Blogger Ẩm Thực Xuyên Thành Bia Đỡ Đạn Trong Truyện Gia Đấu - Chương 215
Cập nhật lúc: 2026-01-25 19:55:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên khuôn mặt cương nghị của Tiêu Hoài Đình lộ vẻ ngơ ngác hiểu: “Chẳng là vì Tam điện hạ, Hoài Vương, Tuyên Vương sai chuyện chọc Bệ hạ tức bệnh ? Sao thành sai ?”
Đại thần: “……”
Tiết đại nhân trốn ở phía , ôm bụng trộm một tiếng, lo lắng phát hiện, vội vàng cúi đầu, châm chọc.
Chuyện , cho dù Hoàng đế xử lý thế nào, cũng thể đối mặt.
Lão Hoàng đế nghĩ như , ông là Hoàng đế, con trai ông gì, ông bảo vệ thì nào? Hơn nữa chẳng cũng xảy chuyện lớn gì ? Ô Tháp đều Tiêu Hoài Đình san bằng !
Đương nhiên ông lời thể thẳng như , vì thế khi xác nhận tức giận ngăn con lừa bướng bỉnh , ông hít sâu một , để bản bình tĩnh , ôn tồn : “Trấn Quốc công lo nước thương dân, Trẫm , chỉ là bằng chứng vẫn đủ đầy đủ…”
Tiêu Hoài Đình càng hiểu: “Bệ hạ, ở đây thư tay của Tuyên Vương điện hạ, còn lời khai của Hoài Vương điện hạ ép buộc đầu bếp Xương Vương phủ cố ý dùng khoai tây độc nấu ăn, còn …” Nói xong một loạt bằng chứng, hỏi ngược : “Vậy cảm thấy còn thiếu cái gì? Nếu như thể định tội, hàng vạn phạm nhân đang giam trong ngục Đại Chu, e là đều thả vô tội !”
“Hít!” Có một tràng dọa cho hít sâu.
cũng mỉm như thể hôm nay ăn gì đó phụ họa, ví dụ như Xương Vương: “Có lý, phụ hoàng, xem là thả hàng vạn phạm nhân vô tội, để Đại Chu từ nay về loạn thành một bầy thì ? Hay là mời của Đại Lý Tự tới nghiêm tra chuyện ?”
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Lão Hoàng đế: “……”
Ông tức đến mức suýt chút nữa tắc thở.
Lão thái y vội vàng châm cứu bấm huyệt cho ông : “Bệ hạ, bình tĩnh! Bình tĩnh !”
Lão Hoàng đế ép tỉnh táo, đau đến mức thịt ở huyệt đạo cũng như đang run rẩy, cái lão thái y khốn kiếp , thế mà tay nặng như !
Ông thở hổn hển vì tức, sắc mặt khó coi trừng mắt mặt.
hai một , một ngây , đều giống như thể hiểu sắc mặt khác.
Thái giám cận ngừng vuốt n.g.ự.c cho ông thuận khí, Lão Hoàng đế đ.ấ.m n.g.ự.c, đau lòng thôi, lúc đầu mềm lòng để nghịch t.ử ngoài gì? Đáng lẽ nên ở trong đó cả đời!
Cùng lắm thì cho chút đồ ăn ngon đồ uống .
Còn hơn bây giờ ngoài , chút việc gì, cứ khăng khăng lôi kéo Tiêu gia đối đầu với ông , hơn nữa còn ngoan , khiến ông cứng họng cách nào phát tác, cũng thể phát tác.
Nay khác xưa, Thái t.ử từng chí thuần chí hiếu, bao giờ kết bè kết đảng, nhưng bây giờ…
Giằng co hồi lâu, cuối cùng ngay cả một thần t.ử cũng nhịn quỳ xuống: “Bệ hạ, lời Xương Vương điện hạ lý, xin Bệ hạ suy xét!”
Tuyên Vương lúc đầu cầu xin tha thứ đó dám chuyện quỳ xuống lóc: “Phụ hoàng, nhi thần a! Nhi thần oan uổng!”
