Yến Thu Thù thấy , cũng nhận lấy ngân phiếu: “Được, Cổ quản sự, phiền ông sắp xếp cho mấy vị khách nhân một chút.”
Cổ quản sự lập tức híp mắt gật đầu: “Vâng, khách nhân mời bên .”
Chu Lan Nghi chỉ Triệu Thục Hồng, nũng nịu : “Ta cô tiếp đãi .”
Chu Trạch Cảnh : “Hương Quân, cô xem thể…”
Môi Triệu Thục Hồng mím c.h.ặ.t, trong mắt chút kháng cự nhưng vẫn định bước lên.
Yến Thu Thù đưa tay kéo cô : “Không , Triệu tỷ tỷ việc khác, chỗ chúng đều là tự phục vụ, gì thì , phá hỏng đồ đền tiền theo giá là , mấy vị cứ tự nhiên.”
Nói cô cứ đó bọn họ.
Nụ của Chu Trạch Cảnh thu , thấy Chu Lan Nghi còn gây sự, trầm giọng : “Được , thôi.”
Hàn Vinh Luân thấy thế, cũng : “, chúng thôi.”
Sắc mặt Chu Lan Nghi dịu , nhưng Chu Trạch Cảnh nhíu mày, sải bước , giống như cùng .
Ba về đến viện của Yến Thu Thù, Yến Thu Thù nhớ tới sắc mặt của mấy lúc Cổ quản sự đón , cảm thấy đám giống đơn thuần tới nghỉ dưỡng, chẳng ai vui vẻ cả, bèn hỏi: “Cô bọn họ đây là gì ?”
Tiêu Hoài Nhã cô, phỏng đoán: “Đoán chừng là nhắm cô đấy.”
“?” Yến Thu Thù nhíu mày, cô còn giá trị lợi dụng gì?
Tiêu Hoài Nhã gật đầu, bất lực dang tay: “Tuy cũng tại , nhưng bọn họ thể đột ngột chào hỏi mà tới, còn lợi dụng điểm bà bầu , tuyệt đối là quyết tâm ở , chi bằng thuận theo bọn họ, xem xem rốt cuộc gì, hơn nữa thật sự xảy chuyện gì, chúng cũng cần sợ.”
Lúc đó Yến Thu Thù cũng định gật đầu, vì thế thêm gì nữa, Triệu Thục Hồng: “Triệu tỷ tỷ, chị cần tủi như , nếu khách hài lòng, thì mời họ rời , chỗ chúng đãi ngộ chỉ thế, dù chúng cũng dựa cái để sống, chỉ riêng rau và hoa quả bán từ trang viên, bạc kiếm đủ nhiều .”
Triệu Thục Hồng khổ, cô đương nhiên trang viên vẫn kiếm tiền, tất cả đồ sản xuất phần lớn cung cấp thẳng cho phố ẩm thực, phố ẩm thực tiêu thụ cực lớn, bạc đưa tới đương nhiên cũng ít, cần lo lắng thu đủ chi.
cô cảm thấy ở đây, chính là giúp cô tiếp đãi khách khứa, thể thật sự tùy theo tính tình .
“Triệu tỷ tỷ?” Yến Thu Thù lay lay cô , : “Chị như em dám gọi chị tiếp khách nữa , nếu chị tủi , em khó chịu .”
Triệu Thục Hồng chọc , trong lòng ấm áp, : “Cũng chỉ hôm nay khách nhân đặc biệt, sẽ thế nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/blogger-am-thuc-xuyen-thanh-bia-do-dan-trong-truyen-gia-dau/chuong-264.html.]
Càng là đại gia tộc quyền quý, càng sĩ diện, sẽ cố ý khó nhân vật như cô.
Yến Thu Thù tưởng cô đám Chu Trạch Cảnh đặc biệt, cũng để tâm, nhưng Tiêu Hoài Nhã : “Chị là quen tên thư sinh nãy? thấy tên thư sinh cứ lén chị.”
