Bây giờ cậu ấy đã nghiêm trọng hoài nghi mình chính là tên cướp hạ phàm.
Nếu không thì còn có ai đáng thương như cậu ấy nữa.
Nhưng mà, cậu ấy lại không biết mẹ ruột của mình đang trên đường đến đây.
Sau khi đám người tới nơi thì lại là một trận người mẹ đáng mến.
Chuyện này, sau khi Hoắc Đình Xuyên bị dạy dỗ mấy trận thì cũng coi như xong.
Nhưng mà, đêm đó sau khi người một nhà bọn họ ăn tối xong, người nhà họ Chu lại đến cửa lần nữa.
Tần Sương không ra ngoài mà đọc sách ở trong phòng.
Vẫn là Hoắc Đình Châu ra ngoài nói: “Mọi người đừng xin lỗi, nếu như là việc nhỏ thì chuyện gì cũng dễ nói.”
“Nhưng con gái nhà các người lại có ý định g.i.ế.c người còn muốn giá họa cho em trai của tôi, còn dùng s.ú.n.g b.ắ.n đối tượng của tôi, cho dù có là ai đến xin thì cũng không được.”
“Nếu không phải do các người không biết chuyện thì nhà họ Chu còn có thể bình yêu vô sự như bây giờ sao?”
“Cho nên, không cần tới nữa, trở về chuẩn bị cho chuyện sau này đi!”
Bây giờ anh chưa nổi giận lây sang mấy người bọn họ thì đã coi như là nhân từ.
Bằng không, sao anh có thể dễ nói chuyện như thế.
Hơn nữa, cũng vì chuyện người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh cho nên anh cũng sẽ không lại làm khó bọn họ.
Chỉ có điều, sau khi ba mẹ Chu Đình Đình nghe Hoắc Đình Châu nói xong thì càng khóc thảm thương hơn.
“Con gái của tôi, đến cùng là tôi đã làm sai chuyện gì mà ông trời lại muốn trừng phạt chúng tôi như thế.”
“Ô ô.... con gái của tôi ơi!”
Anh em nhà họ Chu nhìn thấy ba mẹ khóc đau lòng như thế thì trong lòng cũng ngũ vị tạp trần.
Bởi vì chuyện của em gái mà mấy người vợ của bọn họ đều suýt nữa ly hôn.
Bọn họ đều sợ con của mình sẽ bị liên lụy.
Sau khi công an đã xác định bọn họ không liên quan, sẽ không bị liên lụy thì mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng mà bởi vì việc này mà mấy người kia vẫn dẫn theo con cái về nhà mẹ đẻ.
Chờ chuyện bên này giải quyết xong thì bọn họ mới quay lại.
Dù sao thì đến lúc đưa ra phán quyết, cô ta chắc chắn sẽ bị tử hình.
Đến lúc đó, mấy người các cô cũng không muốn lo hậu sự cho loại người này.
Cuối cùng vẫn là con cả nhà họ Chu nói: “Ba mẹ, đừng cầu xin nữa, em gái có lựa chọn của mình, em ấy là người trưởng thành rồi, hẳn là nên tự phụ trách cho hành động của mình.”
“Nếu hai người cứ tiếp tục như thế thì con sẽ không còn liên quan đến hai người nữa.”
“Trước đây bọn con đã nói, có thể thương có thể chiều em gái nhưng mà không thể quá yêu chiều, vậy mà hai người vẫn luôn nói em ấy còn nhỏ.”
“Bây giờ xảy ra chuyện này, chúng ta đều có lỗi, là chúng ta đã không dạy dỗ con bé tốt.”
“Sớm biết em ấy sẽ phạm sai lầm lớn như vậy thì trước kia dù ai có nói gì thì con cũng phải dạy dỗ con bé tốt.”
“Cho nên, chúng ta về nhà đi, chuẩn bị hậu sự cho em gái cũng coi như chuyện cuối cùng mà mấy người anh như bọn con có thể làm được.”
Bọn họ không thể mặc kệ gia đình mình vì chuyện của em gái.
Nếu nói trong lòng thoải mái, trong lòng không đau thì đó là chuyện không có khả năng.
Dù sao thì bọn họ cũng chứng kiến sự trưởng thành của em gái, đột nhiên liền không có, nhất định là trong lòng không thoải mái.
Bây giờ, bởi vì chuyện của em gái mà ba mẹ đã già đi không ít, liền từ tóc trắng nửa bên biến thành cả đầu.
Vân Mộng Hạ Vũ
Nhưng mà cho dù có vậy thì những người còn lại như bọn họ vẫn phải sống sót.
Cuối cùng, sau khi ba anh em đỡ người về thì lập tức đi chuẩn bị hậu sự cho Chu Đình Đình.
Mà bên này, sau khi Hoắc Đình Châu thấy bọn họ rời đi thì cũng có chút không thoải mái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-111.html.]
