Nghe thấy con trai giải thích thì Đường Mẫn mới hiểu ra.
“Dì còn tưởng là mấy đứa ở chung với nhau.”
“Nhưng mà ai là người nấu cơm trong mấy đứa? Đêm nay dì sẽ bộc lộ tài năng, đúng lúc cho các cháu nếm thử tay nghề của dì.”
Vu Viên Viên nghe nói như thế thì cũng lập tức nói: “Dì à, dì đi từ xa đến, chắc chắn là bây giờ đã rất mệt mỏi, tối nay cứ để bọn cháu làm cho, dì đi nghỉ ngơi trước.”
Lục Thần: “Đúng đúng đúng, cháu và Viên Viên nấu cơm là được rồi, cam đoan sẽ không khiến dì thất vọng, dì cứ đi nghỉ ngơi trước đi, bọn cháu đi làm cơm.”
Đường Mẫn thấy bọn họ nói như vậy thì cũng nói: “Vậy được rồi, thế thì ngày mai dì sẽ nấu cơm cho mấy đứa.”
Tần Sương thấy bọn họ đã nói xong thì mới lên tiếng: “Dì Đường, cháu dẫn dì vào phòng nghỉ ngơi trước, chờ cơm tối chín thì dì ra ăn cơm là được.”
“Ôi, đều nghe Sương Sương.”
Tần Sương đưa người vào phòng mình, lấy ra một bộ chăn đệm mới trải lên giường rồi đi ra ngoài lắp kính cho phòng gạch gỗ.
Căn nhà ở bên này đã khô, đã có thể vào ở, chờ đến khi lắp kính, dán báo lên tường xong là có thể vào bên này ở.
Dương Minh Trạch chuẩn bị bột nhão rồi cầm lấy báo mà em gái đã chuẩn bị bắt đầu làm việc trong phòng.
Ngay cả Hoắc Đình Xuyên cũng không nhàn rỗi mà chẻ củi ở trong sân.
Tần Sương đã mua một loại sơn lót ở cửa hàng bách hóa, rất nhanh đã lắp đặt xong cửa kính.
Nhìn kính trong suốt, Tần Sương hài lòng gật đầu.
Sau này ban ngày đọc sách viết chữ thì cũng không cần hại mắt như trước nữa.
Đường Mẫn ngồi ở cửa nhìn bọn nhỏ bận rộn, trong lòng hết sức vui mừng.
Mấy đứa trẻ này có thể kết nhóm với nhau, xem xét thì thấy đều là những người có cùng chí hướng.
Dù sao thì con dâu của bà ấy cũng ưu tú như vậy, chắc chắn sẽ không chơi đùa với những người xấu.
Lúc này, hai người trong phòng bếp cũng lấy thịt ba chỉ Tần Sương mua về làm thịt kho tàu.
Ngay cả gà rừng cũng bị Vu Viên Viên chặt cho vào nồi.
Theo mùi thơm trong phòng bếp bay ra, bụng của mọi người cũng đều không tự chủ được mà sôi ùng ục.
Thẳng đến khi Vu Viên Viên hô có thể dọn cơm thì mọi người mới dừng công việc dang dở trong tay lại.
Bây giờ sắc trời tối tương đối sớm, lúc ăn cơm thì mọi người đã đốt hai ngọn nến ở bên trong nhà chính.
Đường Mẫn nhìn cơm tối có đủ sắc hương vị thì trong lòng cũng khiếp sợ một cái.
Nghĩ thầm bữa cơm tối này cũng quá phong phú rồi nhỉ?
Bốn món ăn một món canh thì thôi, ngay cả cơm cũng là lương thực tinh.
Sau đó có chút không chắc chắn hỏi: “Sương Sương, không phải mấy đứa vì nghênh đón dì mà nấu hết thịt đó chứ?”
Tần Sương ngước mắt, nhìn về phía dì, cười nói: “Dì đừng hiểu lầm, chúng cháu thường xuyên ăn như thế, nếu không phải là do thời tiết hôm nay lạnh thì có lẽ là còn được ăn nhiều thịt rừng hơn.”
“Hơn nữa trong tay mấy người bọn cháu đều có tiền, công điểm cũng không ít, tất nhiên là phải ăn ngon một chút.”
“Đúng đúng đúng, mẹ cũng đừng ngạc nhiên, nếu có thời gian thì chị Sương sẽ lên núi đi săn, thỉnh thoảng con cũng bắt được con mồi về.”
“Cho nên ngày nào chúng con cũng ăn ít nhất một bữa như vậy, dù sao thì cũng phải có sức để vung cuốc làm việc đồng áng.”
Nghe thấy con trai nói như vậy thì Đường Mẫn cũng yên lòng.
Sợ mình tới một chuyến mà lại ăn c.h.ế.t bọn nhỏ.
Xem ra ngày mai phải gọi điện thoại cho bạn già, chẳng những phải gửi thư giới thiệu tới mà còn phải gửi thêm cho bà ấy chút tiền giấy.
