Đại đội trưởng nghe thấy lời của Hoắc Đình Xuyên thì cảm thấy giáo dục bảy ngày đã là rất tốt.
Chỉ cần không bị đưa đến Tây Bắc, còn có thể trở về là được.
Tiếp đó dưới ánh mắt của người nhà họ Chu và toàn bộ thôn nhân, hai người liền bị công an mang đi.
Ba Chu mẹ Chu thấy con gái bị dẫn đi như vậy thì khóc vô cùng đau lòng.
Chỉ có các anh trai Chu Đình Đình biết em gái làm ra chuyện như thế thì cả kinh, chảy đầy mồ hôi lạnh.
Cũng may, bọn họ sớm chia nhà, nếu không gì nhà họ Chu thực sự bị hủy hoại.
Nhưng mà mấy năm gần đây, nhà họ Chu bọn họ cũng là đừng nghĩ đến chuyện gả cưới.
Tần Phong thấy mọi người đều đã đi thì mới gọi Hoắc Đình Xuyên lại: “Bây giờ cháu dẫn chú lên trấn, chú muốn đi thăm con gái, nếu còn nói nhảm nữa, lão tử sẽ đánh gãy chân chó của cháu!”
Hoắc Đình Xuyên thấy chú Tần nói như vậy thì không thể làm gì khác hơn là nhắm mắt nói: “Vậy thì cháu sẽ lái xe đạp chở chú đi.”
…
Mà một bên khác, Tần Sương được Hoắc Đình Châu đưa đến bệnh viện thì lập tức tìm bác sĩ tiến hành phẫu thuật cho cô.
Mặc dù chỉ trúng đạn ngoài ra, nhưng nếu để đạn ở trong cơ thể lâu thì sẽ tạo thành tổn thương không nhỏ cho cơ thể.
Chủ yếu nhất là, có vẻ như đạn đã làm tổn thương mạch máu, sắc mặt lúc này của Tần Sương trắng đến mức dọa người.
Nếu không phải là Tần Sương thường xuyên rèn luyện, tố chất thân thể tốt hơn thì có lẽ đã sớm ngất đi.
Nhìn cô gái mình yêu mến bị thương vì em trai mình lần thứ hai, anh thực sự muốn xách Hoắc Đình Xuyên về thành.
Thực sự là không làm được gì, nhưng mà gây chuyện lại là người đứng đầu.
Mà bác sĩ giải phẫu cho Tần Sương lần này, sau khi nhìn thấy bệnh nhân thì cũng trêu chọc nói: “Cô Tần, nhanh như vậy mà đã lại gặp mặt, cô nói xem có phải chúng ta có thù không, lần nào gặp nhau cũng là trúng đạn, không thể đổi sang bệnh khác sao?”
Tần Sương nghe thấy bác sĩ trêu chọc thì cũng bất đắc dĩ nói: “Tôi cũng không muốn, quỷ mới biết tại sao mấy người này luôn có s.ú.n.g đạn, thật không biết bây giờ quốc gia đang quản lý như thế nào.”
Bây giờ cô cũng buồn rười rượi, bị đạn b.ắ.n hai lần, tỉ lệ trúng thưởng đúng là cao thái quá.
Nếu như lúc này mà có xổ số thì cô nhất định sẽ đi mua.
Hoắc Đình Châu thấy Tần Sương còn có tinh thần nói chuyện phiếm thì trong lòng cũng nhẹ nhàng thở ra.
Chỉ cần không bị thương ở bộ phận quan trọng thì sau này bồi bổ một chút là được.
Nếu như thực sự có chuyện lớn xảy ra thì anh cũng không biết giải thích với ba vợ như thế nào.
Bản thân vốn đang ở thời kỳ khảo sát, vừa có chút chuyển biến tốt đẹp, bây giờ lại quay về điểm xuất phát.
Bây giờ chỉ cần nghĩ tới cảnh tượng ba vợ biết chuyện thì anh đã vô cùng đau đầu.
Cũng may lần trước ba vợ còn không biết, nếu không thì em trai của anh chắc chắn sẽ bị ba vợ đuổi ra khỏi cửa, ăn P đi.
Chờ Tần Sương bên này vừa băng bó kỹ xong thì người của công an bên kia liền đến.
Nhìn thấy Hoắc Đình Châu thì trực tiếp chào một cái, nói: “Thủ trưởng, bây giờ có tiện lấy lời khai không?”
Bởi vì Hoắc Đình Châu báo công an cho nên anh phải đi làm thủ tục,
Hơn nữa chuyện này cũng không đơn giản như vậy.
Một người có s.ú.n.g ngắn, còn dám g.i.ế.c người giá họa, vừa nhìn là biết tái phạm. Lập tức trả lời: “Chúng ta đi ra bên ngoài nói.”
Sau đó quay đầu dặn dò Tần Sương: “Bây giờ em nghỉ ngơi trước, anh đi một chút rồi quay lại.”
“Ừ, đi đi, đúng lúc em có chút buồn ngủ.”
Cô mất m.á.u quá nhiều, đúng là lúc này mắt có chút không mở nổi.
Chờ mấy người Hoắc Đình Châu vừa đi, cô liền nhắm mắt ngủ thiếp đi.
