“Đêm hôm khuya khoắt lại bị giày vò như thế, con cũng không ngủ được nữa.”
Hoắc Đình Châu thấy vợ nhỏ tức giận thì lập tức nói: “Sương Sương à, anh sai rồi, anh không ngờ lại xảy ra chuyện này, quấy rầy mọi người nghỉ ngơi, cũng là anh không tốt, em tha thứ cho anh đi, anh thực sự không cố ý.”
Tần Sương nhíu mày, thấy cẩu nam nhân này nhận sai thật nhanh.
Xem ra đây là biết mình đã gây họa cho nên muốn bù đắp rồi.
Nhưng mà thói quen cạy cửa nửa đêm đúng là không tốt.
“Anh nhìn mình xem, đêm hôm khuya khoắt đến thăm em mà còn không thể gõ cửa tử tế đi vào, nhìn xem ba với anh cả của em bị hù đến mức nào rồi, nếu không phải là bọn họ đủ can đảm thì cũng đã bị anh dọa cho đau tim.”
“Xin lỗi, anh sai rồi, lần sau sẽ không làm vậy nữa.”
Ngoài miệng thì nói như vậy, nhưng trong lòng lại suy nghĩ, lần sau cần phải xác nhận chính xác mục tiêu mới được ra tay, lần này có chút bất cẩn.
Nhưng mà cho dù anh có nhận sai thì Tần Phong vẫn thấy nét mặt của anh vô cùng sảng khoái.
“Cậu nhóc, hành vi hôm nay của cậu khiến tôi rất hoài nghi về nhân phẩm của cậu, tôi thấy hai đứa cũng không nên ở bên nhau nữa.”
Hoắc Đình Châu nghe thấy vậy thì trong lòng lập tức trở nên lo lắng.
Anh tội nghiệp nhìn về phía Tần Sương giống như một con ch.ó lớn bị vứt bỏ. Muốn đáng thương bao nhiêu thì sẽ có bấy nhiêu đáng thương...
Nhìn thấy ánh mắt cầu cứu của người yêu thì Tần Sương cũng có chút buồn cười.
Nhưng mà đối với người đàn ông mình thích thì phải làm sao, cũng chỉ có thể sủng ái. Tiếp đó mở miệng nói: “Ba à, ba cũng đừng chuyện bé xé ra to, Đình Châu cũng đã nói không phải cố ý, ba cũng không nên kéo mãi không buông.”
“Hơn nữa, người ta đến làm con bất ngờ mà con còn chưa nhận được, con còn chưa nói gì thì hai người cũng không nên thượng cương thượng tuyến.”
“Nếu như trong lòng ba tức giận, chờ đến khi chân ba khỏe lại thì cứ đánh cho anh ấy một trận, dù sao thì việc giáo dục con trai cũng không sai, ba thấy có đúng không?”
Thấy con gái thiên vị người ngoài thì Tần Phong tức giận mà cũng không biết nên nói cái gì cho phải.
Bây giờ chiếc áo bông nhỏ này đã rách nghiêm trọng, còn là cái loại muốn vá cũng không vá được.
Đến cùng là đời trước ông ấy đã tạo ra nghiệt gì, vậy mà lại có một thứ đồ chơi như thế.
Cả ngày ngoại trừ làm ông ấy tức thì cũng chỉ biết làm ông ấy tức.
Làm ông ấy tức cả một đời còn chưa đủ, thậm chí là sau khi xuyên qua, bọn họ vẫn bị buộc chung.
Thực sự là nghiệp chướng mà!
(;′??Д??`)
Ông ấy có thể là người duy nhất bị tức c.h.ế.t sau khi xuyên qua mà không có người thứ hai!
Nhưng mà đây là người con gái mình thích, còn có thể làm sao được?
Chuyển phá vỡ uyên ương này thực sự không tốt đẹp cho lắm. Sau đó ông ấy nói: “Cậu nhóc, sáng mai đi chặt củi về đây thì tôi sẽ bỏ qua cho cậu.”
Vừa nghe thấy lời của ba vợ, Hoắc Đình Châu lập tức cười trả lời: “Ba, ba yên tâm, con nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ!”
Khóe miệng Tần Phong giật giật một cái, nghĩ thầm, có lẽ nếu mình còn nói thêm gì nữa, nếu không bị áo bông nhỏ làm tức c.h.ế.t thì cũng sẽ bị thằng nhóc này làm tức chết.
Ông ấy lập tức đứng dậy trừng mắt nhìn anh một cái rồi nói với Dương Minh Thần: “Về ngủ, người ta làm quen mà cháu còn không đi, chẳng lẽ là muốn làm bóng đèn sao?”
Dương Minh Thần nghe thấy chú ba nói vậy thì không thể làm gì khác hơn là không phục đứng dậy, đỡ chú ba trở về phòng.
Đương nhiên, lúc rời đi, anh ấy cũng hung hăng trợn mắt nhìn Hoắc Đình Châu một cái.