Nếu không phải mình qua loa sơ suất thì cũng không đến mức phải ăn nhờ ở đậu nhà con dâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-123.html.]
“Được rồi, dì bắt đầu ăn cơm đi, đợi lát nữa đồ ăn nguội thì sẽ không ngon nữa.”
“Ôi, mấy đứa đều ăn đi, đừng để ý đến dì.”
Tần Sương gắp mấy miếng thịt thả vào trong bát của Đường Mẫn.
“Dì à, dì ăn nhiều một chút, chúng cháu đều là người ăn khỏe, nếu dì ăn chậm thì chỉ sợ là chút nữa còn không uống được ngụm canh nào.”
“Đúng vậy, để con gắp cho mẹ nhiều một chút, chờ lát nữa chúng con ăn nhanh thì sẽ không để ý đến mẹ nữa.”
Nhìn số thịt nổi bật trong bát, Đường Mẫn thấy rất ấm lòng.
“Được rồi, mấy đứa ăn đi.”
Sau đó, đám người bắt đầu ăn, lúc này Đường Mẫn mới biết vì sao bọn họ lại nói như vậy.
Quả nhiên mấy thằng nhóc choai choai ăn c.h.ế.t lão tử.
Ngay cả người con dâu này cũng là người ăn khỏe.
Bà ấy vẫn luôn nhìn bọn họ ăn cơm, lúc này con dâu đã ăn đến bát cơm thứ ba.
Tần Sương cảm nhận được ánh mắt của mẹ chồng thì cũng có chút ngượng ngùng giải thích nói: “Dì à, cháu ăn tương đối nhiều, dì chớ trách.”
“Không có việc gì, ăn được là phúc, Đình Châu có tiền, nhất định sẽ nuôi được cháu, cháu cứ yên tâm ăn.”
Tần Sương nghe nói như thế thì trong lúc nhất thời cũng không biết nói gì.
Vẫn là Hoắc Đình Xuyên mở miệng nói: “Mẹ à, chị Sương là người tập võ, ngày nào cũng làm việc lấy công điểm, chị ấy rất khỏe, làm nhiều, cũng tiêu hao nhiều thể lực, cho nên chuyện ăn nhiều là rất bình thường.”
“Mẹ nhìn con trai mẹ một cái xem, không phải con cũng ăn đến bát thứ ba rồi sao?”
Đường Mẫn trừng con trai một cái, bà ấy có ý tứ này sao?
Chỉ là bà ấy có chút kinh ngạc, dù sao thì con gái trong thành chỉ cần ăn một bát cơm là xong.
Vân Mộng Hạ Vũ
Đây cũng là lần đầu tiên bà ấy thấy cô gái có thể ăn nhiều như vậy.
Hơn nữa người ta còn ăn cơm dựa vào bản lĩnh, bà ấy còn có thể nói gì.
Sau bữa cơm tối phong vân tàn quyển, xung quanh bị càn quét sạch sẽ một lần nữa.
Cuối cùng Tần Sương cũng nhắm mắt ăn hết năm bát cơm rồi không ăn nữa.
Cô không phải loại người ra vẻ ta đây, cô cũng chỉ lo không biết mẹ chồng có nghĩ gì khi thấy cô ăn nhiều như thế không.
Mặc dù cô ấy rất thích người yêu, nhưng mà nếu mẹ chồng không đáng tin cậy thì cô sẽ cân nhắc lại một lần nữa.
Dù sao thì nếu hai người kết hôn, không chỉ là cuộc sống của hai người mà còn là sự kết hợp của hai nhà.
Cô cũng chỉ có một người ba, chắc chắn là sau này phải dưỡng lão cho ông ấy.
Mà nếu ba mẹ chồng là người có lý lẽ thì cô cũng sẽ hiếu thuận với bọn họ.
Dù sao thì cảm tình của con người cũng phải đến từ hai bên.
Nếu như mẹ chồng chướng mắt cô thì cô cũng sẽ không cho sắc mặt tốt gì.
Người không muốn cho cô thoải mái, một là g.i.ế.c chết, hai là rời xa, dù sao thì cứ làm chuyện mình thoải mái là được.
Đương nhiên, Đường Mẫn là người có tính cách thoải mái, thấy con dâu ăn nhiều như thế, bà ấy thực sự không có ý kiến gì.
Hơn nữa năm đó bà ấy ra chiến trường, cũng rất hiểu sinh tử.
Lúc còn sống mà không đối xử tốt với mình thì c.h.ế.t cũng chỉ là một nắm cát vàng, thậm chí còn có số ít người không tìm được hài cốt.
Thường thấy quá nhiều người rời đi cho nên Đường Mẫn cũng rất trân quý cuộc sống bây giờ.
Hơn nữa nếu sau này con dâu sống với con trai một đời, vậy thì ý kiến của bà ấy thật không quan trọng.
Đợi đến ngày nào đó bà ấy và ông nhà mình không động được nữa, vậy thì chỉ cần một túi thuốc chuột là xong.