Kết quả, Hoắc Đình Châu còn không chưa khai khẩu cung xong thì đã thấy em trai dẫn ba vợ tới.
“Hoắc Đình Châu, con gái tôi đâu? Cậu bảo vệ con bé thế sao?”
“Có nhiều người như thế, đều ăn phân hết rồi à?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-109.html.]
“Ngay cả con gái tôi mà cũng không bảo vệ được, cần cậu làm cái gì!”
Nghe ba vợ giáo huấn, Hoắc Đình Châu không dám phóng chút P nào.
Dù sao, nếu như anh chú ý chút thì đã không có chuyện này xảy ra.
Tiếp đó cúi đầu trả lời: “Ba, Sương Sương không sao, bay giờ đã ngủ, nếu ba có tức giận thì đợi trở về rồi phát tác được không?”
“Đừng gọi tôi là ba, tôi không có con trai!”
Bây giờ Tần Phong thực sự bị làm tức chết.
Còn chưa kết hôn mà đã gọi ba liên tục, thật không biết sao da mặt người này lại dày như thế!
Tiếp đó hỏi: “Con gái tôi ở phòng nào, tôi đi thăm một chút.”
“Để cháu đưa chú đi.”
Hoắc Đình Châu biết bây giờ ba vợ đang tức giận, nói ít vẫn tốt hơn chút.
Chờ đến khi đưa người vào phòng bệnh, Hoắc Đình Châu quay lại chỗ công an ghi khẩu cung.
Mà mấy công an nhìn thấy Tần Phong giáo huấn thủ trưởng thì đều bị dọa sợ, cũng không dám thở mạnh.
Dù sao thì xem kịch cũng phải xem mình có được phép xem không.
Nếu làm không tốt thì sẽ rất dễ bị diệt khẩu.
Đương nhiên, Hoắc Đình Xuyên bị đám người coi là không khí, lúc này chỉ có thể ngoan ngoãn làm cửa thần ở trước cửa phòng.
Nhìn sắc mặt tồi tệ của con gái, Tần Phong đau lòng ghê gớm.
Giờ khắc này, ông ấy lập tức nhớ để cảnh tượng con gái trúng đạn vào kiếp trước.
Lúc đó cũng trắng bệch như vậy, về sau nuôi rất lâu thì mới có thể điều dưỡng khỏe lại.
Vân Mộng Hạ Vũ
Ông ấy sờ vào trán của con gái, thấy không nóng rần lên thì mới ngồi ở bên giường yên lặng chờ đợi.
Mà Hoắc Đình Châu bên này, sau khi mấy người công an rời đi thì mới nhớ tới khởi nguồn của tai họa.
Nhìn vẻ mặt chột dạ của em trai, anh thực sự là giận không có chỗ phát tiết.
Xách cái cổ của Hoắc Đình Xuyên xuống lầu.
Chờ đến khi đi đến địa phương không người, Hoắc Đình Châu hỏi: “Nói một chút, Chu Đình Đình này, đến cùng là có chuyện gì xảy ra? Có phải là đã có chuyện quan trọng gì chưa nói với anh không?”
Thấy mặt anh cả đen lại, Hoắc Đình Xuyên không thể làm gì khác hơn là nói ra hết những chuyện trước đây, không giấu diếm gì cả.
Bây giờ cậu ấy có chút hối hận, nếu biết người phụ nữ này trở về sẽ báo thù thì cậu ấy đã sớm ra tay.
Mà Hoắc Đình Châu nghe thấy lời của em trai xong thì trên mặt cũng có tia hắc tuyến.
Anh thực sự không nghĩ tới, vậy mà lại là hoa đào nát vụn của em trai.
Hơn nữa bên trong chuyện này còn có vết tích của người yêu.
Thật không biết nên nói gì cho tốt.
Nhưng mà bởi vì em trai mà vợ bị thương lần hai, anh vẫn rất tức giận.
Tiếp đó không đợi Hoắc Đình Xuyên phản ứng lại, cậu ấy liền nghênh đón trận đánh tơi bời của anh cả.
Theo tiếng g.i.ế.c heo truyền ra, Hoắc Đình Xuyên chỉ có thể tự nhận xui xẻo.
Chờ đến khi Hoắc Đình Châu đánh đủ thì mới thu tay lại nói: “Chờ lát nữa xin lỗi chú Tần, nếu như chú Tần không tha thứ thì em c.h.ế.t chắc!”
Vừa nghĩ tới sắc mặt của chú Tần, Hoắc Đình Châu liền vô cùng bực bội.
Cũng may, không phải bị thương nặng cho nên còn có thể hòa dịu một chút.
Sau đó, Hoắc Đình Châu đi đến cung tiêu xã mua một chút thuốc bổ và hoa quả rồi mới dẫn em trai về phòng bệnh của Tần Sương.
Lúc Tần Phong trông thấy anh em nhà họ Hoắc tiến vào thì phải gọi là sắc mặt âm trầm.
“Hai người các cậu có thể đi về, tôi sẽ tự chăm sóc tốt cho con gái mình, ở đây không cần các câu, vừa nhìn thấy là đã thấy phiền!”