Hổ Tử nhìn chị gái mặt tròn, lễ phép trả lời: “Cảm ơn chị, chị thật xinh đẹp.”
“Ha ha, thằng nhóc này ăn mật sao? Ngọt như thế!”
Tần Sương bất đắc dĩ lắc đầu, đứa nhóc này thực sự khiến người khác cảm thấy ưa thích.
Nếu như thực sự không tìm thấy ba mẹ thì cũng có thể để thằng nhóc làm con trai của ba.
Đúng lúc ba không có con trai ở cả hai đời, cũng coi như là đền bù một chút cho tiếc nuối không có con trai.
Sau đó, đám người nhanh chóng đón nhận người em trai này.
Thực sự là vừa dễ thương vừa biết nói chuyện.
Dỗ cho mấy người bọn họ sắp không phân biệt nổi nam bắc.
Tần Sương nhìn thấy không khí như vậy thì cũng cười nói: “Mấy người ăn xong là có thể đi rồi, nếu còn không đi là sẽ muộn giờ làm.”
Hoắc Đình Xuyên nhìn đồng hồ: “Cmn! Đi mau, sắp muộn giờ làm rồi.”
Sau khi mọi người đi làm việc, bên trong nhà chính chỉ còn sót lại hai người Tần Sương và Hổ Tử.
Hổ Tử nhìn chị gái, có chút ngượng ngùng nói: “Chị ơi, có phải em gây thêm phiền toái cho chị không?”
“Không có, chị cũng phải ở nhà nghỉ ngơi.”
“Chị ơi, chị bị bệnh sao?” Hổ Tử nghi ngờ nói.
“Ừ, gần đây chị thấy không được khoẻ cho nên vừa lúc Hổ Tử ở đây, em có thể trò chuyện cùng chị.”
Mặc dù đứa bé này còn nhỏ nhưng mà rất biết nhìn sắc mặt người khác.
Cậu bé sợ cô sẽ không vui cho nên lúc nói chuyện cũng cẩn thận từng li từng tí.
Cũng may là có Tần Phong tới nói: “Tiểu Hổ Tử, đi ra sân làm việc với chú đi, chú đốn củi, cháu chuyển đi giúp chú.”
Hổ Tử mở mắt thật to, nhìn người chú này.
Tiếp đó mắt nhìn Tần Sương, rồi mới lên tiếng: “Vâng chú, Hổ Tử rất lợi hại, việc gì cũng biết làm, chắc chắn không cản trở chú.”
“Ừ, Hổ Tử lợi hại nhất, không đi lại khó khăn như chú, cho nên lát nữa vất vả cho Hổ Tử rồi.”
“Vâng, đúng lúc cháu ăn xong rồi, chúng ta đi thôi.”
Tần Sương nhìn một lớn một nhỏ, bất đắc dĩ lắc đầu.
Đây là ba cô sợ Hổ Tử quấy rầy cô nghỉ ngơi cho nên mới dẫn Hổ Tử theo bên người chiếu cố.
Nhưng mà hai người làm bạn với nhau thì cũng không tệ.
Tiếp đó chờ đến khi hai người ra ngoài, Tần Sương mới nhớ ra hình như Hổ Tử không có áo bông thật dày.
Bây giờ đã bắt đầu tiến vào đầu mùa đông.
Sau đó, cô nhìn cửa hàng bách hóa một vòng rồi mua hai chiếc áo bông thật hợp với niên đại này.
Thấy trong nhà có ba người, nếu bây giờ lấy ra thì cũng không có ai hỏi.
Nếu mấy người kia về nhà hỏi thì cứ nói là tìm người mua hộ.
Dù sao thì cô có tiền, có bản lĩnh, tất cả mọi người đều biết rõ điều này cho nên cũng sẽ không hỏi nhiều.
Tiếp đó bỏ chén đũa xuống, cầm áo bông giày mới đi tìm hai người nói: “Hổ Tử, mau tới xem một chút, chị mua quần áo mới cho em, bộ đồ ăn đang mặc quá đơn bạc, mau đi thay đồ đi.”
Hổ Tử nghe thấy chị mua quần áo mới cho mình thì lập tức bỏ củi khô trong tay xuống, chạy tới nói: “Chị, chị quá tốt, khiến chị tốn tiền rồi.”
“Không có việc gì, đi rửa tay trước, tắm xong thì trở về phòng thay đồ, đừng sợ làm dơ, ở đây có hai bộ cho nên có thể thay thường xuyên.”
“Vâng, bây giờ em đi ngay.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-117.html.]
Tần Phong thấy con gái mua cho đứa bé nhiều đồ như vậy thì có chút bận tâm: “Con làm vậy không sao chứ?”
“Ba, mấy thứ kia phải phù hợp thì con mới dám lấy ra, cho nên ba cứ yên tâm đi.”
“Được, con nắm chắcc là được.”
Chỉ chốc lát sau, Hổ Tử mặc quần áo mới đi ra.