Người một nhà vẫn đang sống tốt nhưng lại bởi vì một đứa bé không hiểu chuyện mà giải tán như vậy.
Quả nhiên quán tử như sát tử.
Chờ sau này nếu anh có con thì nhất định sẽ giáo dục con thật tốt.
Sau khi trở về nhà, xử lý củi xong thì dẫn em trai đi đến nhà Tần Sương.
Lúc đến nơi vào sáng sớm hôm sau.
Tần Sương sốt cao cả đêm mới ngủ được.
Vu Viên Viên chăm sóc cô cả đêm cũng mang gương mặt mệt mỏi.
Cũng may, sau khi giằng co một đêm thì mới coi như cô đã hạ sốt.
Cô ấy nhìn rồi đi ra ngoài cùng Tần Phong không ngủ một đêm: “Chú à, Sương Sương đã hạ sốt, bây giờ đã ngủ rồi, chú cũng đã thức cả đêm, bây giờ mau đi ngủ thôi.”
“Đợi lát nữa bọn họ đến, cháu bảo bọn họ nấu cơm là được rồi.”
Tần Phong dập tắt t.h.u.ố.c lá trong tay, thấy con gái đã đỡ hơn thì mới nói: “Vất vả cho cháu rồi, hôm nay cháu cũng đừng đi làm nữa, đi về nghỉ ngơi đi!”
“Vâng, chú mau đi nghỉ ngơi đi.”
Sau khi Tần Phong trở về phòng thì nhanh chóng nhắm mắt lại ngủ thiếp đi.
Mà Hoắc Đình Châu đã vất vả một đêm không được nghỉ ngơi chút nào, trời vừa sáng liền đến chỗ Tần Sương bên này.
Khi nhìn thấy Vu Viên Viên thì lại hỏi: “Tối hôm qua Sương Sương có phát sốt không? Cô ấy còn tốt chứ?”
Nếu không phải là do ba vợ không cho anh ở lại thì anh cũng sẽ không bị động như thế.
Dù sao thì dựa theo kinh nghiệm thường ngày, buổi tối đại đa số mọi người đều bị sốt sau khi trúng đạn.
Nếu không phải biết Tần Sương có tố chất thân thể rất tốt thì cho dù ai có nói gì thì anh cũng sẽ đến chăm sóc.
“Anh cả Hoắc, Sương Sương không sao, lúc này cũng mới ngủ được một lát, chờ Lục Thần đến sẽ làm bữa sáng cho mọi người.”
“Bây giờ tôi không còn sức nấu cơm cho mọi người nữa, buồn ngủ quá!”
Ngay khi Hoắc Đình Châu muốn nói không sao thì trong phòng truyền ra một tiếng vang…
Hoắc Đình Châu nghe thấy tiếng vang thì không hề nghĩ ngợi mà vọt vào trong phòng.
Tiếp đó thì nhìn thấy Tần Sương làm đồ chén nước. Anh cẩn thận đi tới hỏi: “Có phải khát nước không? Có khó chịu chỗ nào hay không?”
Tần Sương mơ mơ màng màng nói: “Không còn sức, em muốn uống nước, anh giúp em đi.”
“Được, anh đi rót nước cho em, lập tức tới ngay.”
Hoắc Đình Châu nhìn Tần Sương có sắc mặt trắng bệch, càng nhìn càng đau lòng.
Hôm qua đều do anh, nếu anh quan sát cẩn thận hơn thì cô sẽ không bị thương.
Chờ đến khi bưng nước ấm trở về lần nữa, Hoắc Đình Châu liền đỡ Tần Sương dậy cẩn thận uống nước.
Chờ uống nước xong, Tần Sương mới nói: “A Châu, em đói, anh đi làm cho em chút cháo loãng.”
“Được, bây giờ anh sẽ đi nấu cho em, em cứ đi ngủ trước, bao giờ xong thì anh sẽ gọi em.”
“Được.”
Tần Sương không khách sáo với anh, bạn trai là dùng để sai sử, nếu không thì còn cần anh làm gì.
Bên trong thế giới quan của cô, người yêu là để chăm sóc cô.
Bản thân mình có thể kiếm tiền, có thể nuôi gia đình, nếu chồng mình còn không quan tâm đến mình, chẳng lẽ đây là đi cưới chồng về làm ba sao?
Cô cũng không phải những người phụ nữ không có đầu óc kia, cái gì mình cũng phải làm, còn phải về nhà chăm sóc con, giặt quần áo nấu cơm, phải làm một người mẹ mẫu mực.
Mà sau khi Hoắc Đình Châu ra khỏi phòng thì trực tiếp đi vào phòng bếp.
Trong bếp của nhà vợ có rất nhiều nguyên liệu nấu ăn, anh đi tìm gạo trắng rồi bắt đầu nấu cơm.
Chờ đến khi mấy người Lục Thần tới thì chỉ thấy Hoắc Đình Châu cũng đang nấu cơm.