Blogger Ẩm Thực Xuyên Thành Bia Đỡ Đạn Trong Truyện Gia Đấu - Chương 273
Cập nhật lúc: 2026-01-25 19:57:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Yến Thu Thù ôm c.h.ặ.t Đông Đông, ngoan ngoãn gật đầu. Cô đang tự trải nghiệm sự đáng sợ của việc chuyển giao quyền lực trong triều đại phong kiến , lúc thể gì nữa . Tiêu gia nếu đều chống đỡ , cô tự nhiên cũng chống đỡ .
May mà cô trực tiếp tham gia.
Chỉ là đêm nay, thể kết thúc ?
Hoàng cung.
Khác với sự sóng yên biển lặng đêm qua, hoàng cung hiện giờ một mảnh hỗn loạn, mùi m.á.u tanh nồng nặc mũi, cung nữ thái giám c.h.ế.t vô , những còn đều trốn .
Hoài Vương dẫn theo lượng lớn Cấm quân khống chế tất cả những phản kháng, từng bước ép sát tẩm cung Hoàng đế nơi nhiều hộ vệ nhất.
Giữa đường Chu Trạch Cảnh dẫn theo một toán nhân mã khác hội họp với , bẩm báo: “Xương Vương dường như sớm chuẩn , lúc dẫn qua, sớm nhà trống.”
“Có tiết lộ tin tức?” Hoài Vương lau vết m.á.u mặt, trầm giọng hỏi.
Chu Trạch Cảnh lắc đầu: “Không thể nào, chúng cũng là chiều nay mới quyết định, ước chừng là nhận , ngay lập tức bỏ chạy. Ta để một ngàn lục soát thành, nhưng cũng , chỉ cần chúng nắm giữ đại quyền, Xương Vương sống cũng vô dụng, Tiêu gia trong tay chúng là đủ . Tiêu Hoài Đình so với cha càng coi trọng hơn.”
Bọn họ sớm quyết định xong, tin tức Tiêu Hoài Đình và Tề quốc đ.á.n.h truyền đến ngay lập tức mưu phản, nhưng cụ thể Tiêu Hoài Đình khi nào đ.á.n.h với Tề quốc, cái , cho nên ai bọn họ khi nào phản.
Xương Vương ban ngày mới thượng triều, hiện tại thấy tăm , thì vẻ vô cùng cổ quái.
Hoài Vương miễn cưỡng gật đầu, cũng thể hiểu , Hoàng của luôn lanh lợi, nếu sáu năm tự tìm c.h.ế.t, cũng sẽ màn !
Hắn vung tay lên, cao giọng : “Lục Quý phi bắt giữ thiên t.ử, nhi thần cứu giá chậm trễ, xin phụ hoàng thứ tội!”
“Rõ!”
Sau đó tất cả Cấm quân tay cầm đao nhuốm m.á.u, sải bước tiến lên.
Lục Quý phi từng nghĩ tới Hoài Vương sẽ dẫn đầu tạo phản đám đằng đằng sát khí , sự bảo vệ của hộ vệ, lảo đảo chạy đến bên cạnh Lão Hoàng đế, : “Bệ hạ, Hoài Vương tạo phản !”
Lão Hoàng đế sớm biến cố tỉnh giấc, đối với việc nửa phần khó chịu, ngược nở nụ : “Chuyện , chuyện a!”
“Bệ hạ, Lão Ngũ Thái t.ử ?” Lục Quý phi ngờ ông phản ứng , ngẩn , the thé chất vấn.
Bà cũng chuẩn để con trai tạo phản, chỉ là ngờ sẽ là hôm nay, trong tay thể dùng nhiều, chỉ binh phù của Binh bộ Thượng thư, đây là bà trao đổi với Binh bộ Thượng thư mà . Nếu Lão Ngũ Hoàng đế, vị trí Hoàng hậu chỉ thể là con gái Hồng gia.
đồ còn dùng đến, ngược Hoài Vương súc sinh vẫn luôn an phận hãm hại!
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Lão Hoàng đế ghét bỏ đẩy bà , lạnh lùng : “Giang sơn của Trẫm, ai bản lĩnh đó lấy, Lão Tứ bản lĩnh, nó lấy cũng !”
Dù đều là con trai của ông .