“Chị, mau nhìn em xem, có phải em là đứa con trai xinh đẹp nhất không.”
Tần Sương ‘phốc’ nở nụ cười: “Vâng vâng vâng, Hổ Tử của chúng ta là người đẹp nhất trong thôn.”
Vậy mà cô lại không phát hiện ra đứa nhỏ này còn rất tự luyến.
Nhưng mà sau khi thay quần áo xong, đúng là đẹp hơn nhiều.
Quả nhiên người phải dựa vào ăn mặc, ngựa dựa vào cái yên!
Sau đó, Tần Sương nói chuyện với hai người một chút rồi quay về phòng nghỉ.
Mặc dù vết thương của cô không nghiêm trọng, nhưng mà lại mất m.á.u rất nhiều cho nên cần nghỉ ngơi thật tốt thì mới có thể điều dưỡng cơ thể.
Nhìn lại căn phòng của Vu Viên Viên, cô muốn đi tìm trưởng thôn xây một căn phòng gạch gỗ.
Dù sao thì cũng không biết bao giờ cha già sẽ đi, nếu cứ ở với bọn họ thì cũng có chút không ổn.
Dù sao thì căn nhà gạch gỗ cũng được xây rất nhanh, chỉ tốn mấy ngày là có thể làm xong, sau đó xây thêm chiếc giường đất, vào đông mọi người cũng có thể đến đó học tập.
Nghĩ đi nghĩ lại, Tần Sương liền ngủ thiếp đi. Thẳng đến khi Vu Viên Viên mang theo một con cá trở về, Tần Sương mới tỉnh ngủ đi ra.
Khi nhìn thấy một con cá lớn như thế, Tần Sương cũng hiếu kì: “Viên viên, cậu lấy con cá này ở đâu thế?”
Vào mùa này, cá trong sông đã sớm chìm tới đáy, ngay cả cô cũng không bắt được.
“Sương Sương, đây là tớ đi mua, đúng lúc hôm nay trông thấy có người vớt được mấy con cho nên muốn mua một con về cho cậu bồi bổ cơ thể.”
“Cậu có ăn cá được không?”
Tần Sương thấy Vu Viên Viên hỏi như vậy thì cũng có chút ngượng ngùng nói: “Mọi người cứ ăn con cá này đi, miệng vết thương của tớ không thể ăn cá ăn trứng gà, còn phải chờ mấy ngày nữa cho vết thương tốt lên thì mới có thể ăn.”
“A? Là vậy sao!” Vu Viên Viên có chút thất vọng, không ngờ là mình thiếu suy nghĩ.
Nhưng mà nghĩ đến trong nhà còn hai loại thịt rừng khác thì không thể làm gì khác hơn là nói: “Vậy tớ đi hầm canh gà cho cậu, chờ đến khi cậu khỏe lại thì sẽ đi mua cá về nấu cho cậu.”
“Được, vất vả cho Viên Viên rồi.”
“Không có việc gì, đúng lúc hôm nay người nhà tớ gửi thư đến, ba mẹ đã cho tớ không ít tiền, còn nói bọn họ rất thích thịt rừng lần trước tớ gửi.”
“Cho nên nếu không phải là Sương Sương lợi hại thì ba mẹ của tớ cũng sẽ không được ăn, cho nên đừng khách sáo, chúng ta đều là người một nhà, cậu thấy đúng không?”
Nhìn cô gái hoạt bát, Tần Sương cũng cười nói: “Cậu nói đúng, mau đi nấu cơm đi.”
Lý do trước đây cô ăn chung với hai người này, một là do cô không biết nấu cơm, hai là ánh mắt của hai người này rất đơn thuần.
Cô thích giao tiếp với những kiểu người như vậy, không có những thứ cong cong nhiễu nhiễu, sống chung cũng sẽ đơn giản hơn một chút.
Cũng may, ánh mắt của cô không tệ, hai người bọn họ đều rất tốt.
Cũng không biết Kiêu Kiêu đã đi lâu như vậy rồi, tình hình bên đó như thế nào.
Vân Mộng Hạ Vũ
Cô nàng này, đến nơi mà cũng quên báo bình an, thực sự là thiếu đánh mà.
Mà giờ khắc này, Mục Nghiệp Kiêu cũng không phải không báo bình an cho các cô mà là cô ấy vội đến mức thực sự quên mất chuyện này.
Vốn là người có thần kinh thô, cộng với dáng vẻ lúc bình thường hổ báo, lúc này chăm sóc anh cả cả ngày cho nên đã sớm quên mất mấy chuyện này.
Đương nhiên, sau khi cô ấy đến, cả ngày cũng chỉ biết nói chuyện liên tục, vậy mà tay của anh cả cô ấy lại thực sự có phản ứng.
Hơn nữa vào lúc giữa trưa vừa cơm nước xong xuôi, lúc xoa bóp cho anh cả thì phát hiện tay của anh ta đang cử động, lúc phát hiện ra, Mục Nghiệp Kiêu kích động đến mức phát điên.