Blogger Ẩm Thực Xuyên Thành Bia Đỡ Đạn Trong Truyện Gia Đấu - Chương 66

Cập nhật lúc: 2026-01-25 15:18:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Yến Thu Thù cũng ngăn cản, mặc cho cái miệng nhỏ của luyên thuyên.

Uyển Nhi Thủy Môi đón , , em trai chọc : “Em như giống A Phúc quá.”

A Phúc là con ch.ó giữ cửa do quản sự nuôi, , cho nó chút đồ ăn là vẫy đuôi điên cuồng.

Đông Đông mặt xịu xuống, bĩu môi.

quá vui, bĩu môi lâu, toe toét .

Cho đến khi Thẩm Bình Ngộ , nụ mặt mới biến mất.

Đông Đông rụt rè thẳng, còn bám lấy Yến Thu Thù nữa.

Thẩm Bình Ngộ lúc mới hài lòng, hỏi: “Hôm nay phu t.ử của các em dạy gì?”

Đông Đông chút phục, nhưng đối phương một cái, vẫn ngoan ngoãn trả lời.

Hai một hỏi một đáp, mấy Thẩm Bình Ngộ còn kiểm tra, thuận thế còn thể mở rộng, Đông Đông liền theo kịp, bắt đầu lắp bắp.

Tiểu thiếu niên chằm chằm em trai, hận sắt thành thép thở dài: “Em như , thể đạt tiêu chuẩn của nhị ông nội ?! Chắc chắn là khi , em thành nhiệm vụ giao!”

Đông Đông uất ức vô cùng: “Em học mệt , hơn nữa phu t.ử đều khen em lợi hại!”

Cậu xong nhỏ giọng: “Em cũng đạt tiêu chuẩn của nhị ông nội …”

Thẩm Bình Ngộ thấy lời , quá mơ hồ, nhưng lời thấy, thế là cong môi, lạnh lùng : “Những kiến thức của em, ba tuổi học hết .”

Đông Đông: “!!!”

Điều quá đáng!

Cậu tức giận phồng má bánh bao, chỉ trích, nhưng đối phương là trai, dám cũng thể quá xúc phạm, chỉ thể uất ức cúi đầu gì.

Yến Thu Thù mà đau lòng, an ủi hai câu.

Thẩm Bình Ngộ coi nàng là trưởng bối, lời nàng, thêm gì nữa, chỉ lạnh mặt tìm một chỗ xuống, nếu vóc và khuôn mặt non nớt đó, là một lớn đứa trẻ lời tức giận.

Yến Thu Thù nhịn , khóe môi cong lên, nhưng cũng dám ở đây nữa, chạy bếp, Uyển Nhi cũng vội : “A Thù tỷ tỷ, em cùng tỷ.”

Thực món ăn chuẩn xong, mùa đông cũng lo nguyên liệu hỏng, để trong tuyết còn thể giữ tươi, lúc dùng khay đựng, lượt mang qua, cũng dễ dàng.

Gần xong , Yến Thu Thù : “Qua đây , lúc tạm thời bàn chuyện học hành, chúng chuyên tâm ăn ?”

Thẩm Bình Ngộ miễn cưỡng gật đầu, Đông Đông thì trực tiếp hồi sinh, nhưng vẫn ngoài, xác nhận thấy bóng nào, mới : “A Thù tỷ tỷ, thể để một chút đồ ăn , A Hành cũng đến , em để cho một chút.”

“Được chứ.” Yến Thu Thù gật đầu.

Đông Đông yên tâm, tìm một chỗ đối diện Thẩm Bình Ngộ xuống.

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính

Thẩm Bình Ngộ chằm chằm Đông Đông hai giây, thở dài một tiếng, miễn cưỡng xuống.

Uyển Nhi giữa họ.

Bàn nướng thịt bốn là phù hợp nhất, ở đây ba đứa trẻ một lớn, nhưng Yến Thu Thù trưa ăn no, thịt cũng dễ tiêu, ăn nhiều ngấy, vì dứt khoát nhường chỗ, để Thủy Môi và Hứa ma ma phiên giúp họ nướng, tiện thể trông chừng an cho bọn trẻ.