Yến Thu Thù nhanh ch.óng qua, giống như nhớ điều gì, dám chắc chắn: “Thật ?”
Triệu Thục Hồng thở dài: “Ừm, đó chính là em trai chồng cũ của , chắc là ngạc nhiên cũng ở đây, thêm hai , thể vì thế mà vị Huyện quân hiểu lầm chăng? cảm thấy đại khái là như , cô mới cố ý gây khó dễ.”
Yến Thu Thù nhíu mày, đuổi đám , nhưng cô tiền cũng thu , lúc còn gì, cô tìm cớ đuổi họ ngoài, bèn : “Vậy tiếp theo chị đừng ngoài, chúng mặc kệ họ, đợi ngày mai tiễn là .”
Triệu Thục Hồng : “Không cần như , hòa ly với trai , với đương nhiên cũng quan hệ gì.”
Yến Thu Thù nghi ngờ : “Hôm nay cùng hai tới, Chu Lan Nghi sẽ coi trọng chứ? Mắt của cô kém thế?”
Triệu Thục Hồng bật : “Kém chỗ nào? Nghe thứ hạng thi Đình của cũng khá cao, tướng mạo tệ, tuổi cũng lớn, nếu ở rể, thực tồi.”
“Hắn thấy chị hiểu lầm cũng ho he một tiếng, nhà chị chu cấp nhiều năm, dù các chị hòa ly , xác thực lợi, cũng nên nhớ một tiếng của chị, bàng quan lạnh nhạt như , tâm tính chắc chắn , chỗ nào? Yến Thu Thù ghét bỏ , thấy Tiêu Hoài Nhã dường như mới nhận điểm , liền chút buồn .
Cũng , cô nương tuy lên chiến trường g.i.ế.c qua kẻ địch, nhưng cô coi là cô gái nhỏ nhất Tiêu gia, vẫn cưng chiều đến mức chút đơn thuần, đó ở Tiêu gia, ngoài chọc tới , giờ ngoài…
[Yến Thu Thù lòng dâng lên một nỗi cảnh giác, nhắc nhở: “Cô cũng , thể chỉ bề ngoài, còn xem gì gì. Đừng ngây thơ khờ dại, khác gì cũng tin. Nếu gì bất ngờ thì thể gã qua với Chu Lan Nghi . thấy Tấn Vương thế t.ử chướng mắt gã đó, chắc chắn gã em rể , cẩn thận gã sang tán tỉnh cô đấy…”]
Triệu Thục Hồng : “ , trang viên bên cạnh Diêu quản sự gửi tới nhiều ngó sen tươi, là đặc biệt non, đặc biệt giòn, lát nữa ăn nhé?”
“Rất nhiều?” Mắt Yến Thu Thù sáng lên, thấy cô gật đầu, liền Tiêu Hoài Nhã: “Cô bảo dạy cô một món đơn giản ? Ở đây khéo một món đặc biệt đơn giản, gọi là kẹp ngó sen, ?”
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
“Được!” Tiêu Hoài Nhã quả quyết gật đầu: “Nhanh lên, chúng học, đợi sinh nhật Đông Đông về, sẽ cho ăn!”
Yến Thu Thù , dẫn họ bếp bên ngoài, ngay trong cái bếp nhỏ trong viện, bảo mang ngó sen tới.
Ngó sen vẫn còn dính bùn đất, nhưng khi rửa sạch, lộ ngó sen là màu hồng phấn non nớt, lúc cô rửa, móng tay vô tình chạm một cái, liền thể cảm nhận rõ ràng độ giòn non và nhiều nước của ngó sen.
Ngó sen quả nhiên tươi!
Yến Thu Thù cảm thán một tiếng, rửa sạch xong, lúc cô thái, bỏ phần đốt ngó sen, cô thuận tay thái một lát, bẻ thành mấy phần cho họ nếm thử, Tiêu Hoài Nhã chần chừ cầm lấy: “Có thể ăn sống?”