Sau đó nói: “Anh cả, anh ở đây xử lý giúp em, em đi lên núi khiêng nốt con dã thú còn lại về, đúng lúc mọi người trong thôn còn đang đi làm.”
Dương Minh Thần nghe thấy còn dã thú thì lập tức nói: “Để anh đi với em, một cô gái như em, đừng động tay làm mấy việc nặng nhọc.”
“Không cần đâu anh cả, em sẽ nhanh chóng quay về, ở đây vẫn còn việc cần anh làm, chờ Hoắc Đình Xuyên trở về thì bảo cậu ấy xử lý lòng lợn là được.”
Sau khi nói xong thì cô trực tiếp đi ra ngoài.
Dương Minh Thần thấy thế thì không thể làm gì khác hơn là tiếp tục ở nhà cắt thịt lợn ra.
Mà Tần Sương đi đến phía sau núi, thấy không có người thì lập tức lấy con hổ ở trong không gian ra
Nhìn thấy vết m.á.u trên người của nó còn chưa khô thì nghĩ thầm không gian có thể giữ tươi, đúng là thuận tiện muốn chết.
Nếu như kiếp trước có vật như vậy thì cô đã mua mấy tỉ vật dự trữ.
Nhưng mà đến khi cô khiêng con hổ trở về thì Dương Minh Thần bị hù gần chết.
Ngay cả mí mắt Tần Phong cũng giật một cái.
Chớ nói chi đến em gái mềm mại Vu Viên Viên.
“Sương Sương, em lấy được ở đâu thế? Không phải là em cố ý vào trong núi sâu bắt chứ?”
Dương Minh Thần có chút bận tâm hỏi.
Nếu không phải là tận mắt nhìn thấy thì ai dám tin tưởng một cô gái như Tần Sương lại có thể đánh c.h.ế.t một con hổ.
“Anh cả, lúc em gặp con hổ này thì nó đã thoi thóp, có lẽ là bị thương nặng sau khi đánh nhau với động vật khác.”
“Cho nên em liền bổ mấy đao cho nó c.h.ế.t hẳn.”
“Vốn là em muốn buổi tối mang đến chợ đen đổi lấy ít tiền, đây không phải vừa vặn thấy ông bà cần bồi bổ thân thể cho nên em mới không bán, giữ lại cho nhà mình dùng sao.”
“Toàn thân con hổ này đều là bảo bối, chờ ngày mai anh rời đi thì mang một ít về, chờ đến khi em nhờ người xử lý xong da hổ thì sẽ chuyển thẳng đến chỗ ông bà.”
“Dù sao thì, em bảo anh làm cái gì thì anh cứ làm cái đó là được.”
Dương Minh Thần nghe thấy lời của em gái thì cũng không biết nên nói cái gì cho phải.
Dù sao, nếu bán con hổ này đi thì ít nhất cũng có thể kiếm được 1000 tệ, kết quả nói không bán là không bán ngay.
Nếu như ông bà biết thì chắc chắn là sẽ đau lòng chết.
Vân Mộng Hạ Vũ
Đương nhiên, trong lòng bọn họ cũng sẽ rất vui vẻ, đây là quà của cháu gái tặng, nếu đổi lại là anh ấy thì anh ấy cũng sẽ cười chết. Tiếp đó hỏi: “Em gái, có phải là em cũng muốn tự mình lột da con dã thú này không?”
“Hừ hừ, em đã chuẩn bị d.a.o xong, bây giờ liền bắt đầu, đúng lúc, tối nay cũng có thể ăn thịt hổ, còn chuyện có ngon hay không thì em cũng không biết.”
Đây cũng là lần đầu tiên cô ăn loại dã thú này, dù sao thì đây cũng là động vật cần được bảo vệ trong kiếp trước, cô cũng không có dũng khí tìm đường chết.
Cho nên nếu muốn biết thịt hổ có ngon hay không thì cũng phải đợi đến khi ăn xong mới biết được.
Kết quả Hoắc Đình Xuyên trở về, vừa vào trong sân đã nhìn thấy dáng vẻ vô cùng m.á.u tanh của chị Sương, sợ đến mức thiếu chút qua đời tại chỗ.
“Cái này... Cái này.. Đây là hổ sao?”
“Chị Sương, chị vào núi sâu lúc nào thế?”
Nhìn thấy gương mặt sợ hãi của Hoắc Đình Xuyên thì Tần Sương ghét bỏ nói: “Không phải chỉ là con hổ thôi sao, có cái gì ngạc nhiên, không kế thừa được chút gen nào của anh cả cậu.”
“Không phải, không phải là em nên kế thừa gen của ba mẹ mình sao? Liên quan gì đến anh trai em, dù sao thì em cũng không phải con của anh ấy.” Hoắc Đình Xuyên bất đắc dĩ nói.
“Dừng, vậy hai người cũng đều do ba mẹ sinh ra, tại sao mà anh trai cậu ưu tú như thế, còn cậu lại kém như thế?”