Lão Tứ đó g.i.ế.c Xương Vương, chứng tỏ sớm kết thù với Tiêu phủ, hiện giờ đăng cơ, Xương Vương thể sẽ c.h.ế.t, Tiêu gia nhất định cũng sống nổi.
Thế là đủ !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/blogger-am-thuc-xuyen-thanh-bia-do-dan-trong-truyen-gia-dau/chuong-273.html.]
Lão Hoàng đế hài lòng , nhưng Lục Quý phi khó tin, bà ngờ đàn ông vẫn luôn dỗ dành xoay quanh, nghĩ như ?!
Lão Hoàng đế hỏi ngược : “Vậy nàng định thế nào? Đều đến nước !”
Lục Quý phi hô hấp cứng , thể trả lời.
, đều đến bước , bà thể thế nào? Trách bà ngay từ đầu chuẩn , ai Hoài Vương súc sinh bao tàng họa tâm?
Rất nhanh ngoài cửa cũng truyền đến tiếng đ.á.n.h , một lát , tiếng động đó biến mất, cửa tẩm cung mở , mùi m.á.u tanh truyền . Hoài Vương mặc áo giáp cũng sải bước , gương mặt tuấn tú ôn nhuận ngậm ba phần ý : “Phụ hoàng, Lục mẫu phi, buổi tối lành.”
Lục Quý phi hai chân mềm nhũn, dám lên tiếng, lưng mồ hôi lạnh túa từng trận.
Người mắt , từng bà hành hạ bao nhiêu .
Mẹ còn bà hành hạ đến c.h.ế.t.
Bà vui, đập vỡ bình hoa, bắt phụ nữ quỳ mảnh vỡ dập đầu cho bà đều là chuyện thường, ngay cả Hoài Vương cũng từng bà đ.á.n.h.
Bây giờ phong thủy luân chuyển …
Lão Hoàng đế : “Lão Tứ, con , vua, nên như thế!”
Nên như thế?
Nhẫn tâm như thế ?
Hoài Vương trào phúng ông , mặt một tia tôn kính.
Lão Hoàng đế cảm thấy chút đúng, nhưng nghĩ chỗ nào đúng, ông vẫn tiếp tục dặn dò: “Trẫm sẽ truyền ngôi cho con, chỉ hy vọng con thể giữ cho Lão Ngũ một mạng, đứa nhỏ đó đơn thuần, từng chuyện gì, con đừng hại nó. Quý phi Trẫm sẽ mang , còn Tiêu gia, là nhất định thể bỏ qua…”
“Ha ha ha…” Hoài Vương bật thành tiếng, dung nhan tuấn lãng trở nên vô cùng khắc nghiệt.
Lão Hoàng đế ngừng lời, khó hiểu .
Hoài Vương nhẹ giọng : “Người đừng truyền ngôi cho , hiếm lạ.”
Lão Hoàng đế cứng đờ, lộ vài phần kinh ngạc.
Ý mặt Hoài Vương càng thêm nồng đậm: “Người yên tâm, ngôi vị Hoàng đế của , con trai một đứa cũng lấy . Lão Nhị Lão Ngũ binh lính phái truy sát , ngoài dự đoán, bọn chúng sẽ c.h.ế.t nhanh. Đến lúc đó dùng đầu lâu của bọn chúng để tế điện , hy vọng sẽ thích.”
Lão Hoàng đế trừng mắt , giọng khàn khàn tràn đầy sự khó tin: “Ngươi… ngươi điên !”
“Tùy thế nào, dù vị trí sẽ cần, sẽ giao cho Tấn Vương thế t.ử, , cho nên xem cần nhiều phụ nữ như , sinh nhiều con trai như , cuối cùng vẫn một đứa nào tống chung cho , thật a…” Hoài Vương đang , trong mắt lộ vẻ điên cuồng. Đây là sự trả thù của , mưu tính lâu, cuối cùng cũng thành công , từ nay về , cần chịu đựng sự giày vò của ác mộng nữa.
Hắn nhẹ giọng : “Những đứa con trai đó của , đều tạ tội với mẫu phi ! Tuyên Vương khi đến g.i.ế.c c.h.ế.t , sắp nhanh thôi… cũng còn thể thấy …”