“Cậu thành thật một chút cho tôi, hừ!”
Cuối cùng thì người chướng mắt cũng đã rời đi, Hoắc Đình Châu cũng có thể thở phào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-102.html.]
Vân Mộng Hạ Vũ
Xem ra là ba vợ vẫn còn chưa hết tức giận, chỉ có thể đợi ngày mai mua chút rượu ngon trà ngon hiếu kính một chút.
Lúc này Tần Sương nhìn Hoắc Đình Châu nói: “Em viết thư cho anh mà sao anh không trả lời? Không phải là mới đi nhiệm vụ trở về chứ?”
Nghe thấy lời của Sương Sương thì Hoắc Đình Châu ôm người lên trên đùi của mình rồi mới lên tiếng: “Tạm thời anh có nhận nhiệm vụ, lúc đó nhìn địa điểm thấy cách chỗ này của em không xa, anh cảm thấy sẽ thuận tiện đi gặp em cho nên đã nhanh chóng lên đường.”
“Còn về lá thư của em, có lẽ là anh đã bỏ lỡ nó.”
“Đêm nay vốn là anh muốn tạo một niềm vui bất ngờ cho em, không ngờ là ba trở lại, sao em lại không nói sớm cho anh một tiếng, khiến anh không kịp chuẩn bị gì cả.”
“Nếu không phải là mặt anh da dày thì có khi đã không còn vợ tương lai nữa.”
Nghe thấy người yêu nói thì Tần Sương cũng cười.
“Anh nhìn anh xem, niềm vui bất ngờ thì chưa thấy, ngược lại là khiến cho mấy người ba em kinh hãi một hồi, anh nói xem có cái gì tốt.”
“Hơn nữa cũng không phải là bọn em không thông báo cho anh, em trai của anh đã gọi điện thoại nhưng không thấy người, như vậy thì có thể trách ai?”
“Cho nên, anh đáng bị ba em đánh cho một trận.”
“Sương Sương...”
Hoắc Đình Châu rất ai oán nói.
Sớm biết vậy thì anh đã đến sớm.
Nhưng mà, không phải người ba vợ này đang đi làm nhiệm vụ sao?
Tại sao đột nhiên xuất hiện ở đây?
Luôn cảm thấy có chỗ nào đó không thích hợp.
Chẳng lẽ ở đây xảy ra chuyện gì mà anh không biết sao?
Ngay khi anh đang suy nghĩ lung tung thì Tần Sương mới giải thích: “Trong lúc vô tình em cứu được ba, không thấy ông ấy đang bị thương sao?”
“Nếu không phải là em đi vào núi sâu để săn thì có lẽ cỏ trên mộ phần của ba em đã cao rồi.”
“Lúc đó khi nhìn thấy ông ấy thì em cũng sợ hết hồn, cũng may mà chỉ bị thương ngoài ra, tịnh dưỡng chút là tốt.”
“Nhưng mà ba em nói, đúng là ông ấy có mang theo đồ quay về, bây giờ còn chưa liên hệ với với bên trên.”
“Nếu anh đã tới đây thì ngày mai liền hỏi một chút xem ông ấy có cần anh hỗ trợ truyền đạt với cấp trên không, tránh để ông ấy phải tự mình lên trấn gọi điện thoại.”
“Hiện tại ông ấy không có giấy tờ tùy thân, em cũng không dám để ông ấy ra ngoài, lỡ như bị người khác hỏi đến thì cũng khó giải thích.”
“Cũng may là sổ hộ khẩu của ông ấy còn ở chỗ em, nếu không thì đã thành người vô danh.”
Nghe Sương Sương giải thích xong thì Hoắc Đình Châu mới hiểu được, hóa ra tất cả đều là trùng hợp. Tiếp đó lại hỏi tiếp: “Người anh cả kia của em là sao? Anh cảm thấy trong khoảng thời gian anh rời đi, có vẻ như quanh em có rất nhiều chuyện xảy ra mà anh không biết.”
“Anh nói anh ấy sao, đây đúng là câu chuyện dài dòng.”
Tiếp đó Tần Sương nhanh chóng nói toàn bộ chuyện đã xảy ra, cuối cùng thì Hoắc Đình Châu cũng biết anh cả kia từ đâu ra.
Nhất là lúc biết hôm nay người ta tới đây thăm người thân thì liền bắt gặp anh, cũng rất trùng hợp.
Chỉ có thể nói, chính mình quá xui xẻo.
Nhưng mà, vừa nghĩ tới trong thôn còn có một anh tư thì anh lập tức cảm thấy đau đầu.
Không phải đã nói thiết lập nhân vật là cô nhi sao?
Tại sao thoáng một cái mà đã có nhiều người thân như thế, thật đúng là khiến anh không kịp chuẩn bị.
Cũng may là trên xe có đủ quà, sẽ không quá thất lễ.