Cũng may là trong nhà còn có bạn cho nên mới không quá thê lương.
Chờ xây nốt căn phòng gạch trong nhà, Tần Sương kết tiền công thì cô liền chuẩn bị lên trấn mua kính.
Bây giờ sắp vào tháng 11, cũng đã sắp vào đông.
Củi ở nhà cũng còn nhiều, không cần lo lắng sợ mùa đông không có đủ.
Sáng sớm, sau khi tiễn mọi người đi làm, Tần Sương mặc quần áo dày vào rồi lái xe đạp vào trấn.
Đã không đi thăm mấy đứa trẻ bên kia, cũng không biết bây giờ như thế nào.
Chủ yếu nhất là cô đã không xuất hàng từ lâu, có lẽ là Phong Tứ tên kia đã chửi thầm c.h.ế.t cô nhiều lần.
Tiếp đó khi cô vừa vào trấn ngụy trang xong thì trực tiếp đi đến chợ đen.
Đúng là gần đây Phong Tứ vẫn luôn nhắc đến Tần Sương.
Lúc này đã sắp vào tết mà không có đủ hàng trong tay.
Đang lúc phiền muộn, anh ta lập tức nghe thấy tiếng đập cửa.
Anh ta hùng hùng hổ hổ mở cửa, một chút liền ngây ngẩn cả người.
“Ông Sương?”
“Ừ, đi vào rồi nói.” Tần Sương thản nhiên nói.
“Ái chà chà, bà cô ơi, tại sao bây giờ ông mới đến, nếu ông còn không đến thì tôi đã tưởng ông đi rồi.”
Khóe miệng Tần Sương co quắp: “Cậu không thể trông mong tôi sống tốt một chút sao, chỉ là gần đây tôi có chút việc, không tiện tới, bây giờ vừa làm xong thì đã đi tìm cậu.”
“Hắc hắc, ông Sương, lần này có thứ gì tốt không, bây giờ cũng đang sắp đến tết, có rất nhiều người thông qua quan hệ rồi tìm tới chúng ta, cũng cần phải có chút đồ tốt.”
Tần Sương nghĩ đến con gấu trong không gian, lập tức nói: “Trước đó chúng tôi lên núi đánh được một con gấu đen, cậu muốn không?”
“Gấu đen?” Phong Tứ không ngờ ông Sương lại lợi hại như thế.
Nếu đổi lại là bọn họ thì cũng không có bản lĩnh này. Tiếp đó rất chân chó nói: “Muốn, nhất định muốn, nhưng mà ông Sương, ông có đồng hồ không?”
“Muốn cái đó làm gì, dù sao thì cũng không ăn được.”
Phong Tứ im lặng: “Ông Sương, vào thời điểm cuối năm, tỷ lệ kết hôn tăng cao, nếu như có thể bán mấy loại hàng đó thì chắc chắn có thể kiếm được nhiều tiền hơn bán đồ ăn.”
Tần Sương nghe xong thì suy nghĩ một chút nói: “Dù sao thì tôi cũng có đồng hồ, cái khác cũng chỉ có thể nhìn lần, nếu người khác có muốn nữa thì cũng không còn, lần này cậu được hời rồi.”
“Vậy thì tốt quá, ông Sương muốn giao dịch lúc nào, tôi sẽ nhanh chóng chuẩn bị sẵn sàng.”
“Hai tiếng nữa ở chỗ cũ, lần này mang nhiều tiền giấy một chút, có chút nhiều đồ, dù sao thì tôi cũng không biết lần sau có thể mang gì đến, quả quyết bán cho cậu một lần nhiều chút, tôi sẽ bán số lượng gấp đôi lần trước, được không?”
“Có thể có thể có thể.” Phong Tứ nghe thấy có nhiều đồ như vậy thì cũng vui vẻ muốn chết.
Bây giờ anh ta không sợ có nhiều đồ mà chỉ sợ không có đồ để bán. Tiếp đó hai người quyết định xong thời gian thì Tần Sương liền rời đi trước.
Nhìn số ít người đi đường trên đường thì liền biết vì thời tiết lạnh cho nên mọi người không thích đi ra ngoài.
Nhưng mà, cho dù có ở lúc nào thì chợ đen cũng rất ồn ào.
Đi đến địa phương không người, Tần Sương lấy ra một túi bột mì cùng một túi gạo đến căn nhà bên này.
Đi tới cửa, gõ cửa một lúc thì người bên trong mới đi ra.
Nhìn đứa nhỏ kháu khỉnh khỏe mạnh, Tần Sương nghĩ thầm hẳn là người mới tới. Sau đó nói: “Ngô Địch đâu? Cứ nói chị Sương đến đây.”
Đứa nhỏ nghe thấy hai chữ chị Sương thì lập tức trợn to hai mắt: “Chị... Chị là chị Sương mà Hổ Tử nói sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-120.html.]
“Đúng vậy, em biết chị sao?”
Đứa nhỏ lắc đầu: “Không biết, nhưng mà Hổ Tử nói mình có một người chị tiên nữ, tại sao chị lại... Không phải là lừa đảo chứ?”