Hoài Vương cũng quỳ xuống, nhưng trấn định hơn Tuyên Vương nhiều: “Phụ hoàng, nhi thần từng , nhi thần nhận, xin phụ hoàng để Đại Lý Tự điều tra, trả cho nhi thần một sự trong sạch.”
Lão Hoàng đế định thần, hai đứa con trai , nghĩ tới điều gì, cuối cùng vẫn gật đầu: “Được, Đại Lý Tự Khanh!”
“Thần mặt!” Một nam t.ử trung niên thần thái uy nghiêm tiến lên quỳ xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/blogger-am-thuc-xuyen-thanh-bia-do-dan-trong-truyen-gia-dau/chuong-215.html.]
Lão Hoàng đế : “Đưa hai xuống, tra cho kỹ, nếu từng , thì nhất định trả sự trong sạch cho con !”
“Vâng!” Nam t.ử gật đầu, dậy giơ tay: “Nhị vị điện hạ, mời.”
Tuyên Vương hai chân mềm nhũn , nhưng đợi tìm cớ, Xương Vương phất tay, để thái giám tới, khiêng . Hoài Vương sảng khoái, ngược khiến ít nghi hoặc, thật sự ?
Cũng đúng a, danh tiếng Hoài Vương luôn , xa nhiều năm tranh quyền đoạt lợi, đến mức vì cái mà hại trưởng ?
Sự hoang đường trong tẩm điện kết thúc.
Lão Hoàng đế thấy những nữa, đuổi bọn họ về.
Rời khỏi tẩm điện, vẻ ngốc nghếch mặt Tiêu Hoài Đình tan , đôi mắt đen láy phiếm lạnh: “Hoài Vương xem sớm chuẩn .”
Xương Vương thần sắc nhàn nhạt, cho dù thành công khiến Lão Hoàng đế giao cả ba đứa con trai cho Đại Lý Tự thẩm tra, cũng lộ chút vui mừng: “Có thể ngụy trang nhiều năm như , thể đơn giản xảy chuyện thế ?”
Tiêu Hoài Đình thở dài một tiếng, cảm thấy chút mệt mỏi: “Ta ở bên ngoài đ.á.n.h trận với ngoài, về nhà đ.á.n.h với nhà, cũng buồn thật.”
Mắt Xương Vương tối , tiếp lời.
Không chỉ là buồn , còn vô cùng châm biếm.
Chỉ là tay .
Phụ hoàng tuổi cao, gần đây liên tục sinh bệnh, thể ngày băng hà cũng xa nữa.
Nên kích thích bọn họ một chút.
Dù bây giờ là thời cơ nhất.
Vừa đ.á.n.h thắng trận, sĩ khí tướng sĩ đang dâng cao, quân lương cũng đầy đủ, binh lính nuôi ai nấy đều béo khỏe mạnh, chiến trường chỉ riêng điểm tỷ lệ sống sót cao hơn nhiều.
Nếu thực sự đợi Lão Tứ vùng lên, thì là một chuyện phiền phức.
“Nghe Lão Tứ đang bàn bạc chuyện liên hôn với nhà Binh bộ Thượng thư?” Xương Vương hỏi.
Tiêu Hoài Đình nhắc tới cái là : “Hồng gia cũng kẻ thích xuất đầu lộ diện, qua chuyện , chắc chắn sẽ bàn nữa.”
Xương Vương gật đầu, cũng cong môi: “Thật sự coi thường Lão Tứ , nếu chuyện khoai tây, cũng hóa giấu sâu như , suýt chút nữa… lừa .”
Tiêu Hoài Đình khoanh tay, giọng điệu tùy ý : “Nhìn là một loại thiên phú, sinh , mà ngài khéo , cần khó chịu.”
Xương Vương triệt để tiếng: “Ta thật sự tò mò, A Thù cô nương dã tâm lang sói của ? Danh tiếng Lão Tứ, ngoại hình đó, còn dễ hơn ngươi nhiều, thế mà thể dọa nàng thành như ?”
Lúc mới tin tức , Xương Vương cũng phản ứng , tâng bốc huyết mạch nhà , mà là Lão Tứ bất kể danh tiếng ngoại hình đều cực , lúc đầu xa tha hương, càng khiến ít khâm phục từ tận đáy lòng.