khi nhìn thấy món há cảo yêu thích của mình,
Tần Sương bóc hai tách tỏi ra, sau đó bước vào nói: “Ăn bánh bao, không có tỏi, làm sao có thể chứ, mau đến bóc tỏi.”
Mọi người, người này nhìn người kia, trong lòng nghĩ cô có nghiêm túc không?
Ăn tỏi sống, không sợ buổi chiều mở miệng ra thối c.h.ế.t người khác sao?