Tần Sương sờ mặt mình một cái, lập tức cười nói: “Chị làm ngụy trang, em mau đi gọi người tới, chẳng phải lúc đó sẽ biết chị có phải kẻ lừa đảo không sao.”
Vân Mộng Hạ Vũ
“Đúng rồi, bây giờ em sẽ đi gọi người ngay.”
Đứa nhỏ quay người nhanh chóng chạy vào nhà, Tần Sương nhìn bóng người biến mất thì cũng bất đắc dĩ nở nụ cười.
Mang theo lương thực đi vào trong nhà trước. Thẳng đến khi Ngô Địch đi tới nói: “Chị, sao chị lại tới đây? Vết thương trên người đã khỏi chưa?”
“Ừ, đã khỏi rồi, hôm nay tới làm ít chuyện, đúng lúc tới đây thăm một chút, đây là lương thực, các em cứ ăn trước, lát nữa chị sẽ mang tới thêm”
“Bây giờ ở đây có bao nhiêu người? Có người không nghe lời hay không?”
Ngô Địch cảm nhận được gió lạnh bên trong sân, nói: “Chị, chúng ta đi vào nhà chính nói chuyện, ngoài sân quá lạnh, đừng để bản thân bị cảm.”
“Được, đi thôi.”
Hai người mới vừa vào nhà chính thì Hổ Tử đã từ bên ngoài chạy vào.
“Chị, chị, Hổ Tử rất nhớ chị.”
Nhìn đứa nhỏ chạy về phía mình, Tần Sương sờ lấy cái đầu nhỏ của cậu bé: “Đi chơi ở đâu thế? tại sao trên người lại dính đầy đất thế này.”
“Hắc hắc, bọn em ra ngoài nhặt củi, Hổ Tử có thể làm được.”
“Không tệ, Hổ Tử đã là một nam tử hán nhỏ, chị sẽ tặng cho em kẹo.”
Tần Sương nói xong thì lập tức lấy ra một gói kẹo thỏ trắng đưa cho Hổ Tử.
“Đi chia với các bạn của em đi, nếu thiếu thì chị sẽ cho thêm.”
“Cảm ơn chị.” Hổ Tử rời đi thì Ngô Địch mới lên tiếng: “Chị Sương, bây giờ bên này đều rất tốt, mấy đứa nhỏ được nhận sau này cũng rất chịu khó.”
“Mỗi ngày sau khi đến trường thì sẽ theo thầy cô học tập, đợi đến khi nghỉ định kỳ thì mới đi ra ngoài nhặt củi, tìm chút đồ hữu dụng trở về.”
“Bây giờ củi khô trong nhà có đủ để mọi người vượt qua mùa đông.”
“Nhưng mà em nhảy lớp, tháng sáu sang năm là sẽ tốt nghiệp trung học, chị có tính toán gì không?”
Tần Sương nghe thấy Ngô Địch nói thế thì không ngờ thằng nhóc này cố gắng như vậy, quả nhiên là mình không nhìn lầm người. Lập tức nói: “Chờ em tốt nghiệp xong thì tính tiếp, tốt nhất là em nên bồi dưỡng một người đáng tin cậy ở bên này, đừng để đến lúc em rời đi thì bên này không có ai quản.”
Ngô Địch nghe thấy Tần Sương nói vậy thì nhãn tình sáng lên.
“Chị đã nghĩ kỹ chuyện sau đó của em rồi phải không?”
“Vẫn chưa, có thể giúp em cũng được, nhưng mà vẫn không thể bỏ qua việc học, phải thường xuyên ôn tập biết không?”
Cô không thể nói về sau có thể lên đại học hay không, chỉ có thể bảo cậu bé chuẩn bị kỹ càng trước.
Chờ đến khi kỳ thi đại học vừa khôi phục, tất cả những người có thể tham gia đều sẽ tham gia kỳ thi đại học.
Trình độ học vấn trong những năm này đều dựa trên kỹ năng thực tế, không có chút giá trị nào cả.
Chỉ cần lấy được bằng tốt nghiệp đại học, căn bản là sẽ không cần lo lắng về chuyện công việc sau này.
Mà Ngô Địch rất nghe lời, chị nói thế nào thì cậu bé sẽ đi làm cái đó. Dù sao thì mùa đông cũng không có việc gì làm, vừa lúc có thể ở nhà đọc sách.
Chỉ là chỗ này có quá nhiều trẻ nhỏ, mà sách vở cũng không có quá nhiều, coi như có dùng tiền thì cũng rất khó mua được.
“Chị Sương, chị thấy em đến trạm ve chai mua chút sách vở trở về, có được không?”
Tần Sương nghe thấy trạm ve chai thì thiếu chút quên việc này, sau đó nói: “Các em đi mua sách và những món đồ khác cũng được, chỉ là lúc mua cần cẩn thận một chút, đừng mua phải hàng cấm.”
“Yên tâm, em sẽ không phạm phải sai lầm cấp thấp như vậy.”