“Nếu cậu không phải em trai của anh ấy thì tôi đã đánh cậu một trận.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/bo-than-phan-phao-hoi-ta-lam-lai-tu-dau/chuong-100.html.]
Cô không thích loại đàn ông không có chút vị đàn ông nào.
Đều là đàn ông lớn lên trong khu nhà, làm sao lại rác rưởi như vậy.
Cũng may còn có thể cứu vớt được. Tiếp đó cô hỏi: “Đã đưa người lên xe chưa?”
Nói đến Mục Nghiệp Kiêu, Hoắc Đình Xuyên mới trả lời: “Cô ấy may mắn, mặc dù không có xe khách đi vào thành phố nhưng mà lại gặp được một chiếc xe chở hàng đi vào thành phố, em đưa mười tệ thì người ta mới chịu cho cô ấy đi nhờ.”
“Hẳn là bây giờ đã đi được một nửa đường.”
Biết Mục Nghiệp Kiêu lên xe, trong lòng Tần Sương mới thả lỏng.
Còn về vấn đề an toàn, chỉ cần bản thân cô ấy không ngu xuẩn thì sẽ không sao.
Bọn buôn người cũng chê cơ thể hình vuông của cô ấy.
Tiếp đó liền chỉ huy Hoắc Đình Xuyên giúp mình làm việc.
Bận làm việc đến giờ tan làm thì Tần Sương mới bỏ d.a.o trong tay xuống.
Nhìn mấy chậu gỗ thịt heo cùng thịt hổ lớn, đây là lần đầu tiên Tần Sương cảm thấy hơi nhiều.
Cũng may là bây giờ khí trời mát mẻ, cho dù có xử lý muộn thì cũng không sao.
Tiếp đó, buổi tối Lục Thần và Vu Viên Viên liền đại triển thân thủ, làm một bữa cơm tối vô cùng phong phú.
Nhìn hai chậu thịt lớn, Tần Sương đột nhiên cảm thấy có chút ngấy. Sau đó nói: “Viên Viên, cậu đi xào chút rau xanh và cải trắng, nếu ăn nhiều thịt như vậy thì sẽ rất ngấy.”
“Được chị Sương, bây giờ tớ đi ngay, dù sao thì bây giờ cũng chưa dập tắt lửa.”
“Ừ, vất vả cho Viên Viên rồi.”
“Không có việc gì, dù sao thì chính tớ cũng muốn ăn.”
Vu Viên Viên nói xong thì cũng đi vào bếp cắt củ cải trắng vào nồi.
Chờ đến khi xào cải trắng xong thì Tần Sương mới gọi mọi người ăn cơm.
Tần Phong còn lấy rượu đế lúc trước chưa uống hết ra rót cho cháu trai lớn, vừa ăn vừa uống.
“Anh cả, anh mau ăn đi, đều là người nhà mình, không nên khách sáo.” Tần Sương nói.
“Đúng vậy, anh cả ăn nhiều chút, chỗ em gái ở đây không hề thiếu thịt, sau khi em xuống thôn thì còn được ăn ngon hơn cả ở nhà.”
Nghe em trai nói như vậy, Dương Minh Thần cũng nói: “Em nhìn em xem, bảo em xuống nông thôn để chiếu cố em gái, kết quả thì sao, em còn nằm ngửa ở chỗ em gái, thế thì cần em làm gì.”
Dương Minh Trạch lúng túng sờ mũi một cái: “Không phải là do em gái quá lợi hại, em không có đất dụng võ sao.”
“Hừ, phế vật chính là phế vật, không nên giải thích, anh không nghe, thanh niên tri thức Hoắc người ta còn biết học bản lĩnh, chỉ có em là không làm được gì, duy chỉ có chuyện đi ngủ là đứng thứ nhất.”
Nghe hai người nói chuyện, Tần Sương không thể làm gì khác hơn là nói: “Anh cả, anh đừng nói anh tư nữa, ai cũng có thế mạnh của mình, không thể nói là vô dụng được.”
“Ít nhất thì anh tư cũng có thể làm bạn với em ở đây.”
Lời này còn chưa dứt thì sắc mặt của Dương Minh Trạch đã đỏ hơn.
Cuối cùng vẫn là Tần Phong nói: “Ăn cơm ăn cơm, có lời gì thì để ăn xong lại nói, thịt ngon như vậy, nếu để nguội thì sẽ không ngon nữa.”
“Ai, chú ba, cháu mời chú một chén, đã vất vả nhiều năm như vậy.”
“Không khổ, chú ba đã sống rất tốt, cạn ly.”
Sau đó Dương Minh Trạch không nói em trai nữa mà chỉ lo ăn thịt, nói chuyện với chú ba.
Sau khi qua ba lần rượu, mọi người đều đã ăn no, uống rượu choáng váng.
Chờ đến khi giải tán thì sắc trời cũng hoàn toàn tối đen.