Lò than nhóm lên, vỉ sắt đậy lên, Thủy Môi đặt từng lát thịt tươi lên , đặt lên, tiếng nướng thịt “xèo xèo xèo…” liền xuất hiện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/blogger-am-thuc-xuyen-thanh-bia-do-dan-trong-truyen-gia-dau/chuong-66.html.]

Sự miễn cưỡng mặt tiểu thiếu niên trực tiếp biến mất, đó là sự tò mò: “Đây là ăn sống trực tiếp ?”

Thủy Môi tủm tỉm giải thích: “Đây là nướng chín là thể ăn, mặt tiểu thiếu gia gia vị, nếu thấy vị đủ, thể chấm gia vị ăn.”

Thẩm Bình Ngộ ánh mắt chằm chằm những lát thịt vỉ nướng, trong mắt ánh lên tia sáng.

Chiêu , mới lạ và thú vị!

Thủy Môi tay nhanh như chớp đặt thịt, tiên là thịt ba chỉ để mỡ, các loại thịt khác xếp xung quanh thịt ba chỉ, hút no mỡ của thịt ba chỉ, màu sắc cũng đổi, là thể ăn.

[Thịt cắt mỏng, than lửa bên cũng cháy đượm, mấy giây là thể ăn.]

Đông Đông và Uyển Nhi cũng kinh ngạc, khi lát thịt đầu tiên gắp lên, ba đứa trẻ càng theo bản năng nín thở.

Sự khao khát lời lan tỏa chiếc bàn ăn nhỏ .

Thủy Môi vốn tùy tiện, đến mức tay cứng đờ, dở dở : “Cái nhanh lắm, mỗi đều , vội.”

Thẩm Bình Ngộ nghiêng đầu ho nhẹ một tiếng, : “Bình Ngộ vội, tiên cho Uyển Nhi và Đông Đông .”

Thủy Môi thấy , thuận thế đưa cho Uyển Nhi, lát thứ hai gắp cho Đông Đông.

Cô bé mỉm rạng rỡ, một tiếng cảm ơn, đó gắp lên, miệng nhỏ phồng lên thổi hai cái, thử ăn.

Hàm răng nhỏ c.ắ.n một miếng thịt nhỏ, trong miệng từ từ thưởng thức, đó đôi mắt sáng đó vui vẻ nhíu , tiếp tục ăn.

Đông Đông vẫn còn nhớ sự uất ức đó, nào ngờ Thẩm Bình Ngộ chủ động nhường cho , về mặt ăn uống, Đông Đông tự kiềm chế , liền cảm thấy sự khiêm nhường khó, vì chút ngại ngùng , nhỏ giọng: “Cảm ơn trưởng.”

Thẩm Bình Ngộ khóe môi cong cong, mà lúc , trong bát cũng một lát thịt.

“Hít!” Đông Đông cảm ơn xong, trực tiếp cho lát thịt miệng, kết quả nóng đến rùng .

nhanh, cố gắng thở, liền thích ứng.

Thịt ướp, vị cay nhẹ và mặn thơm theo khẩu vị của họ, thực cần thêm gia vị, đủ ngon, vì mỏng, khi nhai cũng tốn sức, hai ba miếng là thể ăn hết.

Lát thịt nóng hổi ăn , bụng Đông Đông cũng ấm lên.

Cách ăn của Thẩm Bình Ngộ văn minh hơn nhiều, nhưng cũng gần như , thịt ngon như , tại , mềm và dễ nhai như , ngay cả răng của trẻ con như họ, cũng thể dễ dàng c.ắ.n nát ăn hết, quá trình thậm chí cần lâu, chớp mắt là xong.

Ăn xong lát đầu tiên, khẩu vị cũng mở.

Mọi mắt sáng rực lát thịt tiếp theo.

Thủy Môi: …

Áp lực quá!

Tốc độ nướng thịt của nàng nhanh như !

Đành , Hứa ma ma vốn định phiên, trực tiếp cùng lên, hai mỗi một đôi đũa, chia hai bên, mỗi phụ trách nửa vỉ.

Cứ như còn suýt đủ.

May mà lò nướng Yến Thu Thù cũng dùng đến, nướng cà tím, củ sen v. v. trong đó, lấp đầy trống.

 

 

Loading...